@claramarz: on aime ou on aime pas ?

Clara Marz 🕷
Clara Marz 🕷
Open In TikTok:
Region: FR
Wednesday 05 November 2025 16:51:57 GMT
76366
2615
14
23

Music

Download

Comments

littlesbk
Sarah K :
Sensodyne en dentifrice, le blanchissement sensibilise les dents
2025-11-05 21:42:09
9
potatoheadfromparis
Potatoooooo :
Elle vient d’où la lampe ? 😍
2025-11-13 11:49:50
0
aoda54zer
Aoda🐍 愛 :
Ça coûte combien environ ? 🫶🏻
2025-11-05 16:58:14
5
justvam
Valissa 🇫🇷 :
mon dentiste m'avait dit que si on ne mettait pas la gouttière une nuit c'était comme si on avait rien fait 🫣
2025-11-07 13:25:56
6
inesfodere
Ines Fodere :
Quelle est la marque de ton meuble ?? 😍
2025-11-17 22:40:55
0
louisebrsr
Louise-Marie :
Je suis en plein traitement aussi, courage 😅
2025-11-06 20:31:25
0
enyasuperstar
enyasuperstar :
Du coup tu manges quoi ?
2025-11-05 18:53:26
0
nous_alexndra
Alexandra :
Tu peux aller en pharmacie pour acheter le gel elgydium, à appliquer dans la gouttières comme le gel d’éclaircissement
2025-11-05 17:06:19
0
lulu_bgd
Luna Bigand :
On adoooooore ✨ take care honey
2025-11-05 19:40:31
0
gilbertvalette
gilbertvalette :
😍😍😍
2025-11-05 16:58:28
2
diane2pcgm
Diane Marz Guitaut :
🥰🥰😘
2025-11-06 09:27:40
0
bloominthemoon
🍋‍🟩🫐blooomi :
Mon dentiste m’a prescrit le dentifrice elmex SENSITIVE PROFESSIONNAL qui contient de la Lidocaine pour anesthésier les douleurs du blanchiment ! À aussi mettre dans les gouttières 1 nuit au lieu du blanchiment si tu souffres trop, ça calme de ouf, j’ai plus du tout eu mal avec ça
2025-11-05 17:08:03
1
To see more videos from user @claramarz, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Thương một người thật sự không hề dễ. Bởi yêu một người bằng cảm xúc thì dễ, nhưng thương một người bằng sự thấu hiểu lại là chuyện rất khác. Muốn thương được ai đó lâu dài, cuối cùng không phải là nhìn thấy những điều tốt đẹp nơi họ, mà là nhìn thấy nỗi khổ của họ. Phải thấy được những vết thương họ mang theo. Thấy được những điều họ chưa nói. Thấy được những cuộc chiến âm thầm họ đang trải qua trong chính nội tâm mình. Chỉ khi nhìn thấy những điều ấy bằng tư cách giữa một con người với một con người, người ta mới đủ sức ở lại với nhau qua năm tháng. Tình thương ấy vượt xa tình yêu nam nữ. Bởi tình yêu ban đầu phần lớn được xây dựng trên cảm xúc. Ta nói mình yêu một người vì ở bên họ ta thấy vui vẻ. Ta nói mình thương một người vì họ khiến cuộc sống của ta dễ chịu hơn. Nhưng hãy thành thật với chính mình. Nếu một ngày người ấy không còn mang đến những cảm xúc dễ chịu như trước nữa, liệu ta còn yêu họ không? Đó là câu hỏi mà bất kỳ mối quan hệ nào rồi cũng phải đối diện. Bởi cảm xúc luôn thay đổi. Sự mới mẻ rồi sẽ phai. Những rung động ban đầu rồi sẽ trở thành quen thuộc. Hai con người càng ở gần nhau lâu, càng nhìn thấy nhiều khuyết điểm của nhau hơn. Những điều từng khiến mình say mê có khi lại trở thành thứ làm mình khó chịu. Những điều từng khiến trái tim rung động có khi dần trở nên bình thường. Khi chất xúc tác của cảm xúc không còn mạnh như trước, rất nhiều mối quan hệ bắt đầu rạn nứt. Không phải vì hết