@eyakasyashop: Uso na naman ang sakit kailangan ready ka. Pampluwag ng ubo at makagaan ng paghinga dahil sa hika/ asthma o sipon. Bumili kana nitong MCI Portable Nebulizer Nebulizer Machine for Asthma Ultrasonic Nebulizer Mesh Nebulizer Portable Rechargeable Original Mask Facial #PortableNebulizer #Nebulizer #TiktokFinds #NebulizerparasaUboSiponHikaAsthma #creatorsearchinsights

eyakasyashop
eyakasyashop
Open In TikTok:
Region: PH
Saturday 25 October 2025 04:10:23 GMT
68877
267
23
615

Music

Download

Comments

pigkalay4140
HeinMinTun :
2026-05-12 09:42:52
0
teddynofuentelorica
rolando :
ano po liquid?
2025-12-30 12:16:57
3
boss.gracezy
Boss gracezy :
puwede po pa older maam
2026-06-28 09:53:02
0
kanneallfindshere
K A N N E :
perfect for kids and adults
2026-02-22 11:49:51
0
cupie0824
Cutiepie finds ✨ :
para saan po yung blue button sa likod?
2026-03-31 22:05:42
1
ecilla0613
GwenRoxxShop💗 :
maganda to🥰🥰
2026-03-05 01:25:22
0
joylesondra
joylesondra :
Gandaaa neto po
2025-11-13 03:20:49
2
katorse0148
•JK's Ann• :
at hindi sya maingay gamitin
2025-12-05 22:42:32
1
itsmemae505
MAMIIE Budolera༘ ೀ⋆。˚ᥫ᭡.ִֶָ𓂃 :
super convenient neto.. pati pamangkun ko ito dn gamit
2026-01-21 20:13:22
2
bekolana22
Aneleeh Neznu :
paano po kung e charge tatangalin b battery f e charge?
2026-03-11 03:01:23
0
perlita.s.navaroza
PerlitaVibe🥰 :
😂
2025-12-25 12:57:57
1
_yhang1013
meow meow :
😁
2025-11-20 06:03:19
0
ailyntolentino
kookie🐰 :
😁
2026-01-18 07:43:14
0
To see more videos from user @eyakasyashop, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Người học Đạo nếu chỉ nghe lời truyền miệng, nghe người khác nói rồi vội tin, vội yêu, vội ghét, thì rất dễ bị tà kiến che lấp mà không hay biết. Người tu chân chân chính không lấy dư luận làm thước đo, cũng không lấy cảm xúc làm tiêu chuẩn, mà phải lấy Đạo làm gốc, lấy kinh điển làm căn bản, lấy trí tuệ để quán chiếu nghĩa lý sâu xa. Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử dạy: 「道生一,一生二,二生三,三生萬物。」 Đạo sinh Nhất, Nhất sinh Nhị, Nhị sinh Tam, Tam sinh Vạn vật. Đạo là căn nguyên của muôn loài, là cội nguồn của vạn hữu. Một khi vạn vật đã sinh thành thì cũng xuất hiện các hiện tượng đối đãi như âm và dương, thanh và trọc, cương và nhu, nam và nữ, sinh và diệt… Mọi sự trong tam giới đều nằm trong sự vận hành của Thiên Đạo. Chính vì vậy, trong cái nhìn của Đạo giáo, không có sự tồn tại nào hoàn toàn vô nghĩa. Đại Đạo không tạo ra điều gì dư thừa. Nhiều người vừa nghe đến hai chữ “Quỷ Vương” liền sinh tâm sợ hãi hoặc chán ghét, mặc nhiên cho rằng đó là biểu tượng của điều tuyệt đối xấu xa. Nhưng đó có phải là cách nhìn của Đạo giáo hay không? Theo nhiều kinh điển của Đạo giáo nói về Ma khảo, sau khi được Nguyên Thủy Thiên Tôn giáo hóa và được Chân Vũ Đại Đế hàng phục, các Đại Ma Vương đều quy y Đại Đạo, phát đại thệ nguyện trước Thiên Tôn rằng sẽ cùng chư Tiên Thần ghi chép công hạnh của người học Đạo và khảo nghiệm tâm tính của họ. Sự khảo nghiệm ấy có thể đến nhiều hình thức: danh lợi, quyền lực, sắc dục, nghịch cảnh, nhục mạ, thất bại, đau khổ hay cám dỗ. Không phải để hủy hoại người tu, mà để thử xem đạo tâm có chân thật hay không. Thực tế trên con đường tu hành, Thiên Tôn truyền Đạo, khai mở con đường và giáo hóa chúng