阮玉琼芝 • :
Có những vết thương, lúc còn mới, đau đến mức tưởng như sẽ làm ta gục xuống. Nhưng tu đạo vốn là hành trình nghịch thiên mà đi — kẻ càng chịu nhiều va đập, càng sớm hiểu mình phải đứng dậy bằng cách nào. Nỗi đau không tự nhiên biến mất; nó lắng xuống, ngấm vào xương tủy, rồi một ngày bỗng rực sáng trong tâm giống như linh quang khai trí.
Khi vết thương hóa thành ánh sáng, không phải vì thời gian xóa sạch được đau khổ, mà vì ta đã lớn hơn, mạnh hơn, hiểu hơn. Ta không còn run rẩy trước quá khứ, mà dùng chính những vết cắt ấy soi đường cho bước chân sau này. Ánh sáng ấy không rực rỡ để khoe khoang, mà âm ấm, lặng lẽ, giống như một ngọn đăng tu sĩ mang theo giữa đêm dài, đủ để nhìn rõ mình, đủ để bước tiếp, và đủ để không còn sợ bóng tối nữa.
2025-12-07 14:29:05