@_mczin70mil: ' #songlyrics #viral #lycrismusic #lyricsvideo #lyrics

𝙱𝚁𝙸𝚃𝙾 𓅂
𝙱𝚁𝙸𝚃𝙾 𓅂
Open In TikTok:
Region: BR
Wednesday 08 October 2025 20:25:56 GMT
607395
100384
246
4926

Music

Download

Comments

5._alessandro
Alessandro 🎰 :
eu gosto da solitude.
2025-10-11 02:46:32
150
skzy_2k6
skzy_2k6🇫🇷 :
É melhor ter “amigos” interesseiros ou ser sozinho?
2025-10-13 02:42:42
30
dhhg7_07
vk :
minha tia acabou de morrer 🖤
2025-10-08 22:05:14
95
ddbaby230
￴ ￴ ￴ ￴￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ ￴ :
"sempre com Jesus"
2025-10-11 06:28:33
31
offwill.iam
William :
é estranho, né? A gente se perde nesses vídeos curtos, nessas músicas tristes com letras em inglês ou num pagodinho que fala de amor como se estivesse contando nossa vida. Parece que encontramos abrigo nessa vibe meio melancólica, como se a tristeza virasse parte da rotina. No fundo, estamos bem e mal ao mesmo tempo numa mistura confusa de conforto e vazio. É um estado estranho, onde a gente se acostuma com o peso, mas ainda sente falta de algo leve.
2025-11-03 23:33:36
4
jv______________
Menino rei :
Mais eu prefiro ficar sozinho ser só
2025-10-09 00:44:01
48
thrlc57
thrlc57 :
Vão no meu video😭😭
2025-10-11 02:44:47
1
vivyanesm
ܓܓܛܓ :
mt melhor sozinho do q mal acompanhado.
2025-10-12 01:47:15
4
lucasmartine_
Lucas :
libera
2025-10-10 03:51:16
0
jnz.18
RLK_BRAVO_2 :
fy
2025-10-10 02:18:57
0
desaparecido014
LACOSTE :
apenas ajeitando a fy.
2025-10-14 04:11:44
2
gustavin_7gx
𝕲𝖚𝖘𝖙𝖆𝖛𝖎𝖓𝖍𝖔🇧🇷🕊️ :
domingo anoite....
2025-10-13 01:46:00
5
silva_.7zx
droga, e o guh 🫅🏻 :
arrumando minha fy
2025-10-11 04:57:25
1
vini.16y
Vinícius _ 🫶🤍 :
é tão ruim ser sozinho sabe 🥲
2025-11-25 20:36:55
0
olvr7xis
️ :
sozinho? Não, com Deus!
2025-10-12 18:50:46
2
rebelde3357__
𝑽 :
𝙖𝙥𝙚𝙣𝙖𝙨 𝙖𝙟𝙚𝙞𝙩𝙖𝙣𝙙𝙤 𝙖 𝙛𝙮
2025-11-16 03:41:16
1
gabrielzz_7
💤 :
"sozinho" (Deus) é a solução
2025-11-18 00:38:09
1
peereirawz
dvsagaz 🚩 :
organizando
2025-12-02 18:20:34
1
cabral07_vn
Cabral :
sozinho e melhor
2025-10-09 04:23:28
9
mathdodelivery
Matheus Henrique :
I can still see you!
2025-10-18 17:30:38
0
doisgfiel
2G 🌀 :
Apenas organizando a fy….
2025-12-06 00:29:25
1
sweenteam
️ :
𝙖𝙥𝙚𝙣𝙖𝙨 𝙖𝙟𝙚𝙞𝙩𝙖𝙣𝙙𝙤 𝙖 𝙛𝙮. 💭
2025-11-12 00:43:28
1
neyzin008
Neyzin_mcp ✍🏼.🤟🏻.🥷🏿.🇦🇱 :
deixa baixar 😞
2025-11-02 22:39:25
1
luanvzr0
Luanvzr_021 :
𝙖𝙥𝙚𝙣𝙖𝙨 𝙖𝙟𝙚𝙞𝙩𝙖𝙣𝙙𝙤 𝙖 𝙛𝙮. 💭
2025-10-09 02:48:55
4
ice_xhonex
ℹ️ :
𝙖𝙥𝙚𝙣𝙖𝙨 𝙖𝙟𝙚𝙞𝙩𝙖𝙣𝙙𝙤 𝙖 𝙛𝙮. 💭
2025-10-10 02:49:53
2
