@user2742616724844: #CapCut

رمضان رجب
رمضان رجب
Open In TikTok:
Region: EG
Saturday 15 November 2025 13:50:25 GMT
336
61
5
1

Music

Download

Comments

dyo7oerhe6mw
احمد الخواجه ❤😎 :
🥰🥰🥰
2025-11-15 14:22:54
1
user5234824355756
تنشد توحل،،، 👌🔥 :
❤❤❤
2025-11-15 15:13:54
1
user8107819855732
𝑨𝒃𝒖 𝑴𝒂𝒌𝒏𝒍𝒐𝒖𝒇🤎 :
❤❤❤
2025-11-15 16:16:06
1
abdo312873
𝑨𝑩𝑫𝑼𝑳𝑳𝑨𝑯 :
❤️❤️❤️
2025-11-16 05:23:35
1
user71888517368064
حمو خالد :
🥰🥰🥰
2026-01-08 17:36:51
0
To see more videos from user @user2742616724844, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Phải mất bao lâu nữa, ta mới đủ tỉnh táo để biết xót xa cho chính mình? Có lẽ phải đến khi bạn nhận ra mình đã dành phần lớn cuộc đời để đóng vai một người tử tế, một người mạnh mẽ, một người luôn có mặt mỗi khi ai đó cần đến, nhưng lại chưa một lần thực sự hiện diện cho chính bản thân mình. Chúng ta cứ mải miết đi vỗ về nỗi đau của người khác, đi hàn gắn những đổ vỡ của người dưng, để rồi đêm về lại một mình loay hoay vá víu những vết thương của chính mình trong lặng lẽ. Đời này cũng lạ, ta cứ sợ làm người khác buồn, sợ khiến ai đó thất vọng, sợ bị gán cho cái mác ích kỷ, nhưng lại chưa bao giờ biết sợ một ngày chính mình sẽ kiệt sức. Bạn ép mình phải tỏ ra hiểu chuyện để giữ lấy một sự yên ổn giả tạo, nhưng liệu sự yên ổn ấy có đáng hay không, khi cái giá phải trả là một sự vụn vỡ từ sâu bên trong mà chẳng ai hay biết. Sự thật là, thế giới này vẫn vận hành tốt mà chẳng cần đến sự hy sinh quá mức của bạn. Người ta vẫn sống ổn cả khi không có bạn. Nhưng bạn sẽ chẳng còn lại gì, nếu cứ mãi tiếp tục bỏ rơi chính mình. Học cách nói không khi thấy quá tải. Học cách rời đi khi cảm thấy mình không còn được trân trọng. Và quan trọng hơn cả, học cách thương lấy chính mình trước khi trông chờ một ai khác làm điều đó. Bởi sau cùng, nếu chính bạn còn chẳng biết xót xa cho mình, thì đừng mong thế gian này sẽ dịu dàng với bạn...! #motphutsuy0
Phải mất bao lâu nữa, ta mới đủ tỉnh táo để biết xót xa cho chính mình? Có lẽ phải đến khi bạn nhận ra mình đã dành phần lớn cuộc đời để đóng vai một người tử tế, một người mạnh mẽ, một người luôn có mặt mỗi khi ai đó cần đến, nhưng lại chưa một lần thực sự hiện diện cho chính bản thân mình. Chúng ta cứ mải miết đi vỗ về nỗi đau của người khác, đi hàn gắn những đổ vỡ của người dưng, để rồi đêm về lại một mình loay hoay vá víu những vết thương của chính mình trong lặng lẽ. Đời này cũng lạ, ta cứ sợ làm người khác buồn, sợ khiến ai đó thất vọng, sợ bị gán cho cái mác ích kỷ, nhưng lại chưa bao giờ biết sợ một ngày chính mình sẽ kiệt sức. Bạn ép mình phải tỏ ra hiểu chuyện để giữ lấy một sự yên ổn giả tạo, nhưng liệu sự yên ổn ấy có đáng hay không, khi cái giá phải trả là một sự vụn vỡ từ sâu bên trong mà chẳng ai hay biết. Sự thật là, thế giới này vẫn vận hành tốt mà chẳng cần đến sự hy sinh quá mức của bạn. Người ta vẫn sống ổn cả khi không có bạn. Nhưng bạn sẽ chẳng còn lại gì, nếu cứ mãi tiếp tục bỏ rơi chính mình. Học cách nói không khi thấy quá tải. Học cách rời đi khi cảm thấy mình không còn được trân trọng. Và quan trọng hơn cả, học cách thương lấy chính mình trước khi trông chờ một ai khác làm điều đó. Bởi sau cùng, nếu chính bạn còn chẳng biết xót xa cho mình, thì đừng mong thế gian này sẽ dịu dàng với bạn...! #motphutsuy0

About