nhinh :
mùa hạ năm này - một mùa hạ mà mình chẳng thể quên, là mùa hạ cuối cùng mình được ở bên cậu, nếu được mình rất muốn nói lời xin lỗi với cậu, mình đã tự xin lỗi cả trăm nghìn lần với cậu, dù biết cậu chẳng thể nghe nữa. nếu như lúc đó mình đủ trưởng thành, biết suy nghĩ sâu xa hơn, thì đã không để xảy ra bi kịch đó, cậu cũng không rời xa thế giới này. cậu biết không, từ khi cậu đi, thế giới của mẹ cậu như sụp đổ hoàn toàn, mình biết mẹ cậu rất mạnh mẽ, thế nhưng cũng phải cúi đầu trước nghịch cảnh,em gái cậu thấp thỏm chờ phép màu sẽ xảy ra với cậu, c gái cậu vội vã từ sân bay trở về, tim mình như nghẹn lại, khóc không thành tiếng, tại sao? tại sao lại phải là cậu đi chứ? mình biết kiếm đâu ra ng bạn gần nhà, cùng hoàn cảnh với mình, kiếm đâu ra ng bạn như cậu để tâm sự đây.. suy cho cùng tất cả cũng chỉ vì suy nghĩ bồng bột,nông cạn của tụi mình, nên cậu mới phải ra đi, xin lỗi và cảm ơn cậu, ng bạn mà tớ trân trọng nhất. tớ viết những dòng này, gửi ở đây, để biết mình từng nhớ cậu đến mức nào, 21.12.2025.
2025-12-20 17:31:13