K :
từ nhỏ đến g cái mình thiếu trầm trọng đó là việc dc người ta qtâm thực sự,kể cả gd cũng chưa bg công nhận mọi nỗ lực của mình,chỉ luôn bắt mình chạy và chạy theo 1 hướng mang tên ngọn núi cao,...vô cảm bắt đầu từ đó...ra ngoài xã hội khi ai đó qtâm mình dù chỉ 1 chút mình hay chợt ngộ nhận là đã dc thấu đã dc hỉu...nhưng lâu 1 chút chợt nhận ra qtâm ấy dc chia đều cho mn,cũng chỉ là những câu nói xã giao,nhìu ngày mình đợi ai đó hỏi,hôm nay 1 ngày của bạn ntn rồi,nay mệt nhìu hok,cv của bạn hôm nay thực sự tốt chứ trong cty có gì thay đổi...bạn ăn uống chưa....chắc do mình khó tính,ai rảnh đâu mà qtrọg những câu hỏi vô tri này,ngta còn cv,còn phải nc vs cả đống người ...tiếp tục lại trầm tư ko mở miệng dc,và có những thứ lớn hơn chút lại càng ko thể mở miệng ra thêm,vì nói sẽ thành soi mói hay ích kỉ....vâng toiii trầm cảm,toiiii ko bik phải ntn từ t10 /25 rồi kìa,chịu đựng vì người mình thích mình iu,nhưng bg toii mệt,k phải ko qtâm mà qtâm ấy bik trc k kq thì.....tha lỗi cho toiii
2026-03-09 14:28:21