@quantjason: Largest single day gain of my life. manual trade. God thank you for the blessings you’ve given me this year #daytrader #forex #stock #crypto #forextrader

quantjason
quantjason
Open In TikTok:
Region: US
Sunday 16 November 2025 02:34:01 GMT
3782
165
10
15

Music

Download

Comments

jliscano00
Juan Liscano :
What strategy did you change to?
2025-11-16 03:47:44
3
the_ascension
the_ascension :
What’s your strategy?
2025-12-03 05:48:21
0
heatherhansen06
Heather :
Can I get $20 lol
2025-11-16 18:44:37
0
papophx
user9186114291683 :
Tell me more...
2025-12-13 14:20:38
0
carldube2
Carl Dube :
thats how I feel right now
2025-11-17 02:35:03
1
seannyc4
DJNYC :
🔥🔥🔥
2025-11-16 02:43:45
2
kimber1n
Kimberlin :
𝘁𝗿𝗮𝗱𝗶𝗻𝗴 𝗵𝗮𝘀 𝗯𝗲𝗲𝗻 𝗺𝗼𝗿𝗲 𝗲𝗮𝘀𝗶𝗲𝗿, i 𝗶𝗻𝘃𝗲𝘀𝘁𝗲𝗱 £500 𝗮𝗻𝗱 𝗴𝗼𝘁 𝗺𝘆 𝗿𝗲𝘁𝘂𝗿𝗻𝘀 𝗼𝗳 £5,550 𝗶𝗻 𝗝𝘂𝘀𝘁 𝗮 𝘄𝗲𝗲𝗸 𝗼𝗳 𝘁𝗿𝗮𝗱𝗲 𝗵er 𝗴𝗲𝗻𝘂𝗶𝘁𝘆 𝗮𝗻𝗱 𝘁𝗿𝗮𝗻𝘀𝗽𝗲𝗿𝗲𝗻𝗰𝘆 𝗵𝗮𝘀 𝗮𝗹𝘄𝗮𝘆𝘀 𝗯𝗲𝗲𝗻 𝘁𝗵𝗲 𝗯𝗲𝘀𝘁 𝗜`𝗺 𝗳𝗼𝗿𝗲𝘃𝗲𝗿 𝗴𝗿𝗮𝘁𝗲𝗳𝘂𝗹 mentor @Kimberly Jackson
2025-11-18 21:47:45
0
heatherhansen06
Heather :
In fact, I need 20 so I can make five lol
2025-11-16 18:44:48
1
To see more videos from user @quantjason, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Thật ra anh cũng chẳng biết vì sao mình lại nhớ em nhiều đến vậy. Có những ngày trôi qua rất bình thường. Anh đi làm, gặp gỡ mọi người, cười nói như chẳng có chuyện gì xảy ra. Ai nhìn vào cũng nghĩ anh đã ổn rồi, đã quên được em rồi. Ngay cả anh đôi khi cũng tự lừa mình như thế. Nhưng rồi chỉ cần một khoảnh khắc nào đó thôi. Một bài nhạc cũ vô tình vang lên, một quán cà phê từng ngồi cùng em, một con đường quen thuộc, hay chỉ đơn giản là nhìn thấy một người có dáng vẻ giống em giữa dòng người đông đúc. Tất cả ký ức lại ùa về như chưa từng rời đi. A lại nhớ em rồi… Nhớ đến mức ngồi lặng hàng giờ chỉ để nhìn vào khung chat cũ. Một cuộc trò chuyện đã dừng lại từ rất lâu nhưng anh vẫn chưa đủ can đảm để xóa đi. Có những dòng tin nhắn anh đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Có những bức ảnh anh nói với bản thân rằng sẽ xóa, nhưng cuối cùng vẫn giữ lại. Bởi anh sợ… sợ rằng nếu xóa hết những thứ liên quan đến em, anh sẽ chẳng còn gì để nhớ về khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời mình nữa. Người ta thường nói yêu một người là muốn người đó hạnh phúc. Anh nghĩ mình làm được điều đó. Anh không níu kéo em, không trách móc em, không xuất hiện để làm phiền cuộc sống của em. Anh chọn cách đứng từ xa nhìn em sống cuộc đời của mình. Nhưng chẳng ai nói rằng việc đó lại đau đến thế. Anh vẫn xem em mỗi ngày. Vẫn lặng lẽ nhìn em cười, nhìn em vui vẻ, nhìn em dần có một cuộc sống mới không còn sự hiện diện của anh. Có lúc em đăng một dòng trạng thái buồn, anh muốn hỏi: “Em có ổn không?” Nhưng cuối cùng cũng chỉ im lặng. Không phải vì anh không còn quan tâm. Mà vì anh không còn tư cách để quan tâm nữa. Đó có lẽ là cảm giác đau lòng nhất. Người mình thương vẫn ở đó, vẫn hiện diện trong cuộc sống của mình, nhưng mọi sự quan tâm đều trở nên thừa thãi. Mọi lời hỏi han đều trở thành làm phiền. Mọi yêu thương đều không còn đúng chỗ. Anh từng nghĩ thời gian sẽ giúp mình quên em. Nhưng hóa ra thời gian chỉ giúp anh quen với việc nhớ em mà thôi. Nỗi nhớ ấy không mất đi. Nó chỉ nằm im ở một góc nào đó trong tim. Để rồi vào những đêm khuya vắng lặng, nó lại âm thầm xuất hiện. Anh nhớ những lần mình cùng nhau nói chuyện đến tận sáng. Nhớ những lần em giận dỗi vô cớ. Nhớ những lần em cười đến nỗi chẳng mở nổi mắt. Nhớ cả những lần hai đứa cãi nhau rồi lại làm hòa. Ngày đó anh từng nghĩ những điều ấy là bình thường. Đến khi mất đi mới hiểu… hóa ra đó là hạnh phúc. Điều đáng tiếc nhất không phải