To see more videos from user @_mczin70mil, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuối năm, thành phố trầm xuống theo một cách rất riêng. Không ồn ào hơn, chỉ là lòng người chật chội hơn. Tôi ngồi đó, trong căn phòng đủ rộng cho một người cô độc, rót rượu chậm rãi như sợ làm vỡ một điều gì mong manh trong mình. Khói thuốc bốc lên, mỏng và lặng, treo lơ lửng giữa tôi và những suy nghĩ chưa kịp gọi tên. Năm nay khép lại bằng những khoảng trống. Công việc dở dang, ước mơ chưa kịp chạm, những ngày miệt mài trôi qua mà không để lại một kết quả đủ rõ ràng để nắm vào. Lịch sắp hết, Tết cũng sắp đến, còn tôi thì đứng lưng chừng giữa đi và ở. Không biết năm nay mình có về nhà hay không. Không biết có đủ can đảm nhìn vào ánh mắt mong chờ của gia đình, hay lại chọn ở lại thành phố này, lặng lẽ để Tết trôi qua như một ngày bình thường được gọi tên khác đi. Có những đêm tôi thức trắng. Không vì nhớ nhung, mà vì lo. Lo cho bữa ăn ngày mai, cho tiền thuê nhà đến hạn, cho những món nợ vẫn nằm đó, im lặng mà nặng nề. Những người đã từng giúp tôi khi khó khăn, chưa một lần đòi hỏi, nhưng chính sự tử tế ấy khiến tôi không cho phép mình quên. Ân tình không thúc giục, nhưng nó âm thầm gõ cửa mỗi khi đêm xuống. Tôi tìm đến rượu như tìm một khoảng lặng. Mỗi ngụm trôi xuống cổ họng mang theo chút ấm áp ngắn ngủi, rồi tan biến. Tôi châm thuốc, không để khói che đi thực tại, mà để có một thứ gì đó cùng mình thức. Khói mỏng, đời cũng mỏng. Chỉ cần một cơn gió là tan, như những dự định từng rất chắc chắn trong đầu tôi hồi đầu năm. Ngoài kia, người ta nói nhiều về đoàn viên. Còn tôi thì học cách chấp nhận cô đơn. Không phải vì quen, mà vì chưa đủ đầy để bước về. Tôi sợ cái khoảnh khắc ngồi trước mâm cơm ngày Tết, khi ai đó hỏi một câu rất nhẹ: “Năm nay con sao rồi?” và tôi không biết phải trả lời thế nào cho trọn vẹn. Rượu vơi dần, khói tan dần, chỉ còn lại tôi với những suy nghĩ chậm rãi. Tôi hiểu mình đang thất bại, ít nhất là trong năm nay. Nhưng sâu trong nỗi mệt mỏi ấy, vẫn còn một mong ước rất nhỏ: rằng tất cả những đêm không ngủ này, tất cả những lần cố gắng trong im lặng này, rồi sẽ đổi được một ngày trở về. Không cần khoe khoang, không cần đủ đầy, chỉ cần được ngồi bên gia đình, nghe tiếng thời gian lắng xuống, và biết rằng mình đã không bỏ rơi chính mình trên con đường đã đi. Mai là mùng 1 tháng 11 Âm lịch. Vậy là bắt đầu đếm ngược thật sự đến Tết. Thời gian không còn nhiều, nhưng hy vọng thì vẫn còn đó, nhỏ thôi, lặng thôi. Tôi mong tháng mới của tôi, và của tất cả những người đang chật vật như tôi, sẽ dịu lại hơn một chút. Dịu đủ để thở, đủ để đứng vững, đủ để giữ lại niềm tin rằng rồi mình cũng sẽ có được một điều gì đó có thể không lớn lao, nhưng là thứ khiến những đêm dài này trở nên đáng chịu đựng hơn.
