@rupkotha.56: পূজা দিদির অধিবাস সুট 😍📸 #viral #trending #photography #viralvideo #biya

রূপ কথা - Rupkotha
রূপ কথা - Rupkotha
Open In TikTok:
Region: BD
Friday 28 November 2025 15:09:45 GMT
16508
442
13
39

Music

Download

Comments

tithisarkar1232
ᥫ᭡♡picchiᥫ᭡..👀🦋🌷🇦🇷 :
🥰🥰🥰
2026-01-16 09:56:57
1
tanmoy75
🕉️TANMOY🕉️ :
🌸🌸
2026-01-13 07:13:15
1
utpol712gmail.com
Utpol roy :
🥰🥰🥰
2025-11-30 07:42:56
2
siponkumer11
❤️‍🩹রাধার প্রেমে কৃষ্ণ❤️‍🩹 :
🥰🥰🥰
2025-11-30 04:18:29
1
bolay.bormon
Bindiya Roy :
❤❤❤
2025-12-13 17:47:01
0
akashkumarjon
Akash Kumar Roy :
🥰🥰🥰
2025-11-28 15:16:08
1
user78201031376851
꧁༒☬༺ᴘɪʏᴀꜱ༻☬༒꧂ :
💕💕💕
2025-11-28 15:18:09
1
rimonkumar123
💗🥰😩রাধা বিহীন কৃষ্ণ😩🥰💗 :
🥰🥰🥰
2025-11-28 15:34:29
1
golu67336
🥰Golu🥰 :
🥰🥰🥰
2025-11-28 16:04:03
1
srabon..roy324
Srabon Roy :
🤣🤣🤣
2025-11-28 16:12:46
1
prankrishnokor
Mithilakar :
🥰🥰🥰🥰
2025-12-15 10:01:45
1
To see more videos from user @rupkotha.56, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sở Vãn Ninh bạch y phết đất, tới sau người kia, ôm chặt lấy hắn từ sau lưng. Sau đó, nâng năm ngón tay thon dài, bao lại bàn tay đầy vết thương. Đạp Tiên Quân kinh ngạc cực độ, bỗng dưng quay đầu lại: “Ngươi làm sao——?!” Sở Vãn Ninh cười, dưới hàng mi dài là đôi mắt phượng đen ôn nhu. “Bí mật gì?” Đạp Tiên Quân rũ mắt xuống: “Có liên quan tới Mặc tông sư.” “!” “Kỳ thật, từ khi sau khi dung hợp với tim hắn, ta có thể cảm nhận được.” Hắn dừng một chút, “Linh hồn Mặc tông sư ở trong thân thể ta.” “…” Sở Vãn Ninh ngẩn ra, sau đó bỗng giương mắt, không thể tin nổi mà nhìn nụ cười của Đạp Tiên Quân. “Những mảnh linh hồn nhỏ đỏ… Vẫn luôn ở trong thân thể ta. Chỉ là lòng ta cứng như đá, cảm thấy cho dù mình chỉ là một thân xác tàn, một sợi thức hồn, cũng có định đoạt. Nên không muốn hợp nhất với ba hồn năm phách kia.” “Nhưng đến nước này, nếu chỉ có một mình ta có thể nói cho người, vậy không khỏi quá mức bất công rồi.” “…” “Vãn Ninh…” Đạp Tiên Quân nhắm mắt lại, nụ cười nhạt trên mặt dần dần điêu tàn. “Ta nói rồi.” “…” “Địa Ngục quá lạnh, ta tới tuẫn ngươi.” Thân hình ấm áp ôm lấy thi thể lạnh băng. Thân thể Đạp Tiên Quân đã rách nát tới lợi hại, chân trái cơ hồ đã tan toàn bộ, thành tro tàn. Biểu tình trên mặt hắn phức tạp, mím môi, cuối cùng quay mặt đi chỗ khác. “… Bổn toạ phiền chán nhất chính là ngươi, cần gì ngươi đến tương bồi.” Nhưng tim lại như muốn nổ tung, bên trong tràn ra đều là ôn nhu lưu luyến. Thân thể hắn cũng chỉ là một khối thi thể nhưng lúc này lại chợt thấy nóng tới lợi hại. Mấy phần trầm mặc, Đạp Tiên Quân đột nhiên quay đầu xoay người lại: “Đúng rồi. Kỳ thật có một chuyện. Bổn toạ hẳn nên nói cho ngươi.” “Là gì?” Hắn ngẩng đầu, nhịn lại nỗi buồn hé miệng thở hổn hển, sau đó hạ quyết tâm nói với Sở Vãn Ninh: “Trước khi nói cho ngươi, ngươi có thể nói thật với bổn toạ không.” “…” “Có phải ngươi thật sự rất hận ta không? Ngươi luyến tiếc, có phải chỉ có mỗi Mặc tông sư chết trong lòng ngươi kia không?” Hắn nói xong những lời này, thế mà lại cực kỳ khuất nhục mà ướt đỏ hốc mắt. Nếu không phải trời đất đảo lộn, không