ngọc ánh :
Hồi lớp 11, 12, mỗi lần bị la là t than với bạn: “Đợi tao học đại học rồi tao dọn ra ở riêng cho khỏe, khỏi bị ai la.” Cái bạn tao mới nói: “Tới lúc đó tự nhiên mày lại không muốn ở riêng nữa cho coi.”
Đúng thiệt
Bây giờ cứ hôm nào học ít là t tranh thủ chạy xe về nhà. Chỉ để ăn bữa cơm, ngồi nói chuyện với gia đình
Có lần giữa tuần theo lịch là t sẽ về nhà. Nhưng hôm đó trời mưa. Mẹ gọi kêu: “Thôi đừng về, mưa gió nguy hiểm.” Tui đang ngồi trong hội trường, không thấy trời sao, chỉ biết là mưa thôi nên tui tính bụng nếu lát mưa nhỏ là tui chạy về. Mẹ hieu t, biết t k nghe đâu nên một lúc sau mẹ gọi lại: “Con ở đó đi, 30 phút nữa mẹ lên đón.” Nghe xong tự nhiên muốn khóc luôn, mà cuộc gọi trc đó mẹ nói bên nhà cũng mưa rất lớn
Mà tới khi tan học đi ra thì trời mây đen, gió mạnh, tui nhìn mà thấy sợ. Tui không muốn mẹ mặc áo mưa chạy lên đón nên tui gọi nói mẹ đừng đi nữa. Mẹ nói: “Vậy con phải hứa là ở yên đó, đừng lấy xe chạy về. Mưa lớn lắm, mẹ không yên tâm.”
Bởi vậy chỉ có những việc khi lớn rời xa cha mẹ mới được hiểu, mới biết cảm giác nhớ nhà, tr oi t đang 1 mình ở trọ nữa nè, khóc mất huhu
2025-10-24 15:46:21