@igwe_chisom_david: tu parle francais #viralvideo #fyp #ovuvuevuevue #viraltiktok #fypシ゚viral

ovuvuevuevue osas
ovuvuevuevue osas
Open In TikTok:
Region: NG
Tuesday 07 October 2025 12:50:40 GMT
44027
1782
62
822

Music

Download

Comments

husogs1905
HusoGS1905🇹🇷🇫🇷 :
j'ai rien comprie uvuwinwinwin
2025-10-07 16:42:03
56
userxnhgb94069
user55051019140 :
oh mon dieux il parle francaus aussi 😍 replace macron please!!
2025-10-07 16:43:25
24
catio1111
UvuveveOnyteyevweUgwebubenOsas :
cest du creole je pense
2026-08-13 13:07:29
1
andries19804
andries19804 :
add some back ground music and you can make a rap song🤣🤣
2025-10-07 13:13:40
15
018tfo
Trynatellya :
It’s oldddddddd
2025-10-07 13:34:18
1
courtnet_gears
Courtney :
as a French Canadian I appreciate the bilingual options
2025-10-07 19:50:19
5
p.txm
g :
Dirty dinner - Bentley party remix
2025-12-28 12:59:03
0
ddbd74
❌Gen❌Time Machine :
Now he’s explaining in French!! 🤦🏽‍♀️I STILL cant pronounce it😂😂
2025-10-07 13:53:15
1
hummingbirds1978
Hummingbird1978🇨🇦🇳🇬 :
Bravo Mr. Osas! 👌 Je m'apelle Rhondadadadadadadadada😂
2025-10-07 18:31:16
3
mishmedley
MISHMEDLEY :
this boy 😂😂😂
2025-10-08 01:00:38
0
gubernant
ТГк: HouseGubernant :
osas hello brother 😂🤝
2025-10-13 17:18:32
2
belnature3
Magnum 97 :
Tu parle très bien 🤗🤗🥰
2025-10-14 10:07:17
1
userrfuhb19fh5
🇵🇫Tahitian_Man🇵🇫 :
wsh
2025-11-12 21:02:33
1
guruxit
guruxit :
прикиньте какое отчество будет у его детей
2025-10-13 04:44:06
1
mika_applehead
Your favourite naan bread :
Portuguese
2025-10-25 01:25:28
1
lufihobel
life is update :
we know that 😂
2025-10-07 19:07:52
2
ridanschik
RKH.CHE95 :
la grande?
2025-11-18 18:17:43
1
idh.64y
isaac :
@Judahh☘
2025-10-12 00:39:15
1
abdoujarju541
abou :
🥰🥰🥰
2025-10-07 12:59:04
0
k.v0430
yemi love :
🤣🤣🤣🤣🤣🤣🤣🤣
2025-10-07 13:02:04
0
not_rzxla1
:⃝ :
😬
2025-10-17 18:39:58
0
pasha_semenyuk
Pasha_Semenyuk :
🥰
2025-10-13 09:40:56
0
To see more videos from user @igwe_chisom_david, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Share ảnh ty ... Sau đây là đoạn cap dài khoảng 950 từ : Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông#xh #missanh
Share ảnh ty ... Sau đây là đoạn cap dài khoảng 950 từ : Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông#xh #missanh

About