ngoài cửa sổ cơn mưa đang đổ chéo và anh biết khói thuốc chẳng có gì là bổ béo một khi mà người đàn ông của em trở nên lầm lì cũng là lúc anh ta đang cố nghe con tim mình thầm thì đôi khi anh chạnh lòng vì những gã theo đuổi em có người muôn hái, và người khác muốn ngửi em anh muốn dắt em đi, họ đưa em bay bút ngàn anh viết nhạc bằng bút bi, họ viết bằng cây bút vàng và tình giống như sống biển tận ngoài đại dương xanh anh sẽ luôn bên em nên đừng ngại thương anh sẽ có vài hạt mưa hay sấm chớp còn Vương ngang em giống như tiên nữ vương lại ở tại dương gian tình cảm và lòng yêu thương anh chôn giữ cất rồi anh muốn được cùng em đi đến nơi bình yên đất trời nơi cỏ cây hòa vào tiếng gió với những tâm tư rất đời cớ sao bình yên anh giữ bây giờ lại mất rồi em ơi