@zahraa.19624: (سورة الشورى: أية 27) #صباح_الخير #القران #القرآن_الكريم #اللهم_صل_على_محمد_وآل_محمد #اللهم_انا_نسألك_هدوء_نفس_وطمأنينه_القلب #🌤 #god #أنميشن #كارتون #foryou

رحيق الورد
رحيق الورد
Open In TikTok:
Region: IQ
Monday 27 October 2025 05:18:29 GMT
36175
926
22
197

Music

Download

Comments

hadory17
أم لميس :
استغفر الله العظيم واتوب اليه
2026-05-28 22:05:51
1
zainabmh41
والامر للعباس. ع. :
أبي كان يكولي لما اموت ادعيلي بس انا كولتله هخلي الدنيا كلها تدعيلك بالمغفره ودخول الجنه فاسالكم الدعاء لابي الحبيب محمد ابن شدهه🌷
2026-06-01 10:34:46
2
tota57392
tota :
لااله الا الله🤎
2025-12-25 11:50:49
3
xfm.0
‧₊˚ ☁️ 𝚉𝚊𝚒𝚗𝚊𝚋 ˚₊‧ :
الحمدلله🌷
2025-10-27 06:57:09
3
moasbgjbvdjxodb567
A :
سبحان الله وبحمده سبحان الله العظيم
2026-05-05 06:04:35
0
tom316641
دِيَفٓنٌد DEVAND ll🔥🎸. :
الحمدلله على نعمه الله ♥
2026-01-11 15:46:26
1
hadory17
أم لميس :
الحمدالله 🤲والشكرالله
2026-05-28 22:05:44
1
hadory17
أم لميس :
ياالله
2026-05-28 22:05:34
1
brak.gadr
Brak Gadr :
🥰
2025-11-28 21:56:14
1
zi16na4
.Mimo :
🥰
2026-05-12 16:53:04
0
user9956670428781
موج البحر :
🥰🥰🥰
2025-11-10 22:18:26
0
12345678910i03
المصمم حارث :
🥰🥰🥰
2026-02-21 19:12:51
0
yosfyosfbarwari
yosfyosfbarwari :
🥰
2025-12-16 16:27:58
0
amat_allah1983
أمة الله :
ياحي يا قيوم برحمتك أستغيث أصلح لي شأني كله ولا تكلني إلى نفسي طرفة عين 🤲
2025-12-02 08:58:22
1
amat_allah1983
أمة الله :
اللهم صل على الحبيب المحبوب صلاة تنكشف بها الكروب ... وتطمئن بها القلوب ... وتغفر بها الذنوب ... وتستر بها العيوب ... وتنالوا بها رضا علام الغيوب اللهم صل وسلم وبارك عليك ياطبيب القلوب ... ❤ اللهم صل على سيدنا محمد صلاة قوة ومدد تحمي بها الروح والجسد بحق قل هو الله أحد الله الصمد لم يلد ولم يولد ولم يكن له كفوا احد ... ❤ اللهم صل وسلم وبارك على سيدنا محمد صلاة تأتينا بها من عندك بعافية ورزق وفرج ، صلاة ترفع بها عنا المقت والضيق والحرج ، اكراما لمن صلى بالأنبياء إماما ثم عرج ، صلاة ماصلاها مهموم إلا إنفرج ، ولا مسجون إلاخرج ، ولامديون إلا قضي دينه ، وعلى آله وصحبه وسلم ... ❤ اللهم صل وسلم وبارك على سيدنا محمد بقدر حبك فيه وزدنا يامولانا حبا فيه اللهم اكراما له فرج عنا مانحن فيه ، وعلى آله وصحبه وسلم ... ❤ اللهم صل وسلم وبارك على سيدنا محمد صلاة فيها اللطف من حيث لاندري ، صلاة فيها النصر كما كان في بدر ، صلاة تتلألئ حتى تفوق طالعة القمر ، صلاة بعدد ذرات البر والبحر ، صلاة فيها النجاة وتبديل العسر باليسر ، وعلى آله وصحبه وسلم تسليما كثيرا ... ❤ اللهم صل على سيدنا محمد وعلى آله وصحبه وسلم صلاة تفتح لنا بها أبواب الرضى والتيسير وتغلق لنا بها ابواب الشر والتعسير ... أنت مولانا فنعم المولى ونعم النصير ... ❤ اللهم اسقنا من يده الشريفة شربة لايظمأ بعدها آمين يارب العالمين ...