Cuối năm, thành phố trầm xuống theo một cách rất riêng. Không ồn ào hơn, chỉ là lòng người chật chội hơn. Tôi ngồi đó, trong căn phòng đủ rộng cho một người cô độc, rót rượu chậm rãi như sợ làm vỡ một điều gì mong manh trong mình. Khói thuốc bốc lên, mỏng và lặng, treo lơ lửng giữa tôi và những suy nghĩ chưa kịp gọi tên. Năm nay khép lại bằng những khoảng trống. Công việc dở dang, ước mơ chưa kịp chạm, những ngày miệt mài trôi qua mà không để lại một kết quả đủ rõ ràng để nắm vào. Lịch sắp hết, Tết cũng sắp đến, còn tôi thì đứng lưng chừng giữa đi và ở. Không biết năm nay mình có về nhà hay không. Không biết có đủ can đảm nhìn vào ánh mắt mong chờ của gia đình, hay lại chọn ở lại thành phố này, lặng lẽ để Tết trôi qua như một ngày bình thường được gọi tên khác đi. Có những đêm tôi thức trắng. Không vì nhớ nhung, mà vì lo. Lo cho bữa ăn ngày mai, cho tiền thuê nhà đến hạn, cho những món nợ vẫn nằm đó, im lặng mà nặng nề. Những người đã từng giúp tôi khi khó khăn, chưa một lần đòi hỏi, nhưng chính sự tử tế ấy khiến tôi không cho phép mình quên. Ân tình không thúc giục, nhưng nó âm thầm gõ cửa mỗi khi đêm xuống. Tôi tìm đến rượu như tìm một khoảng lặng. Mỗi ngụm trôi xuống cổ họng mang theo chút ấm áp ngắn ngủi, rồi tan biến. Tôi châm thuốc, không để khói che đi thực tại, mà để có một thứ gì đó cùng mình thức. Khói mỏng, đời cũng mỏng. Chỉ cần một cơn gió là tan, như những dự định từng rất chắc chắn trong đầu tôi hồi đầu năm. Ngoài kia, người ta nói nhiều về đoàn viên. Còn tôi thì học cách chấp nhận cô đơn. Không phải vì quen, mà vì chưa đủ đầy để bước về. Tôi sợ cái khoảnh khắc ngồi trước mâm cơm ngày Tết, khi ai đó hỏi một câu rất nhẹ: “Năm nay con sao rồi?” và tôi không biết phải trả lời thế nào cho trọn vẹn. Rượu vơi dần, khói tan dần, chỉ còn lại tôi với những suy nghĩ chậm rãi. Tôi hiểu mình đang thất bại, ít nhất là trong năm nay. Nhưng sâu trong nỗi mệt mỏi ấy, vẫn còn một mong ước rất nhỏ: rằng tất cả những đêm không ngủ này, tất cả những lần cố gắng trong im lặng này, rồi sẽ đổi được một ngày trở về. Không cần khoe khoang, không cần đủ đầy, chỉ cần được ngồi bên gia đình, nghe tiếng thời gian lắng xuống, và biết rằng mình đã không bỏ rơi chính mình trên con đường đã đi. Mai là mùng 1 tháng 11 Âm lịch. Vậy là bắt đầu đếm ngược thật sự đến Tết. Thời gian không còn nhiều, nhưng hy vọng thì vẫn còn đó, nhỏ thôi, lặng thôi. Tôi mong tháng mới của tôi, và của tất cả những người đang chật vật như tôi, sẽ dịu lại hơn một chút. Dịu đủ để thở, đủ để đứng vững, đủ để giữ lại niềm tin rằng rồi mình cũng sẽ có được một điều gì đó có thể không lớn lao, nhưng là thứ khiến những đêm dài này trở nên đáng chịu đựng hơn.

About