yêu. Mà vì chưa kịp học cách thương. Cho nên, nếu muốn đi cùng nhau thật lâu, mối quan hệ ấy phải được tái sinh thêm một lần nữa. Vẫn là hai con người ấy. Nhưng không còn sống với nhau bằng cảm xúc thuần túy. Mà bằng sự thấu hiểu. Bằng trách nhiệm. Bằng lòng từ bi. Bằng khả năng nhìn thấy nỗi khổ của nhau. Đến một lúc nào đó, hãy bỏ xuống tất cả những danh xưng. Tôi là chồng. Tôi là vợ. Tôi là cha. Tôi là mẹ. Tôi là anh. Tôi là em. Tôi là thầy. Tôi là trò. Hãy nhìn nhau ở tầng sâu nhất. Chỉ đơn giản là một con người đang gặp một con người khác. Đều mang trên mình thân nghiệp này. Đều đang loay hoay học những bài học riêng của cuộc đời. Đều có những vết thương. Đều có những nỗi sợ. Đều có những bất toàn. Đều đang cố gắng sống tốt nhất trong khả năng của mình. Khi thấy được điều đó, sự phán xét bắt đầu tan đi. Sự trách móc cũng dần tan đi. Ta không còn chỉ nhìn thấy lỗi lầm của đối phương. Ta bắt đầu nhìn thấy nỗi đau đằng sau lỗi lầm ấy. Ta bắt đầu hiểu vì sao họ trở thành như vậy. Ta bắt đầu hiểu vì sao họ phản ứng như vậy. Và từ đó, lòng thương mới thực sự xuất hiện. Bởi khi nhìn thấy cái khổ của người khác một cách sâu sắc, ta không còn muốn làm họ khổ thêm nữa. Thay vì thắng nhau, ta muốn hiểu nhau. Thay vì thay đổi họ, ta muốn cùng họ trưởng thành. Thay vì đòi hỏi, ta học cách đồng hành. Hai người cùng nhìn lại chính mình. Cùng sửa những tập khí cũ. Cùng tháo gỡ những ảo tưởng. Cùng học những bài học mà cuộc đời đang gửi đến. Đó là lúc một mối quan hệ không còn được giữ lại bằng cảm xúc. Mà được nuôi dưỡng bằng trí tuệ. Và thứ tình thương ấy mới thật sự bền vững. Không ồn ào. Không kịch tính. Không cần phải chứng minh điều gì. Nhưng đủ sâu để đi cùng nhau qua những mùa giông gió nhất của cuộc đời. Bởi sau tất cả, điều khiến con người ở lại với nhau không phải là những ngày hạnh phúc. Mà là khả năng nhìn thấy nỗi khổ của nhau mà vẫn không quay lưng. Đó mới là tình thương chân thật. Đó mới là cái đẹp của tình người. Bởi suy cho cùng, thương một người sâu sắc nhất không phải là thương vẻ ngoài của họ, không phải thương những điều họ mang đến cho mình, mà là thương chính cái kiếp người mong manh, đầy tổn thương và nhiều bất toàn mà họ đang gánh vác. Và khi thương được cái kiếp người ấy, tình thương ấy mới thật sự chạm đến Chân – Thiện – Mỹ.   #phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #xuhuong #fyp
Thương một người thật sự không hề dễ. Bởi yêu một người bằng cảm xúc thì dễ, nhưng thương một người bằng sự thấu hiểu lại là chuyện rất khác. Muốn thương được ai đó lâu dài, cuối cùng không phải là nhìn thấy những điều tốt đẹp nơi họ, mà là nhìn thấy nỗi khổ của họ. Phải thấy được những vết thương họ mang theo. Thấy được những điều họ chưa nói. Thấy được những cuộc chiến âm thầm họ đang trải qua trong chính nội tâm mình. Chỉ khi nhìn thấy những điều ấy bằng tư cách giữa một con người với một con người, người ta mới đủ sức ở lại với nhau qua năm tháng. Tình thương ấy vượt xa tình yêu nam nữ. Bởi tình yêu ban đầu phần lớn được xây dựng trên cảm xúc. Ta nói mình yêu một người vì ở bên họ ta thấy vui vẻ. Ta nói mình