sinh; chư Tiên Thần hộ trì người có đạo tâm; còn Quỷ Vương đảm nhận thiên chức khảo nghiệm. Nhưng người quyết định mình có thể bước đến Đạo quả hay không, cuối cùng vẫn là chính bản thân người tu. Thiên Tôn không vì thương mà miễn đi khảo nghiệm, Quỷ Vương cũng không vì ghét mà cố ý hủy diệt người học Đạo. Thiên Đạo vốn công bằng, công hạnh đến đâu thì khảo nghiệm đến đó. Mỗi một lần vượt qua cám dỗ là một lần đạo tâm được củng cố; mỗi một lần chiến thắng chính mình là một bước tiến gần hơn đến Đạo. Có thể nói, Thiên Tôn khai Đạo, Tiên Thần hộ Đạo, Quỷ Vương khảo Đạo, còn người tu thì tự mình chứng Đạo. Đạo quả không phải là phần thưởng được ban phát vì sự thiên vị của bất kỳ ai, mà là kết quả tất yếu của một đạo tâm đã trải qua vô số khảo nghiệm mà vẫn giữ được chí nguyện ban đầu. Vì vậy, sự thành tựu của người tu không nằm trong tay Quỷ Vương, cũng không nằm ở sự ban thưởng của Thiên Tôn, mà nằm ở việc chính mình có đủ đạo tâm để vượt qua những cuộc khảo nghiệm của Thiên Đạo hay không. Cho nên, Ma khảo không nhất định là tai họa. Đối với người tu chân, đó còn là một phép thử của Thiên Đạo để mài giũa tâm tính. Giống như vàng phải trải qua lửa mới biết thật giả, ngọc phải qua mài giũa mới thành bảo vật, người tu cũng phải trải qua khảo nghiệm mới biết đạo tâm sâu hay cạn. Con người khi đối diện nghịch cảnh thường chỉ thấy đau khổ, oán trách và muốn trốn tránh. Nhưng khi đã vượt qua rồi, nhìn lại mới hiểu rằng chính những tháng ngày gian nan ấy đã rèn luyện mình trưởng thành hơn. Nếu không có thử thách thì khó biết được ý chí; nếu không có nghịch cảnh thì khó thấy được chân tâm. Người tu hành chân chính không nên vì nghe người khác nói mà vội sinh tâm yêu ghét.  Hôm nay gọi là thuận cảnh chưa chắc đã là phúc; hôm nay gọi là nghịch cảnh chưa chắc đã là họa. Điều quan trọng không nằm ở hoàn cảnh, mà nằm ở chính cái tâm đối diện với hoàn cảnh. Đạo dạy con người phản cầu chư kỷ, quay về tự xét lấy mình. Người có trí không nhìn sự vật bằng thành kiến, mà dùng trí tuệ để quán lý; không chấp vào hình tướng bên ngoài, mà tìm hiểu ý nghĩa sâu xa ẩn chứa phía sau mỗi khái niệm. Cho nên, nếu chỉ vì nghe hai chữ “Quỷ Vương” mà sinh tâm chán ghét thì e rằng đó vẫn còn là cái thấy của phàm tình. Còn người học Đạo chân chính sẽ tự hỏi: Thiên Đạo vì sao lại để khái niệm ấy tồn tại? Thiên chức của nó là gì? Nó muốn dạy ta điều gì? Tuấn Dĩ 10/06/2026 Nông-lịch
Người học Đạo nếu chỉ nghe lời truyền miệng, nghe người khác nói rồi vội tin, vội yêu, vội ghét, thì rất dễ bị tà kiến che lấp mà không hay biết. Người tu chân chân chính không lấy dư luận làm thước đo, cũng không lấy cảm xúc làm tiêu chuẩn, mà phải lấy Đạo làm gốc, lấy kinh điển làm căn bản, lấy trí tuệ để quán chiếu nghĩa lý sâu xa. Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử dạy: 「道生一,一生二,二生三,三生萬物。」 