thấy sống chết, hắn có lẽ cả đời cũng không tìm đáp án của câu hỏi này bằng miệng lưỡi ti tiện như vậy. Hắn hỏi, chỉ cảm thấy nhục nhã khó nhịn nổi, ngón tay không khỏi siết lại—— chỉ là hắn bỗng phát hiện, ngón tay của tay trái hắn cũng bắt đầu tan ra, chậm rãi, hoá thành tro tàn… Đợi hồi lâu, không chờ được câu trả lời của Sở Vãn Ninh, trái tim nóng cháy của hắn cũng lạnh xuống. Như thứ nội tạng nảy lên trong ngực bị bóp nát, thành tro tàn. “Được rồi.” Đạp Tiên Quân quay đầu, “Bổn toạ biết đáp án. Không sao cả, dù sao bổn toạ cũng…” Lời còn chưa dứt, đã bị một đôi tay ấm áp giữ lấy gương mặt. Sở Vãn Ninh nhìn khuôn mặt bị cắt rách nát xấu xí của hắn, không còn anh tuấn nữa, đôi mắt lại chân thành tha thiết, nóng bỏng hơn bất cứ thời điểm nào. “Ngươi có ngốc không cơ chứ.” “…” “Đều là ngươi cả.” Sở Vãn Ninh ôm lấy hắn. Kết giới Huyền Vũ chợt loé sáng rồi tối sầm lại, cuối cùng dập tắt. Trên đời chỉ còn bóng đêm, đợt sóng cuối cùng kiêu ngạo thắng lợi vọt tới, tiếng sóng tựa như chê cười sức người nhỏ bé dữ dội, nào dám tranh đấu  “Những lời này, ta cũng từng nói với hắn.” Sở Vãn Ninh ôm lấy ái nhân đang biến mất, trước hồng thuỷ ngập trời, trong tận thế sụp đổ hết sức, biểu tình bình tĩnh nhưng ánh mắt trang nghiêm. “Mặc tông sư cũng được, Đạp Tiên Quân cũng thế, đều là ngươi cả.” Cánh tay cũng tan thành bụi, dần dần lan lên ngực. Đôi mắt đen ngóng nhìn đối phương. Sở Vãn Ninh nói: “Ta cũng vẫn sẽ luôn là người của ngươi.” “Vĩnh viễn không hối hận.” Biểu tình Đạp Tiên Quân cứng đờ, bỗng nhắm mắt lại, lông mi dài mảnh mơ hồ có nước mắt. Hắn rốt cuộc tháo xuống mặt nạ lạnh như băng của mình, mặt mày chậm rãi thả lỏng. Hắn dùng cánh tay còn lại chưa tan đi gắt gao ôm chặt lấy Sở Vãn Ninh sau lưng, khiến ái nhân dán sát vào lồng ngực mình, hắn cúi đầu hôn tóc Sở Vãn Ninh, gương mặt lưu luyến cọ lên trán ái nhân. “Ngươi nói rất đúng.” Hắn thở dài nói, “Là do ta quá ngốc…” Đạp Tiên Quân nỉ non: “Vãn Ninh, thực xin lỗi.” #huskyandhiswhitecatshizun #bl
Sở Vãn Ninh bạch y phết đất, tới sau người kia, ôm chặt lấy hắn từ sau lưng. Sau đó, nâng năm ngón tay thon dài, bao lại bàn tay đầy vết thương. Đạp Tiên Quân kinh ngạc cực độ, bỗng dưng quay đầu lại: “Ngươi làm sao——?!” Sở Vãn Ninh cười, dưới hàng mi dài là đôi mắt phượng đen ôn nhu. “Bí mật gì?” Đạp Tiên Quân rũ mắt xuống: “Có liên quan tới Mặc tông sư.” “!” “Kỳ thật, từ khi sau khi dung hợp với tim hắn, ta có thể cảm nhận được.” Hắn dừng một chút, “Linh hồn Mặc tông sư ở trong thân thể ta.” “…” Sở Vãn Ninh ngẩn ra, sau đó bỗng giương mắt, không thể tin nổi mà nhìn nụ cười của Đạp Tiên Quân. “Những mảnh linh hồn nhỏ đỏ… Vẫn luôn ở trong thân thể ta. Chỉ là lòng ta cứng như đá, cảm thấy cho dù mình chỉ là một thân xác tàn, một sợi thức hồn, cũng có định đoạt. Nên không muốn hợp nhất với ba hồn năm phách kia.” “Nhưng đến nước này, nếu chỉ có một mình ta có thể nói cho người, vậy không khỏi quá mức bất công rồi.” “…” “Vãn Ninh…” Đạp Tiên Quân nhắm mắt lại, nụ cười nhạt trên mặt dần dần điêu tàn. “Ta nói rồi.” “…” “Địa