@mandemyopic_: Life is short💔 🖤 let’s enjoy life as we have it😊🙏 #EnjoyLife drops tomorrow 🎶

MANDEM YOPIC
MANDEM YOPIC
Open In TikTok:
Region: GH
Thursday 23 October 2025 13:48:49 GMT
61960
7816
187
161

Music

Download

Comments

rockstone38
#Obotan@Rockstone👍 :
The question he asked is the same question I've thinking since I heard this his song hmm we can't risk it
2025-11-06 20:53:18
3
catalyst294053
catalyst294053 :
More fire 🔥 mando
2026-01-05 23:00:23
2
bishopelijanhyirabacalva
BISHOP DR ELIJAH (N) CALVARY🔥 :
so my guy is an Officer proud of you 🙏🙏🙏🥰🥰🥰sefwi
2025-10-23 14:46:53
8
amawugarhfrancis
MR WHITE MAN :
God bless you senior
2025-12-06 07:45:10
1
kaakyirekwamedankwa
Okyeman nkwasias3m hene 👁️ :
Officer Eugene
2025-11-06 00:48:58
3
lowbskitchenaccrabranch1
PROUD QUEENMOTHEROFTIKTOK :
Mine❤❤❤❤
2025-10-23 14:19:23
10
mr..asiedu6
Mr. Asiedu :
We will worry about that when it’s time 🤣
2025-10-23 14:59:24
2
patience.addo11
Patience Addo :
I love you so much 🥰🥰
2026-01-10 11:07:08
1
nnaakwame
Nana kwame Miguel 5 :
Hmmm life is short bro
2025-11-02 11:47:02
1
dr.love358
Dr Love❤️❤️❤️ :
Well done Mando
2025-11-16 19:36:45
1
thereal_melo1
Aggiemelo :
No one knows tomorrow 🙏🙏only God knows
2025-10-23 22:57:27
4
raymondacquah28
Raymond Acquah :
U are so good bro. keep it up bro
2025-11-06 18:26:19
2
moskw3gee
Moskw3 gee :
you are great 🔥🔥🔥
2026-02-02 10:49:30
1
bright.essien
onga :
awww😭
2025-11-21 12:33:01
1
lovelygirl85830
lovely girl @8583 :
hi
2025-10-23 13:53:55
1
jacksonfrimpong4
Jackson k frimpong :
Deep question
2025-10-23 22:34:47
1
mr.royalhoodgh
RHABBY DE ROYALHOOD :
Kandinga my superstar 🥰
2025-10-23 18:09:03
1
rockstone38
#Obotan@Rockstone👍 :
The Big Question
2025-11-06 20:54:04
1
tinaluv0003
TinaAtYourDoor Hairartist ❤️🥳 :
Nice song ❤
2025-10-28 06:38:37
1
abeiku_dharlin
Abeiku Dharlin :
Exactly bro, tomorrow is not promised 🔥🔥🔥
2025-10-23 13:54:40
1
user5042455869971
SIKAPA 💋♥️🧡💙 :
Hw3 ne ho f3 nso, my dear let dance us one
2026-03-22 12:37:44
0
lyrics.khartel
Lyrics Khartel :
2026-04-21 18:44:10
0
china.ahi.1122334
China ahi 11223344556677889900 :
F
2026-04-13 12:35:30
0
kofidarlington85
kofidarlington85 :
2026-07-02 20:53:18
0
kwame_chairman
💖👑kwame chairman BK UP🇬🇭 :
I just like your vibs bro
2025-10-23 14:00:32
0
To see more videos from user @mandemyopic_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chương 13: Một Ngày Chị Không Là Ling Tổng Sáng thứ bảy. Ling vừa mở mắt đã định ngồi dậy. Nhưng cánh tay đang ôm eo cô lập tức siết lại. “Đi đâu?” Giọng Orm còn ngái ngủ. Ling nhìn đồng hồ. “Bảy giờ rồi.” “Thì sao?” “Chị phải dậy.” Orm không những không buông mà còn kéo chị nằm xuống. “Hôm nay nghỉ.” “Chị còn tài liệu.” “Không