@pi_ra5: Meski sering bilang capek, nyatanya kita ga benar-benar berhenti. Masih ada sesuatu yang bikin kita jalan terus, walaupun langkahnya pelan banget. Mungkin kita engga tau apa tepatnya, tapi ada harapan kecil yang masih kita genggam, biarpun hampir ga keliatan. #jalankaki #fyp #katakatamotivasi #xyzabc #arabicsong

℘ꪱׁׅꪱׁׅ♡
℘ꪱׁׅꪱׁׅ♡
Open In TikTok:
Region: ID
Wednesday 08 October 2025 11:20:40 GMT
7899
58
1
35

Music

Download

Comments

To see more videos from user @pi_ra5, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Gửi em – người con gái anh thương. Anh ngồi đây, giữa một căn phòng yên ắng với bốn bức tường, viết cho em những dòng này – không phải để níu giữ, cũng chẳng phải để van xin điều gì. Chỉ là... có những điều trong lòng không nói ra sẽ nghẹn lại mãi, nên anh chọn cách viết xuống, như một lời tâm sự cuối cùng trước khi mọi thứ thật sự rời xa. Anh hiểu, ai trong đời cũng có quyền chọn cho mình một con đường – một lối rẽ mà đôi khi không thể nào đi cùng người khác, dù có yêu thương đến mấy. Em cũng vậy. Em có quyền ở lại, nếu trái tim còn cảm thấy an yên. Và em cũng có quyền bước đi, nếu như bên anh khiến em thấy mỏi mệt và lạc lõng. Dù em chọn điều gì, anh vẫn sẽ lặng lẽ tôn trọng. Bởi tình yêu, nếu thật lòng, sẽ không bao giờ là sự ràng buộc. Từ lúc bắt đầu, anh đã không muốn biến tình yêu này thành một chiếc lồng. Em không phải là cánh chim nhỏ cần ai giữ lấy, em là cả một bầu trời – tự do, rộng lớn và chất chứa bao ước mơ. Nếu em thấy hạnh phúc khi có anh bên cạnh, anh sẽ nắm tay em, đi qua bao nhiêu giông gió cũng không buông. Nhưng nếu sự hiện diện của anh chỉ khiến lòng em thêm nặng nề, thì chính anh... sẽ là người mở cánh cửa ấy, để em ra đi một cách nhẹ nhàng nhất, không oán trách, không giận hờn. Anh biết, sẽ có những đêm dài anh không ngủ, sẽ có những sáng thức dậy thấy tim mình trống rỗng vì thiếu vắng em. Sẽ có những khoảnh khắc anh nhìn vào khoảng không và tưởng rằng em vẫn còn đó. Nhưng dù có đau đến nhường nào, anh vẫn sẽ không hối tiếc.  Bởi anh đã yêu em bằng tất cả những gì trong lành nhất. Và bởi anh hiểu, đôi khi yêu là chấp nhận buông tay... để người mình thương được sống thật với chính mình. Vậy nên, em à... Nếu em thấy cần phải đi, cứ bước. Anh không giữ. Nhưng nếu trong tim em vẫn còn một góc nhỏ nào đó dành cho anh, nếu có một ngày em mỏi mệt và cần một nơi để quay về – thì hãy nhớ rằng, ở đây, anh vẫn đứng đợi, với một trái tim chưa từng đổi thay, và một vòng tay chưa từng khép lại. Thương em – theo cách lặng lẽ nhất mà không làm phiền đến em.😔😔😔
Gửi em – người con gái anh thương. Anh ngồi đây, giữa một căn phòng yên ắng với bốn bức tường, viết cho em những dòng này – không phải để níu giữ, cũng chẳng phải để van xin điều gì. Chỉ là... có những điều trong lòng không nói ra sẽ nghẹn lại mãi, nên anh chọn cách viết xuống, như một lời tâm sự cuối cùng trước khi mọi thứ thật sự rời xa. Anh hiểu, ai trong đời cũng có quyền chọn cho mình một con đường – một lối rẽ mà đôi khi không thể nào đi cùng người khác, dù có yêu thương đến mấy. Em cũng vậy. Em có quyền ở lại, nếu trái tim còn cảm thấy an yên. Và em cũng có quyền bước đi, nếu như bên anh khiến em thấy mỏi mệt và lạc lõng. Dù em chọn điều gì, anh vẫn sẽ lặng lẽ tôn trọng. Bởi tình yêu, nếu thật lòng, sẽ không bao giờ là sự ràng buộc. Từ lúc bắt đầu, anh đã không muốn biến tình yêu này thành một chiếc lồng. Em không phải là cánh chim nhỏ cần ai giữ lấy, em là cả một bầu trời – tự do, rộng lớn và chất chứa bao ước mơ. Nếu em thấy hạnh phúc khi có anh bên cạnh, anh sẽ nắm tay em, đi qua bao nhiêu giông gió cũng không buông. Nhưng nếu sự hiện diện của anh chỉ khiến lòng em thêm nặng nề, thì chính anh... sẽ là người mở cánh cửa ấy, để em ra đi một cách nhẹ nhàng nhất, không oán trách, không giận hờn. Anh biết, sẽ có những đêm dài anh không ngủ, sẽ có những sáng thức dậy thấy tim mình trống rỗng vì thiếu vắng em. Sẽ có những khoảnh khắc anh nhìn vào khoảng không và tưởng rằng em vẫn còn đó. Nhưng dù có đau đến nhường nào, anh vẫn sẽ không hối tiếc. Bởi anh đã yêu em bằng tất cả những gì trong lành nhất. Và bởi anh hiểu, đôi khi yêu là chấp nhận buông tay... để người mình thương được sống thật với chính mình. Vậy nên, em à... Nếu em thấy cần phải đi, cứ bước. Anh không giữ. Nhưng nếu trong tim em vẫn còn một góc nhỏ nào đó dành cho anh, nếu có một ngày em mỏi mệt và cần một nơi để quay về – thì hãy nhớ rằng, ở đây, anh vẫn đứng đợi, với một trái tim chưa từng đổi thay, và một vòng tay chưa từng khép lại. Thương em – theo cách lặng lẽ nhất mà không làm phiền đến em.😔😔😔

About