Ngục quá lạnh, ta tới tuẫn ngươi.” Thân hình ấm áp ôm lấy thi thể lạnh băng. Thân thể Đạp Tiên Quân đã rách nát tới lợi hại, chân trái cơ hồ đã tan toàn bộ, thành tro tàn. Biểu tình trên mặt hắn phức tạp, mím môi, cuối cùng quay mặt đi chỗ khác. “… Bổn toạ phiền chán nhất chính là ngươi, cần gì ngươi đến tương bồi.” Nhưng tim lại như muốn nổ tung, bên trong tràn ra đều là ôn nhu lưu luyến. Thân thể hắn cũng chỉ là một khối thi thể nhưng lúc này lại chợt thấy nóng tới lợi hại. Mấy phần trầm mặc, Đạp Tiên Quân đột nhiên quay đầu xoay người lại: “Đúng rồi. Kỳ thật có một chuyện. Bổn toạ hẳn nên nói cho ngươi.” “Là gì?” Hắn ngẩng đầu, nhịn lại nỗi buồn hé miệng thở hổn hển, sau đó hạ quyết tâm nói với Sở Vãn Ninh: “Trước khi nói cho ngươi, ngươi có thể nói thật với bổn toạ không.” “…” “Có phải ngươi thật sự rất hận ta không? Ngươi luyến tiếc, có phải chỉ có mỗi Mặc tông sư chết trong lòng ngươi kia không?” Hắn nói xong những lời này, thế mà lại cực kỳ khuất nhục mà ướt đỏ hốc mắt. Nếu không phải trời đất đảo lộn, không thấy sống chết, hắn có lẽ cả đời cũng không tìm đáp án của câu hỏi này bằng miệng lưỡi ti tiện như vậy. Hắn hỏi, chỉ cảm thấy nhục nhã khó nhịn nổi, ngón tay không khỏi siết lại—— chỉ là hắn bỗng phát hiện, ngón tay của tay trái hắn cũng bắt đầu tan ra, chậm rãi, hoá thành tro tàn… Đợi hồi lâu, không chờ được câu trả lời của Sở Vãn Ninh, trái tim nóng cháy của hắn cũng lạnh xuống. Như thứ nội tạng nảy lên trong ngực bị bóp nát, thành tro tàn. “Được rồi.” Đạp Tiên Quân quay đầu, “Bổn toạ biết đáp án. Không sao cả, dù sao bổn toạ cũng…” Lời còn chưa dứt, đã bị một đôi tay ấm áp giữ lấy gương mặt. Sở Vãn Ninh nhìn khuôn mặt bị cắt rách nát xấu xí của hắn, không còn anh tuấn nữa, đôi mắt lại chân thành tha thiết, nóng bỏng hơn bất cứ thời điểm nào. “Ngươi có ngốc không cơ chứ.” “…” “Đều là ngươi cả.” Sở Vãn Ninh ôm lấy hắn. Kết giới Huyền Vũ chợt loé sáng rồi tối sầm lại, cuối cùng dập tắt. Trên đời chỉ còn bóng đêm, đợt sóng cuối cùng kiêu ngạo thắng lợi vọt tới, tiếng sóng tựa như chê cười sức người nhỏ bé dữ dội, nào dám tranh đấu “Những lời này, ta cũng từng nói với hắn.” Sở Vãn Ninh ôm lấy ái nhân đang biến mất, trước hồng thuỷ ngập trời, trong tận thế sụp đổ hết sức, biểu tình bình tĩnh nhưng ánh mắt trang nghiêm. “Mặc tông sư cũng được, Đạp Tiên Quân cũng thế, đều là ngươi cả.” Cánh tay cũng tan thành bụi, dần dần lan lên ngực. Đôi mắt đen ngóng nhìn đối phương. Sở Vãn Ninh nói: “Ta cũng vẫn sẽ luôn là người của ngươi.” “Vĩnh viễn không hối hận.” Biểu tình Đạp Tiên Quân cứng đờ, bỗng nhắm mắt lại, lông mi dài mảnh mơ hồ có nước mắt. Hắn rốt cuộc tháo xuống mặt nạ lạnh như băng của mình, mặt mày chậm rãi thả lỏng. Hắn dùng cánh tay còn lại chưa tan đi gắt gao ôm chặt lấy Sở Vãn Ninh sau lưng, khiến ái nhân dán sát vào lồng ngực mình, hắn cúi đầu hôn tóc Sở Vãn Ninh, gương mặt lưu luyến cọ lên trán ái nhân. “Ngươi nói rất đúng.” Hắn thở dài nói, “Là do ta quá ngốc…” Đạp Tiên Quân nỉ non: “Vãn Ninh, thực xin lỗi.” #huskyandhiswhitecatshizun #bl

About