@hphuc_069: Nhà 1 Trệt 1 Lầu Mới 100% - Mặt Tiền Nguyễn Thị Tạo, Bình Thuỷ, Cần Thơ #nhadatcantho #nhadepcantho #reviewnhadep #LearnOnTikTok #phucnhadatcantho

Phúc Nhà Đất Cần Thơ
Phúc Nhà Đất Cần Thơ
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 10 November 2025 05:24:21 GMT
4519
59
6
21

Music

Download

Comments

nguyenthanhtan7211
Cưới hỏi thanh tân :
diện tích bao nhiêu bạn , giá sau
2025-11-10 07:24:24
1
njkamig
My aff nèe 🤡 :
nhắn giá mình căn này
2025-11-11 08:48:27
1
nhasuckhoe
Nhà Sức Khỏe :
❤️🥰❤
2025-11-10 14:28:01
1
To see more videos from user @hphuc_069, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Làm chủ cảm xúc cũng chính là làm chủ cuộc đời. Có người từng hỏi: “Tại sao tôi biết nóng giận là không tốt mà vẫn không kiềm chế được? Tại sao tôi biết lo lắng chẳng giải quyết được điều gì nhưng lòng vẫn cứ bất an?” Câu trả lời không nằm ở việc chúng ta thiếu hiểu biết, mà ở chỗ chúng ta quá dễ đồng hóa mình với những gì đang diễn ra trong tâm. Chỉ cần một nỗi buồn ghé đến, ta liền cho rằng mình là người bất hạnh. Chỉ cần một cơn giận khởi lên, ta để nó điều khiển lời nói, hành động và cả những quyết định quan trọng. Chỉ cần một chút bất an, tâm trí lập tức bị cuốn vào vô số viễn cảnh do chính mình tưởng tượng ra, để rồi tự làm mình kiệt sức. Trong khi đó, Phật pháp lại chỉ ra một sự thật vô cùng giản dị nhưng cũng vô cùng sâu sắc: cảm xúc chưa bao giờ là chính bạn. Chúng chỉ là những hiện tượng sinh rồi diệt trong tâm, giống như mây bay ngang bầu trời hay những gợn sóng nổi lên trên mặt hồ. Đủ duyên thì xuất hiện, hết duyên thì lặng xuống. Khổ đau không nằm ở bản thân cảm xúc, mà nằm ở chỗ ta cố nắm giữ chúng, nuôi lớn chúng và xem chúng là con người thật của mình. Một lời nói vô tình của ai đó có thể chỉ tồn tại trong vài giây, nhưng vì ta cứ nhắc đi nhắc lại trong đầu nên nỗi tổn thương kéo dài suốt nhiều ngày, thậm chí nhiều năm. Một biến cố vốn đã trôi qua từ lâu, nhưng ký ức về nó vẫn được ta giữ gìn như một vết thương chưa chịu lành. Cuối cùng, điều làm ta đau không còn là sự việc đã xảy ra, mà là chính những suy nghĩ mình liên tục đổ thêm vào nó. Vì thế, tu tập không phải là tìm cách trở thành một người không còn buồn, không còn giận hay không còn lo lắng. Điều đó là không thể, bởi còn sống thì cảm xúc vẫn sẽ sinh khởi theo quy luật tự nhiên. Điều người học Đạo cần rèn luyện là khả năng nhận biết khi một cảm xúc vừa xuất hiện. Khi cơn giận khởi lên, biết mình đang giận. Khi nỗi buồn ghé đến, biết mình đang buồn. Khi bất an xuất hiện, biết tâm đang bất an. Chỉ cần thấy rõ như vậy mà không vội chạy theo, không chống cự, cũng không đồng hóa, cảm xúc sẽ dần mất đi sức mạnh chi phối. Hãy thử dừng lại một vài nhịp thở mỗi khi tâm bắt đầu xao động. Đừng vội phản ứng, cũng đừng cố ép mình phải bình tĩnh. Chỉ cần lặng lẽ quan sát như đang nhìn một đám mây trôi ngang bầu trời. Bạn sẽ nhận ra rằng cảm xúc cũng giống như những con sóng, nếu không tiếp tục nuôi dưỡng bằng suy nghĩ và sự chấp thủ, chúng sẽ tự lặng xuống theo đúng bản chất của chúng. Người có trí tuệ không phải là người chưa từng nổi giận, mà là người biết cơn giận đang có mặt nhưng không để nó quyết định cuộc đời mình. Người bình an cũng không phải là người chưa từng đau khổ, mà là người đi xuyên qua khổ đau mà vẫn giữ được sự sáng suốt và lòng từ bi. Chính sự tỉnh thức ấy giúp họ hiểu rằng mọi cảm xúc đều có nhân duyên, không có nỗi buồn nào tự nhiên sinh ra, cũng không có cơn giận nào xuất hiện vô cớ. Khi thấy được gốc rễ của chúng, ta thôi trách người, cũng thôi trách mình, bởi mọi thứ chỉ đang vận hành đúng theo quy luật nhân duyên và vô thường. Đến một lúc nào đó, bạn sẽ không còn mất quá nhiều năng lượng để chống lại những gì đang diễn ra trong lòng mình. Vui thì biết mình đang vui. Buồn thì biết mình đang buồn. Hạnh phúc đến thì trân trọng. Khổ đau ghé qua thì bình thản nhìn nó như một vị khách rồi để nó tự rời đi. Đó không phải là sự thờ ơ, mà là một nội tâm đủ vững để không còn bị mọi cảm xúc kéo đi hết lần này đến lần khác. Bởi suy cho cùng, tự do không phải là muốn gì cũng được, mà là không còn bị chính cảm xúc của mình sai khiến. Khi làm chủ được tâm mình, bạn mới thật sự làm chủ được cuộc đời, bởi chẳng có cơn bão nào ngoài kia đủ sức quật ngã một người đã tìm thấy sự bình yên từ bên trong.#phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #xuhuong #fyp
