Nguyễn Cảnh Dinh :
Ngày mưa, thành phố xám đi như một bản báo cáo tài chính thiếu dòng tổng kết. Tôi đứng bên cửa kính tầng hai mươi mốt, cà phê nguội dần, những con số trên màn hình Excel trôi qua đều đặn như mưa rơi. Ba năm trước, tôi không đứng đây. Ba năm trước, tôi đứng sau đuôi pháo 130M46, là khẩu đội trưởng của lữ đoàn pháo binh 45 – cái tên từng khiến người ta im lặng chỉ bằng cách nhắc khẽ.
Mưa ngày ấy không giống mưa thành phố. Mưa doanh trại rơi nặng, đục, bám đất thành bùn quánh. Áo mưa nặng trĩu, mũ cối ướt sũng, bàn tay lạnh đi khi siết chặt sổ lệnh. Tôi nhớ rõ cảm giác đứng trước khẩu pháo: khối thép dài, trầm mặc, không cần lời để khẳng định sự hiện diện. Chúng tôi học dưới mưa, giảng ngay trên khí tài, ghi chép bằng bút chì vì mực sẽ nhòe. Mỗi câu lệnh ngắn gọn, mỗi động tác chính xác đến mức trở thành phản xạ. Không ai hỏi “vì sao”, chỉ hỏi “đã đúng chưa”.
Có những buổi tối, mưa gõ đều lên mái tôn, tôi kiểm tra lại đội hình, nhìn từng khuôn mặt lấm lem bùn đất mà sáng rực một niềm tin rất giản dị: làm đúng phần việc của mình. Khi đó, thế giới thu gọn trong khẩu đội. Không KPI, không cổ đông, không deadline treo lơ lửng – chỉ có kỷ luật, thời gian và trách nhiệm.
Ba năm trôi qua, tôi thay mũ cối bằng cà vạt, thay bản đồ phần tử bằng bảng cân đối kế toán. Người ta gọi tôi là trưởng phòng tài chính của một công ty lớn. Quyết định của tôi không làm đất rung, nhưng có thể làm thị trường xao động. Áp lực khác đi, tinh vi hơn. Mưa ngoài kia rơi trên kính, còn mưa trong đầu rơi bằng những con số.
Thế nhưng có những ngày như hôm nay, mưa kéo ký ức trở lại. Tôi nhận ra mình vẫn đứng thẳng như ngày trước khi nghe báo cáo, vẫn thích sự rõ ràng, ghét mập mờ. Tôi họp nhanh, quyết dứt khoát, bởi đã quen với việc mỗi giây đều có giá. Những gì pháo binh dạy tôi không nằm ở tiếng nổ, mà ở sự chuẩn bị: tính trước một bước, kiểm soát rủi ro, và chịu trách nhiệm đến cùng.
Chiều muộn, mưa nhẹ dần. Tôi khép laptop, nhìn thành phố lên đèn. Ở đâu đó rất xa, có thể cũng đang mưa trên thao trường, có những khẩu đội trưởng trẻ đang học cách giữ bình tĩnh trước khối thép im lặng. Tôi mỉm cười. Con đường đời rẽ khác, nhưng nhịp tim của người từng đứng sau pháo thì không đổi./.
2025-12-15 02:29:47