dz :
Một chữ "buồn" trách đời phiêu lãng,
Lòng đa mang bẽ bàng chữ "yêu".
Mộng chưa tròn, tình như khói chiều,
Gửi nỗi nhớ bay đi cùng gió.
Người không ngóng,kẻ lại mỏi mòn,
Hỏi nhân gian duyên này ai chọn.?
Tình là sợi,ta là con diều,
Đứt dây rồi, phiêu dạt cô liêu.
Người đã khuất,ta là kẻ đợi,
Trăm năm chờ,mỏi mệt đơn côi.
Ngẩng đầu hỏi,trời cao chẳng nói,
Chỉ thấy đời,mấy nẻo thương đau...
2025-12-10 10:47:40