Quá Khứ Vội Quên :
Và người ơi, cơn sốt rừng, nhớ lấy,
Hai mươi tuổi bạn tôi chống gậy
Chỉ còn hơn một triệu hồng cầu
Bước lên thềm, tay dò, tay vịn
Môi máy nhiều mà nói chẳng thành câu
Đừng trách bạn tôi không ngủ màn, uống chín
Sốt Tà Sanh không ai tránh nổi đâu
Người Pan Lin đi dân công hoả tuyến
Vài tuần thôi về sốt trọc đầu
Bác sĩ chuyên khoa vi trùng sốt rét
Lên dăm ngày, cấp cứu trở về sau...
Nhưng bạn tôi ở lại chẳng đi đâu
Cắt cơn sốt lại tìm rau, cõng nước
Dốc đồi ơi, đừng để chân bạn trượt
Chân bạn tôi tĩnh mạch nổi xanh màu
Con voi trụi lông quay đầu đi hướng khác
Nhưng bạn tôi ở lại chẳng đi đâu
Ra viện lại xin vào giữ chốt
Tự nguyện che lá chắn tuyến đầu.
Tà Sanh xa, những ai chưa lên được
Xin đừng quên người lính ở rừng sâu
Và người ơi đừng quên, những trái mìn sản xuất từ Trung Quốc 625A
Rừng Tà Sanh rải dầy hơn nấm độc
Bạn tôi luồng rừng truy kích giặc
Trở về trên cân máu đầm, một bàn chân sơ sướt
Người bác sỹ quân y, nước mắt thấm khăn bông lau mặt
Khi cuối nhìn khuôn mặt trẻ thương binh
Suốt chiến dịch anh cưa biết bao lần
Bao xương máu đồng đội ở lại với rừng
Chẳng có bia mộ nào cho những bàn chân
2025-12-01 12:42:24