@meemeekim10: Lướt qua những tấm ảnh này, tôi tin ai đó trong chúng ta có thể sẽ thấy chính mình trong đó. Chúng ta dùng tuổi trẻ của mình để đi, còn bố mẹ dùng phần đời còn lại của họ để đợi. Chúng ta quên hỏi một câu quan trọng nhất, bố mẹ có bao nhiêu thời gian để chờ chúng ta quay về? Hôm nay chúng ta thấy lời dặn dò thật phiền phức. Nhưng lỡ một ngày, cái sự thức tỉnh của tuổi 25 đến quá muộn thì sao? Sẽ đến lúc, như trong trang viết cuối kia, chúng ta chỉ muốn được nghe bố mắng một lần, để thấy bố vẫn còn bên con mà cũng không thể nữa. Sự trưởng thành không đo bằng việc chúng ta đi xa thế nào, mà đo bằng việc chúng ta nhận ra mình phải về kịp lúc hay không.