@noshkids: ✨ Brilho na medida certa. Conforto + estilo = o combo perfeito pra quem ama estar fashion sem esforço. #NOSH #TrendAlert #LurexLover

noshkids
noshkids
Open In TikTok:
Region: BR
Sunday 26 October 2025 01:13:31 GMT
36867
1170
0
16

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @noshkids, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Con người chưa từng đi qua tuyệt vọng, làm sao biết bản lĩnh của mình có thể kiên cường đến đâu. Có những bài học không thể học bằng lời. Có những tầng sâu của nội tâm không thể chạm tới bằng những ngày tháng quá thuận lợi. Khi cuộc đời còn đủ đầy, con người thường tin rằng mình mạnh mẽ; nhưng đến khi mọi chỗ dựa lần lượt rời đi, những điều từng tin tưởng bỗng trở nên mong manh, những con đường từng nghĩ sẽ đi mãi cũng lần lượt khép lại, lúc ấy mới biết sức chịu đựng của một con người không nằm ở những gì đang có, mà nằm ở khả năng đứng dậy sau khi gần như chẳng còn gì để bám víu. Tuyệt vọng giống như một đêm rất dài. Nó không chỉ lấy đi niềm vui, mà còn lấy đi những ảo tưởng từng khiến con người tin rằng cuộc đời phải diễn ra theo ý mình. Trong bóng tối ấy, danh lợi trở nên nhẹ, lời khen trở nên nhạt, những cuộc hơn thua bỗng không còn đáng để tranh giành. Những thứ từng khiến lòng động loạn, đến một lúc lại chẳng còn đủ sức lay chuyển. Bởi khi đã đi đến tận cùng, con người bắt đầu nhìn thấy một sự thật rất khác: Không phải mọi thứ mất đi đều là mất mát. Có những thứ phải mất đi, con người mới có thể trở về với chính mình. Có những lần cuộc đời dồn một người đến đường cùng không phải để hủy diệt, mà để buộc người ấy thôi chạy ra bên ngoài tìm một lối thoát. Khi không còn ai có thể cứu mình, mới bắt đầu học cách tự cứu lấy mình. Khi không còn nơi nào để đi, mới bắt đầu quay vào bên trong. Khi những điều từng khiến tâm bám víu lần lượt rơi xuống, mới nhận ra thứ còn lại cuối cùng chính là nội tâm của mình. Và cũng từ đó, một cuộc tái sinh âm thầm bắt đầu. Không phải tái sinh thành một con người hoàn toàn khác, mà là từ bỏ con người cũ đã sống quá lâu trong sợ hãi, chấp niệm và phụ thuộc. Có những phiên bản của chính mình phải chết đi thì một con người trưởng thành hơn mới có thể bước ra. Cái tâm thích được công nhận phải lặng xuống. Cái tâm luôn muốn hơn người khác phải lặng xuống. Cái tâm sợ mất phải lặng xuống. Cái tâm muốn kiểm soát mọi thứ phải lặng xuống. Cái tâm cứ mãi hỏi “vì sao là mình?” cũng phải có ngày mỏi mệt mà buông câu hỏi ấy xuống. Tâm không chết, Đạo chẳng sinh. “C/hế/t” ở đây không phải là thân xác, mà là cái chết của những vọng niệm đã trói buộc một đời người; là khi những chấp trước từng tưởng không thể buông, cuối cùng cũng trở nên nhẹ như một lớp bụi. Khi lòng còn quá nhiều tham cầu, làm sao thấy được đủ? Khi lòng còn quá nhiều sân hận, làm sao thấy được bình an? Khi lòng còn quá nhiều chấp niệm, làm sao thấy được vô thường? Khi cái tôi còn muốn thắng tất cả, làm sao nghe được tiếng nói rất nhỏ của sự tỉnh thức? Đạo không sinh ra từ một tâm thức luôn đầy ắp. Đạo thường bắt đầu từ một khoảng trống sau khi những điều không còn cần thiết đã được buông xuống. Giống như mặt nước chỉ phản chiếu được bầu trời khi thôi nổi sóng. Con người cũng vậy. Phải có những ngày lòng tan vỡ mới hiểu bình yên quý giá. Phải có những lần bị phản bội mới hiểu lòng người. Phải có những đoạn cô độc mới hiểu thế nào là tự tại. Phải có những lần thất bại mới biết mình thật sự muốn gì. Và đôi khi phải đi qua tuyệt vọng mới hiểu rằng thứ cần cứu không phải là hoàn cảnh, mà là chính tâm mình khỏi những chấp niệm đã khiến nó khổ đau. Sau cùng, người từng đi qua tận cùng của bóng tối thường không còn quá háo thắng với cuộc đời về sau. Không phải vì yếu đi. Mà bởi đã hiểu có những chiến thắng chẳng đáng để đánh đổi sự bình yên. Không phải vì không còn tham vọng. Mà bởi đã biết thứ gì đáng để theo đuổi, thứ gì nên để tùy duyên. Không phải vì không còn tình cảm. Mà bởi hiểu thương một người không đồng nghĩa với việc phải đánh mất mình trong một người. Không phải vì đã nhìn đời bằng sự lạnh lùng. Mà bởi sau quá nhiều biến động, lòng đã học được cách thương mà không chấp, cho mà không cầu, gặp mà không cưỡng, mất mà không oán. Đó có lẽ là thứ bản lĩnh sâu nhất mà tuyệt vọng có thể rèn nên. Một con người từng tưởng mình đã vỡ vụn, nhưng cuối cùng lại nhặt từng mảnh của chính mình lên, lặng lẽ ghép lại, rồi bước tiếp.