là chúng ta từng yêu nhau. Mà là chúng ta đã từng nghĩ sẽ cùng nhau đi hết quãng đời còn lại. A lại nhớ em rồi… Nhưng lần này anh sẽ không nhắn tin. Không tìm cách xuất hiện trước mặt em. Không kể em nghe rằng anh nhớ em nhiều thế nào. Anh sẽ giữ tất cả trong lòng. Bởi anh hiểu rằng có những người sinh ra để yêu thương… nhưng không sinh ra để thuộc về nhau. Anh chưa từng hối hận vì đã gặp em. Cũng chưa từng hối hận vì đã yêu em bằng tất cả những gì mình có. Chỉ là đôi khi… Anh vẫn nhớ em. Rất nhớ em. Nhiều hơn những gì anh vẫn thể hiện với cả thế giới.
Thật ra anh cũng chẳng biết vì sao mình lại nhớ em nhiều đến vậy. Có những ngày trôi qua rất bình thường. Anh đi làm, gặp gỡ mọi người, cười nói như chẳng có chuyện gì xảy ra. Ai nhìn vào cũng nghĩ anh đã ổn rồi, đã quên được em rồi. Ngay cả anh đôi khi cũng tự lừa mình như thế. Nhưng rồi chỉ cần một khoảnh khắc nào đó thôi. Một bài nhạc cũ vô tình vang lên, một quán cà phê từng ngồi cùng em, một con đường quen thuộc, hay chỉ đơn giản là nhìn thấy một người có dáng vẻ giống em giữa dòng người đông đúc. Tất cả ký ức lại ùa về như chưa từng rời đi. A lại nhớ em rồi… Nhớ đến mức ngồi lặng hàng giờ chỉ để nhìn vào khung chat cũ. Một cuộc trò chuyện đã dừng lại từ rất lâu nhưng anh vẫn chưa đủ can đảm để xóa đi. Có những dòng tin nhắn anh đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Có những bức ảnh anh nói với bản thân rằng sẽ xóa, nhưng cuối cùng vẫn giữ lại. Bởi anh sợ… sợ rằng nếu xóa hết những thứ liên quan đến em, anh sẽ chẳng còn gì để nhớ về khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời mình nữa. Người ta thường nói yêu một người là muốn người đó hạnh phúc. Anh nghĩ mình làm được điều đó. Anh không níu kéo em, không trách móc em, không xuất hiện để làm phiền cuộc sống của em. Anh chọn cách đứng từ xa nhìn em sống cuộc đời của mình. Nhưng chẳng ai nói rằng việc đó lại đau đến thế. Anh vẫn xem em mỗi ngày. Vẫn lặng lẽ nhìn em cười, nhìn em vui vẻ, nhìn em dần có một cuộc sống mới không còn sự hiện diện của anh. Có lúc em đăng một dòng trạng thái buồn, anh muốn hỏi: “Em có ổn không?” Nhưng cuối cùng cũng chỉ im lặng. Không phải vì anh không còn quan tâm. Mà vì anh không còn tư cách để quan tâm nữa. Đó có lẽ là cảm giác đau lòng nhất. Người mình thương vẫn ở đó, vẫn hiện diện trong cuộc sống của mình, nhưng mọi sự quan tâm đều trở nên thừa thãi. Mọi lời hỏi han đều trở thành làm phiền. Mọi yêu thương đều không còn đúng chỗ. Anh từng nghĩ thời gian sẽ giúp mình quên em. Nhưng hóa ra thời gian chỉ giúp anh quen với việc nhớ em mà thôi. Nỗi nhớ ấy không mất đi. Nó chỉ nằm im ở một góc nào đó trong tim. Để rồi vào những đêm khuya vắng lặng, nó lại âm thầm xuất hiện. Anh nhớ những lần mình cùng nhau nói chuyện đến tận sáng. Nhớ những lần em giận dỗi vô cớ. Nhớ những lần em cười đến nỗi chẳng mở nổi mắt. Nhớ cả những lần hai đứa cãi nhau rồi lại làm hòa. Ngày đó anh từng nghĩ những điều ấy là bình thường. Đến khi mất đi mới hiểu… hóa ra đó là hạnh phúc. Điều đáng tiếc nhất không phải là chúng ta từng yêu nhau. Mà là chúng ta đã từng nghĩ sẽ cùng nhau đi hết quãng đời còn lại. A lại nhớ em rồi… Nhưng lần này anh sẽ không nhắn tin. Không tìm cách xuất hiện trước mặt em. Không kể em nghe rằng anh nhớ em nhiều thế nào. Anh sẽ giữ tất cả trong lòng. Bởi anh hiểu rằng có những người sinh ra để yêu thương… nhưng không sinh ra để thuộc về nhau. Anh chưa từng hối hận vì đã gặp em. Cũng chưa từng hối hận vì đã yêu em bằng tất cả những gì mình có. Chỉ là đôi khi… Anh vẫn nhớ em. Rất nhớ em. Nhiều hơn những gì anh vẫn thể hiện với cả thế giới.

About