@yatokhun39: ဘေဘီကတော့ဘာမှမချက်တတ်ဘူးနော်🤪🤍

To To
To To
Open In TikTok:
Region: MM
Wednesday 26 November 2025 15:43:36 GMT
85578
8585
419
1558

Music

Download

Comments

To see more videos from user @yatokhun39, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có lẽ điều khó nhất không phải là không có ai chỉ đường, mà là chấp nhận rằng không ai có thể đi thay phần đường của mình. Ta thường thích những người nói năng chắc chắn. Họ nói về thành công như thể đã cầm nó trong tay, nói về hạnh phúc như thể đã đo được bằng thước, nói về đúng và sai như thể cuộc đời chỉ có hai màu. Ta nghe họ vì sự chắc chắn của họ làm dịu nỗi bất an trong ta. Nhưng một người càng chắc chắn rằng mình biết đường, đôi khi càng ít nhìn xuống đôi chân mình. Bởi cuộc đời không phải một con đường có sẵn biển chỉ dẫn. Có người đi về phía đông và tìm thấy bình yên. Người khác đi cùng hướng ấy lại chỉ gặp một đời mỏi mệt. Có người bỏ lại tất cả để bắt đầu lại. Có người ở nguyên nơi cũ và lần đầu tiên hiểu được thế nào là sống. Không có bài học nào hoàn toàn thuộc về người khác. Ngay cả một lời khuyên đúng cũng có thể trở thành sai lầm khi được đặt vào một đời sống khác. Và rồi ta hiểu tại sao có những người được rất nhiều người ngưỡng mộ nhưng vẫn cô đơn; có những người nói rất hay về tự do nhưng cả đời sống bằng ánh mắt của người khác; có những người dạy ta cách bước đi nhưng chính họ đã quên mất mình muốn đến đâu. Có lẽ mỗi người đều có một cánh cửa mà không ai khác có thể mở. Ta có thể hỏi đường. Có thể lắng nghe. Có thể học từ những người đã đi trước. Nhưng đến cuối cùng, vẫn phải tự đặt tay lên ổ khóa. Nếu cánh cửa không mở, ít nhất ta cũng biết đó là cánh cửa của mình.
Có lẽ điều khó nhất không phải là không có ai chỉ đường, mà là chấp nhận rằng không ai có thể đi thay phần đường của mình. Ta thường thích những người nói năng chắc chắn. Họ nói về thành công như thể đã cầm nó trong tay, nói về hạnh phúc như thể đã đo được bằng thước, nói về đúng và sai như thể cuộc đời chỉ có hai màu. Ta nghe họ vì sự chắc chắn của họ làm dịu nỗi bất an trong ta. Nhưng một người càng chắc chắn rằng mình biết đường, đôi khi càng ít nhìn xuống đôi chân mình. Bởi cuộc đời không phải một con đường có sẵn biển chỉ dẫn. Có người đi về phía đông và tìm thấy bình yên. Người khác đi cùng hướng ấy lại chỉ gặp một đời mỏi mệt. Có người bỏ lại tất cả để bắt đầu lại. Có người ở nguyên nơi cũ và lần đầu tiên hiểu được thế nào là sống. Không có bài học nào hoàn toàn thuộc về người khác. Ngay cả một lời khuyên đúng cũng có thể trở thành sai lầm khi được đặt vào một đời sống khác. Và rồi ta hiểu tại sao có những người được rất nhiều người ngưỡng mộ nhưng vẫn cô đơn; có những người nói rất hay về tự do nhưng cả đời sống bằng ánh mắt của người khác; có những người dạy ta cách bước đi nhưng chính họ đã quên mất mình muốn đến đâu. Có lẽ mỗi người đều có một cánh cửa mà không ai khác có thể mở. Ta có thể hỏi đường. Có thể lắng nghe. Có thể học từ những người đã đi trước. Nhưng đến cuối cùng, vẫn phải tự đặt tay lên ổ khóa. Nếu cánh cửa không mở, ít nhất ta cũng biết đó là cánh cửa của mình.

About