@rachrigler: p.s. i’m in love the with new color wow dry shampoo 😍✨🙏🏻 credit: @Nura #dryshampoo #oilyhair #hairhack #fyp #greasyhair

Rachel Huber
Rachel Huber
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 18 November 2025 23:44:49 GMT
161374
3978
65
95

Music

Download

Comments

carriedavidtrembl
carriedavidtrembl :
That’s alooooot girl!
2026-08-19 16:42:54
0
guavadictionary
me :
2026-07-09 02:52:44
268
graxnolen
gracie_nolen :
A shower would take me less time 😂
2026-07-10 03:27:41
74
talle_berry
Talia :
Okay but that’s like the whole bottle 😅
2025-11-19 00:26:07
393
dkdkdk_58
dkdkdk_58 :
I would run out after one use🌝
2025-11-18 23:54:23
254
l_euu
leo :
isn’t it easier to just shower or what
2025-11-20 21:48:45
164
coleygrail
Coley :
I would throw in a slick back and call it a day
2026-07-07 12:39:25
42
lauraaaa384
Laura 🍉 :
Dry shampoo always makes my scalp itchy
2025-11-20 09:54:03
32
noneforgretchenweiners
NoneForGretchenWieners :
I can’t deal with the smell of the color wow dry shampoo. I wish I could, cause it works.
2025-11-20 01:55:50
1
callmekuehny
CallMeKuehny :
at least I know I have been using at least one product correctly 🤣🤣🤣
2025-11-18 23:54:45
5
michellemcjames_50
michellemcjames :
Hairstylist! Use it on clean hair, as your hair gets greasy the dry shampoo is there to absorb! Also blowdry it in hair don’t use fingers it’s added grease💕
2025-11-19 00:53:28
48
frankciccone1
FrankCiccone1 :
Try SHAKE IT dry shampoo . Non aerosol spray
2026-08-08 12:19:19
1
_lauraaragon
Laura Aragón :
Rachel I love you but at that point I’ll just wash my hair girl lol
2025-11-21 01:39:29
30
youhavea_nicesmile
Blondie 🩷 :
You’re actually supposed to blow dry it after putting it in! My mom taught me it( she’s a hairdresser)
2025-11-21 22:38:46
2
ljc0207
LJC :
On clean hair though. Don’t wait a day do it right after wash/ dry.
2025-11-19 00:10:09
33
becain319
B.Cain :
I feel like it leaves my hair looking like I got baby powder specks in it
2026-07-07 02:21:05
15
meps4u
Yup :
Cringing over the chalky mess this must feel like ! My head is itching
2025-11-19 01:38:42
30
starsmar22
Star Martin :
Try it on clean hair, it is a game changer!
2025-11-19 00:26:46
3
kellystarlight1
Kelly Starlight :
It smells good too
2026-07-12 17:23:34
1
dearizzie
Izzie :
If you use a blow dryer it’ll help the white spots go away
2025-11-19 00:56:35
4
missyschmid82
Missy Schmid :
use it on freshly washed & dried hair before bed.
2026-01-10 09:58:13
1
holl_iep
✨ Hollie ✨ :
I apply after I wash and dry day of!
2025-11-19 19:31:40
1
misscarabaaby
Cara Melissa :
I do this on clean hair in the evening sleep with it overnight and shake out any additional product in the morning works so well♥️
2025-11-19 21:28:35
1
s_iwu2
S :
Heat activates it so do a quick run through with the blow dryer
2025-11-19 02:47:42
1
tgrgii
🤍 Ardently 🤍 :
I thought everyone knew this….🤔
2025-11-19 00:08:09
1