được.” “Có email.” “A Minh xử.” “Có—” Orm mở mắt. “Ling Ling.” Chỉ ba chữ. Ling lập tức im lặng. Orm hài lòng nhắm mắt lại. “Ngoan.” “Hôm nay chị không phải Ling tổng.” Ling khẽ hỏi: “Vậy chị là ai?” Orm dụi mặt vào vai cô. “Vợ em.” Khóe môi Ling lập tức cong lên. “Ừ.” “Vậy nghe vợ.” — Chín giờ. Orm đẩy xe lăn của Ling ra khu vườn. Mấy hôm nay tập nhiều nên chân chị vẫn còn mỏi. Orm kiên quyết không cho Ling chống gậy. Ban đầu Ling không thích. Nhưng sau khi Orm nói— “Chị không ngồi thì em ngồi lên đùi chị.” Ling lập tức ngoan ngoãn. Thật ra… Cô khá muốn chọn phương án thứ hai. Nhưng không dám nói. — Orm đặt một bàn đồ ăn nhẹ ngoài vườn. Trái cây. Bánh ngọt. Trà. Ling nhìn quanh. “Em chuẩn bị?” “Ừ.” “Tự làm?” Orm chỉ đĩa dâu. “Em rửa.” Ling bật cười. “Giỏi.” Orm lườm chị. “Chị chọc em?” “Không.” Ling cầm một quả dâu đưa đến trước môi em. “Thưởng.” Orm cắn một nửa. Phần còn lại vẫn nằm trong tay Ling. “Chị ăn đi.” Ling nhìn quả dâu. Rồi nhìn em. Sau đó bình thản ăn nửa còn lại. Orm khựng lại. “Chị…” “Sao?” “Đó là phần em vừa cắn.” “Chị biết.” “Không thấy ngại?” Ling nghiêng đầu. “Hôn cũng hôn rồi.” Orm: “…” Hai má lập tức đỏ lên. “Chị càng ngày càng hư.” Ling mỉm cười. “Em chiều.” — Buổi trưa. Orm ngồi đọc sách trên sofa. Ling nằm cạnh, đầu gối lên đùi em. Orm vừa đọc vừa vuốt tóc chị. Một lúc sau. Ling khẽ gọi: “Vợ.” “Hửm?” “Chị muốn hỏi.” “Hỏi đi.” “Nếu sau này chân chị khỏe hơn…” “Em muốn đi đâu?” Orm suy nghĩ. “Đi biển.” “Được.” “Đi ngắm tuyết.” “Được.” “Đi leo núi.” Ling im lặng. Orm cúi xuống. “Không được à?” “Được.” “Chị thuê trực thăng đưa em lên.” Orm bật cười. “Em muốn chị đi cùng.” Ling nhìn em. “Chị sẽ cố.” Orm lập tức lắc đầu. “Không phải cố vì em.” “Chúng ta đi được đâu thì đi.” “Không leo được núi thì ngồi dưới chân núi.” “Không đi xa được thì ở nhà.” “Chỉ cần…” Orm nhẹ nhàng vuốt tóc chị. “Có chị là được.” Ling im lặng thật lâu. Rồi đột nhiên ngồi dậy. “Orm.” “Sao?” “Chị muốn hôn em.” Orm chớp mắt. “Đang nói chuyện mà.” “Vì em nói làm chị muốn hôn.” Orm bật cười. “Chị hỏi đàng hoàng vậy…” “Thì được.” Ling lập tức đưa tay ôm lấy eo em. Kéo Orm gần lại. Môi hai người chạm nhau. Nụ hôn lần này chậm hơn những lần trước. Không có vội vàng. Ling dịu dàng giữ em trong lòng, như thể muốn ghi nhớ từng giây phút bình yên ấy. Orm vòng tay qua cổ chị. Ban đầu còn hơi ngại. Sau đó cũng nhẹ nhàng đáp lại. Rất lâu sau— Hai người mới tách ra. Orm tựa trán lên vai Ling. “Chị…” “Hửm?” “Lâu quá rồi đó.” Ling ôm em. “Chị xin phép rồi.” “Em đâu cho thời gian.” Ling khẽ cười. “Vậy lần sau em nhớ nói.” Orm ngẩng lên. “Chỉ được ba mươi giây.” “Không.” “Tại sao?” “Ít quá.” Orm bật cười. “Chị còn trả giá?” Ling nghiêm túc. “Một phút.” “Bốn mươi giây.” “Một