Làm chủ cảm xúc cũng chính là làm chủ cuộc đời. Có người từng hỏi: “Tại sao tôi biết nóng giận là không tốt mà vẫn không kiềm chế được? Tại sao tôi biết lo lắng chẳng giải quyết được điều gì nhưng lòng vẫn cứ bất an?” Câu trả lời không nằm ở việc chúng ta thiếu hiểu biết, mà ở chỗ chúng ta quá dễ đồng hóa mình với những gì đang diễn ra trong tâm. Chỉ cần một nỗi buồn ghé đến, ta liền cho rằng mình là người bất hạnh. Chỉ cần một cơn giận khởi lên, ta để nó điều khiển lời nói, hành động và cả những quyết định quan trọng. Chỉ cần một chút bất an, tâm trí lập tức bị cuốn vào vô số viễn cảnh do chính mình tưởng tượng ra, để rồi tự làm mình kiệt sức. Trong khi đó, Phật pháp lại chỉ ra một sự thật vô cùng giản dị nhưng cũng vô cùng sâu sắc: cảm xúc chưa bao giờ là chính bạn. Chúng chỉ là những hiện tượng sinh rồi diệt trong tâm, giống như mây bay ngang bầu trời hay những gợn sóng nổi lên trên mặt hồ. Đủ duyên thì xuất hiện, hết duyên thì lặng xuống. Khổ đau không nằm ở bản thân cảm xúc, mà nằm ở chỗ ta cố nắm giữ chúng, nuôi lớn chúng và xem chúng là con người thật của mình. Một lời nói vô tình của ai đó có thể chỉ tồn tại trong vài giây, nhưng vì ta cứ nhắc đi nhắc lại trong đầu nên nỗi tổn thương kéo dài suốt nhiều ngày, thậm chí nhiều năm. Một biến cố vốn đã trôi qua từ lâu, nhưng ký ức về nó vẫn được ta giữ gìn như một vết thương chưa chịu lành. Cuối cùng, điều làm ta đau không còn là sự việc đã xảy ra, mà là chính những suy nghĩ mình liên tục đổ thêm vào nó. Vì thế, tu tập không phải là tìm cách trở thành một người không còn buồn, không còn giận hay không còn lo lắng. Điều đó là không thể, bởi còn sống thì cảm xúc vẫn sẽ sinh khởi theo quy luật tự nhiên. Điều người học Đạo cần rèn luyện là khả năng nhận biết khi một cảm xúc vừa xuất hiện. Khi cơn giận khởi lên, biết mình đang giận. Khi nỗi buồn ghé đến, biết mình đang buồn. Khi bất an xuất hiện, biết tâm đang bất an. Chỉ cần thấy rõ như vậy mà không vội chạy theo, không chống cự, cũng không đồng hóa, cảm xúc sẽ dần mất đi sức mạnh chi phối. Hãy thử dừng lại một vài nhịp thở mỗi khi tâm bắt đầu xao động. Đừng vội phản ứng, cũng đừng cố ép mình phải bình tĩnh. Chỉ cần lặng lẽ quan sát như đang nhìn một đám mây trôi ngang bầu trời. Bạn sẽ nhận ra rằng cảm xúc cũng giống như những con sóng, nếu không tiếp tục nuôi dưỡng bằng suy nghĩ và sự chấp thủ, chúng sẽ tự lặng xuống theo đúng bản chất của chúng. Người có trí tuệ không phải là người chưa từng nổi giận, mà là người biết cơn giận đang có mặt nhưng không để nó quyết định cuộc đời mình. Người bình an cũng không phải là người chưa từng đau khổ, mà là người đi xuyên qua khổ đau mà vẫn giữ được sự sáng suốt và lòng từ bi. Chính sự tỉnh thức ấy giúp họ hiểu rằng mọi cảm xúc đều có nhân duyên, không có nỗi buồn nào tự nhiên sinh ra, cũng không có cơn giận nào xuất hiện vô cớ. Khi thấy được gốc rễ của chúng, ta thôi trách người, cũng thôi trách mình, bởi mọi thứ chỉ đang vận hành đúng theo quy luật nhân duyên và vô thường. Đến một lúc nào đó, bạn sẽ không còn mất quá nhiều năng lượng để chống lại những gì đang diễn ra trong lòng mình. Vui thì biết mình đang vui. Buồn thì biết mình đang buồn. Hạnh phúc đến thì trân trọng. Khổ đau ghé qua thì bình thản nhìn nó như một vị khách rồi để nó tự rời đi. Đó không phải là sự thờ ơ, mà là một nội tâm đủ vững để không còn bị mọi cảm xúc kéo đi hết lần này đến lần khác. Bởi suy cho cùng, tự do không phải là muốn gì cũng được, mà là không còn bị chính cảm xúc của mình sai khiến. Khi làm chủ được tâm mình, bạn mới thật sự làm chủ được cuộc đời, bởi chẳng có cơn bão nào ngoài kia đủ sức quật ngã một người đã tìm thấy sự bình yên từ bên trong.#phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #xuhuong #fyp

About