thương một người vì họ khiến cuộc sống của ta dễ chịu hơn. Nhưng hãy thành thật với chính mình. Nếu một ngày người ấy không còn mang đến những cảm xúc dễ chịu như trước nữa, liệu ta còn yêu họ không? Đó là câu hỏi mà bất kỳ mối quan hệ nào rồi cũng phải đối diện. Bởi cảm xúc luôn thay đổi. Sự mới mẻ rồi sẽ phai. Những rung động ban đầu rồi sẽ trở thành quen thuộc. Hai con người càng ở gần nhau lâu, càng nhìn thấy nhiều khuyết điểm của nhau hơn. Những điều từng khiến mình say mê có khi lại trở thành thứ làm mình khó chịu. Những điều từng khiến trái tim rung động có khi dần trở nên bình thường. Khi chất xúc tác của cảm xúc không còn mạnh như trước, rất nhiều mối quan hệ bắt đầu rạn nứt. Không phải vì hết yêu. Mà vì chưa kịp học cách thương. Cho nên, nếu muốn đi cùng nhau thật lâu, mối quan hệ ấy phải được tái sinh thêm một lần nữa. Vẫn là hai con người ấy. Nhưng không còn sống với nhau bằng cảm xúc thuần túy. Mà bằng sự thấu hiểu. Bằng trách nhiệm. Bằng lòng từ bi. Bằng khả năng nhìn thấy nỗi khổ của nhau. Đến một lúc nào đó, hãy bỏ xuống tất cả những danh xưng. Tôi là chồng. Tôi là vợ. Tôi là cha. Tôi là mẹ. Tôi là anh. Tôi là em. Tôi là thầy. Tôi là trò. Hãy nhìn nhau ở tầng sâu nhất. Chỉ đơn giản là một con người đang gặp một con người khác. Đều mang trên mình thân nghiệp này. Đều đang loay hoay học những bài học riêng của cuộc đời. Đều có những vết thương. Đều có những nỗi sợ. Đều có những bất toàn. Đều đang cố gắng sống tốt nhất trong khả năng của mình. Khi thấy được điều đó, sự phán xét bắt đầu tan đi. Sự trách móc cũng dần tan đi. Ta không còn chỉ nhìn thấy lỗi lầm của đối phương. Ta bắt đầu nhìn thấy nỗi đau đằng sau lỗi lầm ấy. Ta bắt đầu hiểu vì sao họ trở thành như vậy. Ta bắt đầu hiểu vì sao họ phản ứng như vậy. Và từ đó, lòng thương mới thực sự xuất hiện. Bởi khi nhìn thấy cái khổ của người khác một cách sâu sắc, ta không còn muốn làm họ khổ thêm nữa. Thay vì thắng nhau, ta muốn hiểu nhau. Thay vì thay đổi họ, ta muốn cùng họ trưởng thành. Thay vì đòi hỏi, ta học cách đồng hành. Hai người cùng nhìn lại chính mình. Cùng sửa những tập khí cũ. Cùng tháo gỡ những ảo tưởng. Cùng học những bài học mà cuộc đời đang gửi đến. Đó là lúc một mối quan hệ không còn được giữ lại bằng cảm xúc. Mà được nuôi dưỡng bằng trí tuệ. Và thứ tình thương ấy mới thật sự bền vững. Không ồn ào. Không kịch tính. Không cần phải chứng minh điều gì. Nhưng đủ sâu để đi cùng nhau qua những mùa giông gió nhất của cuộc đời. Bởi sau tất cả, điều khiến con người ở lại với nhau không phải là những ngày hạnh phúc. Mà là khả năng nhìn thấy nỗi khổ của nhau mà vẫn không quay lưng. Đó mới là tình thương chân thật. Đó mới là cái đẹp của tình người. Bởi suy cho cùng, thương một người sâu sắc nhất không phải là thương vẻ ngoài của họ, không phải thương những điều họ mang đến cho mình, mà là thương chính cái kiếp người mong manh, đầy tổn thương và nhiều bất toàn mà họ đang gánh vác. Và khi thương được cái kiếp người ấy, tình thương ấy mới thật sự chạm đến Chân – Thiện – Mỹ. #phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #xuhuong #fyp

About