phút.” “Năm mươi.” Ling cúi xuống hôn nhẹ lên chóp mũi em. “Chốt.” Orm phì cười. — Chiều muộn. Orm đẩy Ling đi dạo quanh vườn. Đến đoạn đường bằng phẳng, Ling bất ngờ nói: “Chị muốn thử đi.” Orm dừng lại. “Chân còn mỏi.” “Chỉ vài bước.” Orm do dự. Cuối cùng đứng trước mặt chị. “Được.” “Nhưng đau phải dừng.” Ling chống tay đứng lên. Orm lập tức đưa tay. Ling nắm lấy. Một bước. Hai bước. Ba bước. Đến bước thứ tư— Chân Ling run lên. Orm định đỡ. Nhưng cô vẫn cố giữ thăng bằng. Bước thứ năm. Ling dừng lại. Orm lập tức ôm lấy chị. “Đủ rồi.” Ling thở hơi gấp. Nhưng lại cười. “Chị đi được năm bước.” “Ừ.” Orm ôm chặt lấy cô. “Giỏi lắm.” Ling tựa vào vai em. “Có thưởng không?” Orm bật cười. “Lại nữa?” “Ừ.” Orm nhìn quanh. Không có ai. Em kiễng chân. Hôn nhẹ lên môi chị. Nhưng lần này— Ling không kéo dài. Chỉ ôm em thật chặt. Orm ngạc nhiên. “Sao ngoan vậy?” Ling khẽ nói bên tai em: “Vì hôm nay chị phát hiện…” “Được em ôm thế này…” “Cũng là phần thưởng rồi.” Orm mỉm cười. Hai tay siết lấy eo chị. Giữa khu vườn đầy nắng chiều— Ling đứng bằng chính đôi chân mình. Chưa vững. Chưa lâu. Nhưng lần này… Trong vòng tay cô đã có người mà cô muốn bước đến suốt phần đời còn lại. #lingorm
Chương 13: Một Ngày Chị Không Là Ling Tổng Sáng thứ bảy. Ling vừa mở mắt đã định ngồi dậy. Nhưng cánh tay đang ôm eo cô lập tức siết lại. “Đi đâu?” Giọng Orm còn ngái ngủ. Ling nhìn đồng hồ. “Bảy giờ rồi.” “Thì sao?” “Chị phải dậy.” Orm không những không buông mà còn kéo chị nằm xuống. “Hôm nay nghỉ.” “Chị còn tài liệu.” “Không được.” “Có email.” “A Minh xử.” “Có—” Orm mở mắt. “Ling Ling.” Chỉ ba chữ. Ling lập tức im lặng. Orm hài lòng nhắm mắt lại. “Ngoan.” “Hôm nay chị không phải Ling tổng.” Ling khẽ hỏi: “Vậy chị là ai?” Orm dụi mặt vào vai cô. “Vợ em.” Khóe môi Ling lập tức cong lên. “Ừ.” “Vậy nghe vợ.” — Chín giờ. Orm đẩy xe lăn của Ling ra khu vườn. Mấy hôm nay tập nhiều nên chân chị vẫn còn mỏi. Orm kiên quyết không cho Ling chống gậy. Ban đầu Ling không thích. Nhưng sau khi Orm nói— “Chị không ngồi thì em ngồi lên đùi chị.” Ling lập tức ngoan ngoãn. Thật ra… Cô khá muốn chọn phương án thứ hai. Nhưng không dám nói. — Orm đặt một bàn đồ ăn nhẹ ngoài vườn. Trái cây. Bánh ngọt. Trà. Ling nhìn quanh. “Em chuẩn bị?” “Ừ.” “Tự làm?” Orm chỉ đĩa dâu. “Em rửa.” Ling bật cười. “Giỏi.” Orm lườm chị. “Chị chọc em?” “Không.” Ling cầm một quả dâu đưa đến trước môi em. “Thưởng.” Orm cắn một nửa. Phần còn lại vẫn nằm trong tay Ling. “Chị ăn đi.” Ling nhìn quả dâu. Rồi nhìn em. Sau đó bình thản ăn nửa còn lại. Orm khựng lại. “Chị…” “Sao?” “Đó là phần em vừa cắn.” “Chị biết.” “Không thấy ngại?” Ling nghiêng đầu. “Hôn cũng hôn rồi.” Orm: “…” Hai má lập tức đỏ lên. “Chị càng ngày càng hư.” Ling mỉm cười. “Em