2025-12-02 08:58:14
1
jumanahussain11
ساره :
❤️❤️❤️
2025-12-07 07:26:04
1
jumanahussain11
ساره :
❤❤❤
2025-12-07 07:26:06
1
jumanahussain11
ساره :
❤️❤️❤️
2025-12-07 07:26:11
1
jumanahussain11
ساره :
🥰🥰🥰
2025-12-07 07:26:12
1
To see more videos from user @zahraa.19624, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những tình yêu không được viết tiếp bằng một đám cưới, không có mái nhà chung, không có những tháng ngày đầu bạc răng long. Nhưng chính sự dang dở ấy lại khiến chúng trở thành bất tử. Câu chuyện của liệt sĩ Trần Minh Tiến và bà Vũ Lưu Liên là một bản tình ca như thế – một bản tình ca được viết bằng tuổi trẻ, nước mắt, sự hy sinh và lòng thủy chung kéo dài hơn nửa thế kỷ. Họ quen nhau từ thuở còn ngồi trên ghế nhà trường. Một bên là chàng trai nghèo ở Hà Đông, tài hoa, giàu nghị lực; một bên là cô gái xuất thân trong gia đình khá giả, được xem như một tiểu thư khuê các. Khoảng cách giàu nghèo, sự ngăn cản của gia đình không thể ngăn được hai trái tim đang tuổi thanh xuân tìm đến nhau. Tình yêu của họ lớn lên cùng những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Năm 1963, Trần Minh Tiến khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Đêm trước ngày vào Nam chiến đấu, họ đã thức trắng bên nhau. Không có những lời hứa hoa mỹ, chỉ có những kỷ vật giản dị nhưng thiêng liêng. Anh tặng người yêu chiếc nhẫn được tự tay gò từ xác máy bay Mỹ và chiếc áo bộ đội bạc màu. Còn cô gái trao cho anh chiếc khăn tay thêu bông hồng tím cùng tên mình. Khi nhận chiếc khăn, anh nghẹn ngào dặn: “Nếu em nhận lại chiếc khăn này từ tay người khác, nghĩa là anh đã hy sinh. Khi ấy, em hãy đi lấy chồng...” Lời dặn ấy như một linh cảm của số phận. Những năm tháng sau đó, chiến trường và hậu phương được nối với nhau bằng những cánh thư. Một trăm lẻ chín lá thư tình đã vượt qua bom đạn, vượt qua những cánh rừng Trường Sơn để đến với người con gái nơi quê nhà. Trong từng trang giấy là nỗi nhớ, là khát vọng hòa bình, là niềm tin vào ngày đoàn tụ. Với anh, người con gái ấy là ánh sáng giúp mình vững vàng giữa lằn ranh sinh tử. Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng để những người yêu nhau được gặp lại. Ngày 31 tháng 5 năm 1968, tại chiến trường Khe Sanh ác liệt, chiến sĩ Trần Minh Tiến anh dũng hy sinh khi mới 23 tuổi. Tin dữ đến cùng chiếc khăn tay năm nào được đồng đội mang trở về. Người con gái ở hậu phương chết lặng. Tuổi trẻ của bà dường như cũng dừng lại từ khoảnh khắc ấy. Nhiều năm sau, bà Vũ Lưu Liên vẫn không thể quên người đã nằm lại nơi chiến trường. Rồi bà gặp ông Nguyễn Doãn Hùng – một người lính khác, một người đàn ông có trái tim rộng lớn hiếm có. Trước khi kết hôn, bà đã thành thật kể cho ông nghe toàn bộ câu chuyện về mối tình đầu và nói rằng: “Em sẽ là