To see more videos from user @rachrigler, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Càng đi qua nhiều mùa, đôi vai dường như càng quen với việc tự mang lấy phần hành lý của mình. Những ngày còn nhỏ, một bàn tay đưa ra có thể khiến lòng vui đến rất lâu. Lớn thêm một chút, sự giúp đỡ vẫn còn là điều dễ dàng đón nhận. Rồi đến một đoạn đường nào đó, một lời hỏi han quá nhiều, một bàn tay chìa ra quá lâu hay một món quà đến không đúng lúc lại khiến lòng sinh ra đôi chút ngần ngại. Có lẽ không phải vì sự tử tế trở nên kém quý giá, mà bởi càng trưởng thành, con người càng hiểu phía sau mỗi sự giúp đỡ đôi khi còn có những điều khó gọi tên. Một cái cây lớn lên giữa mưa nắng thường tự học cách tìm nước, bám rễ và chống chọi với gió. Đến khi đã đủ cao, một cơn mưa nhỏ cũng không còn khiến nó ngã xuống. Nhưng điều đó không có nghĩa một cành cây không thể đón lấy giọt nước khi mùa khô kéo dài. Rễ sâu không phải để từ chối mưa, mà để biết khi nào cần tự đứng vững và khi nào có thể đón nhận sự dịu dàng từ bên ngoài. Có những người càng lớn càng ngại mang ơn. Ngại một ngày nào đó sự giúp đỡ trở thành một món nợ vô hình. Ngại nhận quá nhiều rồi chẳng biết phải trả lại bằng cách nào. Ngại để người khác nhìn thấy những lúc yếu lòng, bởi đã quen với hình ảnh luôn có thể tự thu xếp mọi chuyện. Thế rồi, đôi khi một chiếc vali quá nặng không phải vì bên trong có quá nhiều thứ, mà vì đôi tay cứ nhất định phải tự mang tất cả. Cuộc sống vốn không phải một hành trình được thiết kế để mọi đoạn đường đều đi một mình. Có những con dốc cần thêm một bàn tay kéo lên. Có những ngày mưa cần một chiếc ô được che chung. Có những lúc một lời hỏi thăm đúng lúc cũng đủ làm quãng đường bớt lạnh hơn rất nhiều. Đón nhận sự tử tế không nhất thiết đồng nghĩa với yếu đuối. Một cánh cửa mở ra để đón ánh sáng cũng không vì thế mà mất đi giá trị của riêng mình. Một dòng sông nhận thêm nước từ những nhánh nhỏ vẫn tiếp tục chảy về phía biển theo hướng của nó. Có lẽ điều khó nhất khi trưởng thành không phải là học cách tự lập, mà là học được ranh giới giữa tự lập và tự gồng mình. Tự đứng lên sau một lần vấp ngã là đáng quý. Nhưng nếu có một bàn tay đủ chân thành được đưa ra, việc nắm lấy đôi khi cũng chẳng làm bước chân kém mạnh mẽ hơn. Tự giải quyết những vấn đề của cuộc sống là một năng lực. Biết nói rằng “đoạn đường này hơi nặng” cũng có thể là một dạng thành thật với chính nội tâm. Rồi sẽ có những sự giúp đỡ chẳng cần hoàn trả bằng một điều gì quá lớn. Một ngày nào đó, sự tử tế nhận được hôm nay có thể được trao lại cho một người khác đang đứng ở nơi từng đứng. Giống như một ngọn đèn chuyền ánh sáng sang ngọn đèn bên cạnh, chẳng vì cho đi mà ánh sáng ban đầu trở nên ít hơn. Càng lớn, có lẽ càng nên giữ lại một chút mềm mại giữa rất nhiều điều buộc phải mạnh mẽ. Đủ độc lập để tự bước đi, nhưng cũng đủ cởi mở để đón nhận một bàn tay khi cần. Đủ tự trọng để không phụ thuộc, nhưng cũng đủ bình thản để hiểu rằng đôi khi được yêu thương, được giúp đỡ và được chở che cũng là một phần rất đẹp của hành trình trưởng thành. Bởi đôi vai mạnh mẽ đến đâu cũng vẫn có lúc cần được nghỉ. Và một hành trình đủ dài có lẽ không chỉ được tạo nên bởi những bước chân tự mình đi qua, mà còn bởi những bàn tay từng âm thầm xuất hiện đúng lúc, để đoạn đường phía trước nhẹ hơn một chút.