Đạo sinh Nhất, Nhất sinh Nhị, Nhị sinh Tam, Tam sinh Vạn vật. Đạo là căn nguyên của muôn loài, là cội nguồn của vạn hữu. Một khi vạn vật đã sinh thành thì cũng xuất hiện các hiện tượng đối đãi như âm và dương, thanh và trọc, cương và nhu, nam và nữ, sinh và diệt… Mọi sự trong tam giới đều nằm trong sự vận hành của Thiên Đạo. Chính vì vậy, trong cái nhìn của Đạo giáo, không có sự tồn tại nào hoàn toàn vô nghĩa. Đại Đạo không tạo ra điều gì dư thừa. Nhiều người vừa nghe đến hai chữ “Quỷ Vương” liền sinh tâm sợ hãi hoặc chán ghét, mặc nhiên cho rằng đó là biểu tượng của điều tuyệt đối xấu xa. Nhưng đó có phải là cách nhìn của Đạo giáo hay không? Theo nhiều kinh điển của Đạo giáo nói về Ma khảo, sau khi được Nguyên Thủy Thiên Tôn giáo hóa và được Chân Vũ Đại Đế hàng phục, các Đại Ma Vương đều quy y Đại Đạo, phát đại thệ nguyện trước Thiên Tôn rằng sẽ cùng chư Tiên Thần ghi chép công hạnh của người học Đạo và khảo nghiệm tâm tính của họ. Sự khảo nghiệm ấy có thể đến nhiều hình thức: danh lợi, quyền lực, sắc dục, nghịch cảnh, nhục mạ, thất bại, đau khổ hay cám dỗ. Không phải để hủy hoại người tu, mà để thử xem đạo tâm có chân thật hay không. Thực tế trên con đường tu hành, Thiên Tôn truyền Đạo, khai mở con đường và giáo hóa chúng sinh; chư Tiên Thần hộ trì người có đạo tâm; còn Quỷ Vương đảm nhận thiên chức khảo nghiệm. Nhưng người quyết định mình có thể bước đến Đạo quả hay không, cuối cùng vẫn là chính bản thân người tu. Thiên Tôn không vì thương mà miễn đi khảo nghiệm, Quỷ Vương cũng không vì ghét mà cố ý hủy diệt người học Đạo. Thiên Đạo vốn công bằng, công hạnh đến đâu thì khảo nghiệm đến đó. Mỗi một lần vượt qua cám dỗ là một lần đạo tâm được củng cố; mỗi một lần chiến thắng chính mình là một bước tiến gần hơn đến Đạo. Có thể nói, Thiên Tôn khai Đạo, Tiên Thần hộ Đạo, Quỷ Vương khảo Đạo, còn người tu thì tự mình chứng Đạo. Đạo quả không phải là phần thưởng được ban phát vì sự thiên vị của bất kỳ ai, mà là kết quả tất yếu của một đạo tâm đã trải qua vô số khảo nghiệm mà vẫn giữ được chí nguyện ban đầu. Vì vậy, sự thành tựu của người tu không nằm trong tay Quỷ Vương, cũng không nằm ở sự ban thưởng của Thiên Tôn, mà nằm ở việc chính mình có đủ đạo tâm để vượt qua những cuộc khảo nghiệm của Thiên Đạo hay không. Cho nên, Ma khảo không nhất định là tai họa. Đối với người tu chân, đó còn là một phép thử của Thiên Đạo để mài giũa tâm tính. Giống như vàng phải trải qua lửa mới biết thật giả, ngọc phải qua mài giũa mới thành bảo vật, người tu cũng phải trải qua khảo nghiệm mới biết đạo tâm sâu hay cạn. Con người khi đối diện nghịch cảnh thường chỉ thấy đau khổ, oán trách và muốn trốn tránh. Nhưng khi đã vượt qua rồi, nhìn lại mới hiểu rằng chính những tháng ngày gian nan ấy đã rèn luyện mình trưởng thành hơn. Nếu không có thử thách thì khó biết được ý chí; nếu không có nghịch cảnh thì khó thấy được chân tâm. Người tu hành chân chính không nên vì nghe người khác nói mà vội sinh tâm yêu ghét. Hôm nay gọi là thuận cảnh chưa chắc đã là phúc; hôm nay gọi là nghịch cảnh chưa chắc đã là họa. Điều quan trọng không nằm ở hoàn cảnh, mà nằm ở chính cái tâm đối diện với hoàn cảnh. Đạo dạy con người phản cầu chư kỷ, quay về tự xét lấy mình. Người có trí không nhìn sự vật bằng thành kiến, mà dùng trí tuệ để quán lý; không chấp vào hình tướng bên ngoài, mà tìm hiểu ý nghĩa sâu xa ẩn chứa phía sau mỗi khái niệm. Cho nên, nếu chỉ vì nghe hai chữ “Quỷ Vương” mà sinh tâm chán ghét thì e rằng đó vẫn còn là cái thấy của phàm tình. Còn người học Đạo chân chính sẽ tự hỏi: Thiên Đạo vì sao lại để khái niệm ấy tồn tại? Thiên chức của nó là gì? Nó muốn dạy ta điều gì? Tuấn Dĩ 10/06/2026 Nông-lịch

About