một người vợ hiền, một người mẹ tốt. Nhưng khi hòa bình, em sẽ đi tìm hài cốt liệt sĩ Trần Minh Tiến. Còn tình yêu... hãy để thời gian trả lời.” Ông Hùng đã chấp nhận tất cả bằng sự bao dung và lòng nhân hậu. Ông không xem quá khứ ấy là điều cần xóa bỏ mà coi đó là một phần thiêng liêng trong cuộc đời người phụ nữ mình yêu. Suốt hàng chục năm, ông cùng vợ nâng niu chiếc vali chứa 109 lá thư tình như một báu vật. Có lần chạy lũ, khi mọi tài sản đều có thể bỏ lại, ông vẫn ôm chặt chiếc vali ấy và nói một câu khiến nhiều người xúc động: “Những thứ khác mất rồi còn mua lại được, còn cái này mất đi là mất hẳn. Đây là xương máu của anh ấy.” Lời hứa năm xưa cuối cùng cũng được thực hiện. Từ năm 2000, bà Liên bắt đầu hành trình tìm kiếm người yêu đã khuất. Gần 50 chuyến đi, ròng rã suốt 8 năm trời băng rừng lội suối nơi đất lửa Quảng Trị. Và rồi, sau bốn mươi năm chờ đợi, bà đã tìm thấy anh. Người lính năm nào cuối cùng cũng được trở về với đất mẹ, trong vòng tay của những người chưa bao giờ quên anh. Câu chuyện của liệt sĩ Trần Minh Tiến không chỉ là một chuyện tình đẹp. Đó còn là biểu tượng cho cả một thế hệ đã đặt tình yêu riêng phía sau tình yêu Tổ quốc. Những lá thư đã ngả màu thời gian, chiếc khăn tay tím, chiếc nhẫn gò từ xác máy bay và những giọt nước mắt của người ở lại đã tạo nên một thiên tình sử bất tử. Bởi có những tình yêu không kết thúc bằng hôn lễ, mà kết thúc bằng sự hy sinh. Và chính vì thế, nó sống mãi với thời gian.  #quandoinhandanvietnam    #bodoicuho  #nguoichiensiquankhu9  #vietnam
Có những tình yêu không được viết tiếp bằng một đám cưới, không có mái nhà chung, không có những tháng ngày đầu bạc răng long. Nhưng chính sự dang dở ấy lại khiến chúng trở thành bất tử. Câu chuyện của liệt sĩ Trần Minh Tiến và bà Vũ Lưu Liên là một bản tình ca như thế – một bản tình ca được viết bằng tuổi trẻ, nước mắt, sự hy sinh và lòng thủy chung kéo dài hơn nửa thế kỷ. Họ quen nhau từ thuở còn ngồi trên ghế nhà trường. Một bên là chàng trai nghèo ở Hà Đông, tài hoa, giàu nghị lực; một bên là cô gái xuất thân trong gia đình khá giả, được xem như một tiểu thư khuê các. Khoảng cách giàu nghèo, sự ngăn cản của gia đình không thể ngăn được hai trái tim đang tuổi thanh xuân tìm đến nhau. Tình yêu của họ lớn lên cùng những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Năm 1963, Trần Minh Tiến khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Đêm trước ngày vào Nam chiến đấu, họ đã thức trắng bên nhau. Không có những lời hứa hoa mỹ, chỉ có những kỷ vật giản dị nhưng thiêng liêng. Anh tặng người yêu chiếc nhẫn được tự tay gò từ xác máy bay Mỹ và chiếc áo bộ đội bạc màu. Còn cô gái trao cho anh chiếc khăn tay thêu bông hồng tím cùng tên mình. Khi nhận chiếc khăn, anh nghẹn ngào dặn: “Nếu em nhận lại chiếc khăn này từ tay người khác, nghĩa là anh đã hy sinh. Khi ấy, em hãy đi lấy chồng...” Lời dặn ấy như một linh cảm của số phận. Những năm tháng sau đó, chiến trường và hậu phương được nối với nhau bằng những cánh thư. Một trăm lẻ chín lá thư tình đã vượt qua bom đạn, vượt qua những cánh rừng Trường Sơn để đến với người con gái nơi quê nhà. Trong từng trang giấy là nỗi nhớ, là khát vọng hòa bình, là niềm tin vào ngày đoàn tụ. Với anh, người con gái ấy là ánh sáng giúp mình vững vàng giữa lằn ranh sinh tử. Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng để những người yêu nhau được gặp lại. Ngày 31 tháng 5 năm 1968, tại chiến trường Khe Sanh ác liệt, chiến sĩ Trần Minh Tiến anh dũng hy sinh khi mới 23 tuổi. Tin dữ đến cùng chiếc khăn tay năm nào được đồng đội mang trở về. Người con gái ở hậu phương chết lặng. Tuổi trẻ của bà dường như cũng dừng lại từ khoảnh khắc ấy. Nhiều năm sau, bà Vũ Lưu Liên vẫn không thể quên người đã nằm lại nơi chiến trường. Rồi bà gặp ông Nguyễn Doãn Hùng – một người lính khác, một người đàn ông có trái tim rộng lớn hiếm có. Trước khi kết hôn, bà đã thành thật kể cho ông nghe toàn bộ câu chuyện về mối tình đầu và nói rằng: “Em sẽ là một người vợ hiền, một người mẹ tốt. Nhưng khi hòa bình, em sẽ đi tìm hài cốt liệt sĩ Trần Minh Tiến. Còn tình yêu... hãy để thời gian trả lời.” Ông Hùng đã chấp nhận tất cả bằng sự bao dung và lòng nhân hậu. Ông không xem quá khứ ấy là điều cần xóa bỏ mà coi đó là một phần thiêng liêng trong cuộc đời người phụ nữ mình yêu. Suốt hàng chục năm, ông cùng vợ nâng niu chiếc vali chứa 109 lá thư tình như một báu vật. Có lần chạy lũ, khi mọi tài sản đều có thể bỏ lại, ông vẫn ôm chặt chiếc vali ấy và nói một câu khiến nhiều người xúc động: “Những thứ khác mất rồi còn mua lại được, còn cái này mất đi là mất hẳn. Đây là xương máu của anh ấy.” Lời hứa năm xưa cuối cùng cũng được thực hiện. Từ năm 2000, bà Liên bắt đầu hành trình tìm kiếm người yêu đã khuất. Gần 50 chuyến đi, ròng rã suốt 8 năm trời băng rừng lội suối nơi đất lửa Quảng Trị. Và rồi, sau bốn mươi năm chờ đợi, bà đã tìm thấy anh. Người lính năm nào cuối cùng cũng được trở về với đất mẹ, trong vòng tay của những người chưa bao giờ quên anh. Câu chuyện của liệt sĩ Trần Minh Tiến không chỉ là một chuyện tình đẹp. Đó còn là biểu tượng cho cả một thế hệ đã đặt tình yêu riêng phía sau tình yêu Tổ quốc. Những lá thư đã ngả màu thời gian, chiếc khăn tay tím, chiếc nhẫn gò từ xác máy bay và những giọt nước mắt của người ở lại đã tạo nên một thiên tình sử bất tử. Bởi có những tình yêu không kết thúc bằng hôn lễ, mà kết thúc bằng sự hy sinh. Và chính vì thế, nó sống mãi với thời gian. #quandoinhandanvietnam #bodoicuho #nguoichiensiquankhu9 #vietnam

About