Càng đi qua nhiều mùa, đôi vai dường như càng quen với việc tự mang lấy phần hành lý của mình. Những ngày còn nhỏ, một bàn tay đưa ra có thể khiến lòng vui đến rất lâu. Lớn thêm một chút, sự giúp đỡ vẫn còn là điều dễ dàng đón nhận. Rồi đến một đoạn đường nào đó, một lời hỏi han quá nhiều, một bàn tay chìa ra quá lâu hay một món quà đến không đúng lúc lại khiến lòng sinh ra đôi chút ngần ngại. Có lẽ không phải vì sự tử tế trở nên kém quý giá, mà bởi càng trưởng thành, con người càng hiểu phía sau mỗi sự giúp đỡ đôi khi còn có những điều khó gọi tên. Một cái cây lớn lên giữa mưa nắng thường tự học cách tìm nước, bám rễ và chống chọi với gió. Đến khi đã đủ cao, một cơn mưa nhỏ cũng không còn khiến nó ngã xuống. Nhưng điều đó không có nghĩa một cành cây không thể đón lấy giọt nước khi mùa khô kéo dài. Rễ sâu không phải để từ chối mưa, mà để biết khi nào cần tự đứng vững và khi nào có thể đón nhận sự dịu dàng từ bên ngoài. Có những người càng lớn càng ngại mang ơn. Ngại một ngày nào đó sự giúp đỡ trở thành một món nợ vô hình. Ngại nhận quá nhiều rồi chẳng biết phải trả lại bằng cách nào. Ngại để người khác nhìn thấy những lúc yếu lòng, bởi đã quen với hình ảnh luôn có thể tự thu xếp mọi chuyện. Thế rồi, đôi khi một chiếc vali quá nặng không phải vì bên trong có quá nhiều thứ, mà vì đôi tay cứ nhất định phải tự mang tất cả. Cuộc sống vốn không phải một hành trình được thiết kế để mọi đoạn đường đều đi một mình. Có những con dốc cần thêm một bàn tay kéo lên. Có những ngày mưa cần một chiếc ô được che chung. Có những lúc một lời hỏi thăm đúng lúc cũng đủ làm quãng đường bớt lạnh hơn rất nhiều. Đón nhận sự tử tế không nhất thiết đồng nghĩa với yếu đuối. Một cánh cửa mở ra để đón ánh sáng cũng không vì thế mà mất đi giá trị của riêng mình. Một dòng sông nhận thêm nước từ những nhánh nhỏ vẫn tiếp tục chảy về phía biển theo hướng của nó. Có lẽ điều khó nhất khi trưởng thành không phải là học cách tự lập, mà là học được ranh giới giữa tự lập và tự gồng mình. Tự đứng lên sau một lần vấp ngã là đáng quý. Nhưng nếu có một bàn tay đủ chân thành được đưa ra, việc nắm lấy đôi khi cũng chẳng làm bước chân kém mạnh mẽ hơn. Tự giải quyết những vấn đề của cuộc sống là một năng lực. Biết nói rằng “đoạn đường này hơi nặng” cũng có thể là một dạng thành thật với chính nội tâm. Rồi sẽ có những sự giúp đỡ chẳng cần hoàn trả bằng một điều gì quá lớn. Một ngày nào đó, sự tử tế nhận được hôm nay có thể được trao lại cho một người khác đang đứng ở nơi từng đứng. Giống như một ngọn đèn chuyền ánh sáng sang ngọn đèn bên cạnh, chẳng vì cho đi mà ánh sáng ban đầu trở nên ít hơn. Càng lớn, có lẽ càng nên giữ lại một chút mềm mại giữa rất nhiều điều buộc phải mạnh mẽ. Đủ độc lập để tự bước đi, nhưng cũng đủ cởi mở để đón nhận một bàn tay khi cần. Đủ tự trọng để không phụ thuộc, nhưng cũng đủ bình thản để hiểu rằng đôi khi được yêu thương, được giúp đỡ và được chở che cũng là một phần rất đẹp của hành trình trưởng thành. Bởi đôi vai mạnh mẽ đến đâu cũng vẫn có lúc cần được nghỉ. Và một hành trình đủ dài có lẽ không chỉ được tạo nên bởi những bước chân tự mình đi qua, mà còn bởi những bàn tay từng âm thầm xuất hiện đúng lúc, để đoạn đường phía trước nhẹ hơn một chút.

About