Con người chưa từng đi qua tuyệt vọng, làm sao biết bản lĩnh của mình có thể kiên cường đến đâu. Có những bài học không thể học bằng lời. Có những tầng sâu của nội tâm không thể chạm tới bằng những ngày tháng quá thuận lợi. Khi cuộc đời còn đủ đầy, con người thường tin rằng mình mạnh mẽ; nhưng đến khi mọi chỗ dựa lần lượt rời đi, những điều từng tin tưởng bỗng trở nên mong manh, những con đường từng nghĩ sẽ đi mãi cũng lần lượt khép lại, lúc ấy mới biết sức chịu đựng của một con người không nằm ở những gì đang có, mà nằm ở khả năng đứng dậy sau khi gần như chẳng còn gì để bám víu. Tuyệt vọng giống như một đêm rất dài. Nó không chỉ lấy đi niềm vui, mà còn lấy đi những ảo tưởng từng khiến con người tin rằng cuộc đời phải diễn ra theo ý mình. Trong bóng tối ấy, danh lợi trở nên nhẹ, lời khen trở nên nhạt, những cuộc hơn thua bỗng không còn đáng để tranh giành. Những thứ từng khiến lòng động loạn, đến một lúc lại chẳng còn đủ sức lay chuyển. Bởi khi đã đi đến tận cùng, con người bắt đầu nhìn thấy một sự thật rất khác: Không phải mọi thứ mất đi đều là mất mát. Có những thứ phải mất đi, con người mới có thể trở về với chính mình. Có những lần cuộc đời dồn một người đến đường cùng không phải để hủy diệt, mà để buộc người ấy thôi chạy ra bên ngoài tìm một lối thoát. Khi không còn ai có thể cứu mình, mới bắt đầu học cách tự cứu lấy mình. Khi không còn nơi nào để đi, mới bắt đầu quay vào bên trong. Khi những điều từng khiến tâm bám víu lần lượt rơi xuống, mới nhận ra thứ còn lại cuối cùng chính là nội tâm của mình. Và cũng từ đó, một cuộc tái sinh âm thầm bắt đầu. Không phải tái sinh thành một con người hoàn toàn khác, mà là từ bỏ con người cũ đã sống quá lâu trong sợ hãi, chấp niệm và phụ thuộc. Có những phiên bản của chính mình phải chết đi thì một con người trưởng thành hơn mới có thể bước ra. Cái tâm thích được công nhận phải lặng xuống. Cái tâm luôn muốn hơn người khác phải lặng xuống. Cái tâm sợ mất phải lặng xuống. Cái tâm muốn kiểm soát mọi thứ phải lặng xuống. Cái tâm cứ mãi hỏi “vì sao là mình?” cũng phải có ngày mỏi mệt mà buông câu hỏi ấy xuống. Tâm không chết, Đạo chẳng sinh. “C/hế/t” ở đây không phải là thân xác, mà là cái chết của những vọng niệm đã trói buộc một đời người; là khi những chấp trước từng tưởng không thể buông, cuối cùng cũng trở nên nhẹ như một lớp bụi. Khi lòng còn quá nhiều tham cầu, làm sao thấy được đủ? Khi lòng còn quá nhiều sân hận, làm sao thấy được bình an? Khi lòng còn quá nhiều chấp niệm, làm sao thấy được vô thường? Khi cái tôi còn muốn thắng tất cả, làm sao nghe được tiếng nói rất nhỏ của sự tỉnh thức? Đạo không sinh ra từ một tâm thức luôn đầy ắp. Đạo thường bắt đầu từ một khoảng trống sau khi những điều không còn cần thiết đã được buông xuống. Giống như mặt nước chỉ phản chiếu được bầu trời khi thôi nổi sóng. Con người cũng vậy. Phải có những ngày lòng tan vỡ mới hiểu bình yên quý giá. Phải có những lần bị phản bội mới hiểu lòng người. Phải có những đoạn cô độc mới hiểu thế nào là tự tại. Phải có những lần thất bại mới biết mình thật sự muốn gì. Và đôi khi phải đi qua tuyệt vọng mới hiểu rằng thứ cần cứu không phải là hoàn cảnh, mà là chính tâm mình khỏi những chấp niệm đã khiến nó khổ đau. Sau cùng, người từng đi qua tận cùng của bóng tối thường không còn quá háo thắng với cuộc đời về sau. Không phải vì yếu đi. Mà bởi đã hiểu có những chiến thắng chẳng đáng để đánh đổi sự bình yên. Không phải vì không còn tham vọng. Mà bởi đã biết thứ gì đáng để theo đuổi, thứ gì nên để tùy duyên. Không phải vì không còn tình cảm. Mà bởi hiểu thương một người không đồng nghĩa với việc phải đánh mất mình trong một người. Không phải vì đã nhìn đời bằng sự lạnh lùng. Mà bởi sau quá nhiều biến động, lòng đã học được cách thương mà không chấp, cho mà không cầu, gặp mà không cưỡng, mất mà không oán. Đó có lẽ là thứ bản lĩnh sâu nhất mà tuyệt vọng có thể rèn nên. Một con người từng tưởng mình đã vỡ vụn, nhưng cuối cùng lại nhặt từng mảnh của chính mình lên, lặng lẽ ghép lại, rồi bước tiếp.

About