chiều.” — Buổi trưa. Orm ngồi đọc sách trên sofa. Ling nằm cạnh, đầu gối lên đùi em. Orm vừa đọc vừa vuốt tóc chị. Một lúc sau. Ling khẽ gọi: “Vợ.” “Hửm?” “Chị muốn hỏi.” “Hỏi đi.” “Nếu sau này chân chị khỏe hơn…” “Em muốn đi đâu?” Orm suy nghĩ. “Đi biển.” “Được.” “Đi ngắm tuyết.” “Được.” “Đi leo núi.” Ling im lặng. Orm cúi xuống. “Không được à?” “Được.” “Chị thuê trực thăng đưa em lên.” Orm bật cười. “Em muốn chị đi cùng.” Ling nhìn em. “Chị sẽ cố.” Orm lập tức lắc đầu. “Không phải cố vì em.” “Chúng ta đi được đâu thì đi.” “Không leo được núi thì ngồi dưới chân núi.” “Không đi xa được thì ở nhà.” “Chỉ cần…” Orm nhẹ nhàng vuốt tóc chị. “Có chị là được.” Ling im lặng thật lâu. Rồi đột nhiên ngồi dậy. “Orm.” “Sao?” “Chị muốn hôn em.” Orm chớp mắt. “Đang nói chuyện mà.” “Vì em nói làm chị muốn hôn.” Orm bật cười. “Chị hỏi đàng hoàng vậy…” “Thì được.” Ling lập tức đưa tay ôm lấy eo em. Kéo Orm gần lại. Môi hai người chạm nhau. Nụ hôn lần này chậm hơn những lần trước. Không có vội vàng. Ling dịu dàng giữ em trong lòng, như thể muốn ghi nhớ từng giây phút bình yên ấy. Orm vòng tay qua cổ chị. Ban đầu còn hơi ngại. Sau đó cũng nhẹ nhàng đáp lại. Rất lâu sau— Hai người mới tách ra. Orm tựa trán lên vai Ling. “Chị…” “Hửm?” “Lâu quá rồi đó.” Ling ôm em. “Chị xin phép rồi.” “Em đâu cho thời gian.” Ling khẽ cười. “Vậy lần sau em nhớ nói.” Orm ngẩng lên. “Chỉ được ba mươi giây.” “Không.” “Tại sao?” “Ít quá.” Orm bật cười. “Chị còn trả giá?” Ling nghiêm túc. “Một phút.” “Bốn mươi giây.” “Một phút.” “Năm mươi.” Ling cúi xuống hôn nhẹ lên chóp mũi em. “Chốt.” Orm phì cười. — Chiều muộn. Orm đẩy Ling đi dạo quanh vườn. Đến đoạn đường bằng phẳng, Ling bất ngờ nói: “Chị muốn thử đi.” Orm dừng lại. “Chân còn mỏi.” “Chỉ vài bước.” Orm do dự. Cuối cùng đứng trước mặt chị. “Được.” “Nhưng đau phải dừng.” Ling chống tay đứng lên. Orm lập tức đưa tay. Ling nắm lấy. Một bước. Hai bước. Ba bước. Đến bước thứ tư— Chân Ling run lên. Orm định đỡ. Nhưng cô vẫn cố giữ thăng bằng. Bước thứ năm. Ling dừng lại. Orm lập tức ôm lấy chị. “Đủ rồi.” Ling thở hơi gấp. Nhưng lại cười. “Chị đi được năm bước.” “Ừ.” Orm ôm chặt lấy cô. “Giỏi lắm.” Ling tựa vào vai em. “Có thưởng không?” Orm bật cười. “Lại nữa?” “Ừ.” Orm nhìn quanh. Không có ai. Em kiễng chân. Hôn nhẹ lên môi chị. Nhưng lần này— Ling không kéo dài. Chỉ ôm em thật chặt. Orm ngạc nhiên. “Sao ngoan vậy?” Ling khẽ nói bên tai em: “Vì hôm nay chị phát hiện…” “Được em ôm thế này…” “Cũng là phần thưởng rồi.” Orm mỉm cười. Hai tay siết lấy eo chị. Giữa khu vườn đầy nắng chiều— Ling đứng bằng chính đôi chân mình. Chưa vững. Chưa lâu. Nhưng lần này… Trong vòng tay cô đã có người mà cô muốn bước đến suốt phần đời còn lại. #lingorm

About