@loveistheonlyway1112: Tôi từng viết về anh rất nhiều, tựa như một câu chuyện đã in sâu vào trong tiềm thức. Nhưng ở thực tại tàn khốc, tôi và anh có lẽ chẳng còn cơ hội gặp lại nhau. Có lẽ chỉ có mình tôi là tiếc nuối về điều này, còn anh thì không. Cuộc sống mấy mươi năm qua, hơn nửa đời người của anh đã tạo nên một người đàn ông vững chãi trước sương gió, cũng lạnh lẽo trước lòng người. Có lẽ vì vậy mà ánh mắt anh nhìn tôi luôn sâu hun hút. Tới mức dù cố nhìn sâu vào đó, tôi cũng không thể đọc được gì. Ta xa nhau như bao nhiêu câu chuyện dở dang ngoài kia. Gặp gỡ rồi lại chia xa, ai tránh được chuyện thế gian vô thường? Nhưng tôi luôn nhớ về anh như một thói quen khó bỏ, điều này thật nhọc lòng biết mấy. Ta xa nhau hàng trăm cây số, nhưng mỗi khi tôi đi dạo ngang gốc mai anh đào anh từng đứng chụp hình, tôi lại vô thức chạm vào nó. Như thể đang chạm vào dáng hình đã ăn sâu vào trong tiềm thức của chính mình. Những tháng ngày ấy tôi có chút mơ hồ, chẳng biết đến khi nào mới quên được anh. Rõ ràng đã hơn nửa năm, anh chưa từng quay trở lại nơi tôi sinh sống. Đã không còn những thói quen hằng ngày quan tâm nhau, không còn sự chờ đợi điện thoại vào mỗi tối. Mỗi sáng tinh mơ, tôi thức dậy và nhìn mãi ra khung cửa sổ, từ lâu đã không tiếng tin nhắn chào buổi sáng từ anh. Tất cả đều là thói quen cũ kĩ tới mức chẳng ai ngoài kia buồn nhớ tới nữa. Nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn cất giữ. Chỉ mình tôi biết bản thân nhớ anh đến nhường nào. Mà chỉ có thế thôi. Thế sự vô thường mà, anh nhỉ. Dù thuận buồm xuôi gió hay bão táp mưa sa, lẽ chăng anh chưa từng đặt tôi vào trong kế hoạch tương lai dài hạn như lời anh nói. Nên sau này tôi chỉ có thể cất anh ở thật sâu trong lòng. Vào những hôm trái gió trở trời, trái tim đau đớn không chịu nổi, sẽ lôi nỗi nhớ ấy ra, nhìn sơ một lượt. Nhìn xem từng ánh mắt, nụ cười, mái tóc và đôi bàn tay thô ráp ấy còn hiện hữu trong tâm trí mình rõ đến chừng nào. Nhìn xem thế sự đã đổi dời ra sao, lòng người khác đi thế nào. Tình yêu cuồng nhiệt thuở ấy hóa thinh lặng tới mức não nề ra sao. Nhìn lại hết một lượt, để rồi tiếp tục học cách quên đi. Mùa thu sắp đi qua và đông đang gõ cửa, tôi chưa kịp nhắc anh mặc ấm. Dù biết những lời quan tâm chẳng còn chút giá trị nào. Tình yêu thật khờ dại anh nhỉ, dốc hết lòng cho một kẻ chẳng muốn giữ ta lại bên đời. Hôm ấy tôi là người nói chia tay, nhưng trái tim như chịu đựng hàng ngàn vết xước. Tôi muốn hỏi anh tại sao không giữ tôi lại bên đời, nhưng cổ họng như đặc quánh lại. Nước mắt cứ trào ra khiến tôi không thốt nên lời. Cái kết của một câu chuyện thật tang thương. Nhưng tôi chẳng thể làm gì khác ngoài chịu đựng. Một năm, hai năm rồi ba năm, sẽ đến một ngày tôi không còn khóc vì anh. Mong anh khi ấy cũng đã vẹn toàn, không còn than vãn mệt mỏi nữa. Rời xa nhau là tốt nhất cho cả hai. Tôi hiểu mình phải buông tay, chỉ là cho tôi nhớ thêm một chút mà thôi. Anh à...
Hạ
Region: VN
Saturday 08 November 2025 08:04:36 GMT
Music
Download
Comments
Sư Huynh À Sư Huynh :
A Di Đà Phật. Duyên còn thì giữ, duyên hết thì buông. Những suy nghĩ hiện tại cũng chỉ là những vọng tưởng chấp niệm ko chịu buông bỏ. Tới 1 ngày khi bình tĩnh trở lại nó cũng chỉ là 1 dấu vết của thời gian mà thôi.
2025-11-08 09:18:38
4
Chí Nguyện :
dạ em xin được chia sẻ nội dung với nha,
dạ em cảm ơn mình nhiều ạ!
2025-11-15 07:45:43
2
HẢI STREET :
🥰🥰🥰
2025-11-08 08:06:58
1
𝓒𝓪̂̉𝓶 𝓠𝓾𝔂̀𝓷𝓱 🤍🖤 :
♥️♥️♥️
2025-12-21 15:51:32
0
To see more videos from user @loveistheonlyway1112, please go to the Tikwm
homepage.