@tclpcj04013027: parehas winner today! @Brilliant Skin Essentials, Inc

pretty
pretty
Open In TikTok:
Region: PH
Monday 01 December 2025 09:05:14 GMT
66163
1611
39
54

Music

Download

Comments

bkdrh8r_25
naksu :
no cuts po sana, antee🫶
2025-12-01 14:50:47
23
ykeilah
ykeilah :
4years na ko user ng sunscreen na yan, maganda din ireapply every 3hrs
2026-03-24 04:10:04
3
nyliamzepol
nyliamzepol :
Which one is better under make up that no pilling? I love your hair color, what shade do you have?
2026-06-19 19:35:01
0
silveermist__
N :
no cuts po madam fls
2025-12-06 11:45:12
2
sopheiapatricia
sopheiapatricia :
ganda mo!!
2025-12-01 11:47:55
0
zebriel_20
Jo-Ann Brugada :
Perfect for daily use, lalo na sa weather natin. Must-have talaga💯
2026-03-27 11:14:12
0
sjfbrs
Xoxo Moonie :
orgasol the best dinn 💯
2026-05-26 04:36:57
0
aabb_iiee
￶ :
earlyy mowm
2025-12-01 09:08:53
0
gezelcollection
GezelCollection :
Maganda siya sa face. Di din malagkit. 😍😍
2026-04-13 08:30:05
1
schlvxn
vixen :
first
2025-12-01 09:07:59
5
3rooo00_
Jerovon Flenn :
legit 💯 ayan gamit ko ❤️
2026-04-24 07:52:53
1
juri.mnl
juri.mnl :
Legit protection, hindi ako nasunburn
2026-04-01 22:26:44
0
dandan.ilocsxx
BB.eL shop :
ang ganda sa face
2026-03-27 04:29:37
0
jizelleannetanawan05
JIZELLEANN :
Hindi hassle gamitin.
2026-03-26 09:27:57
0
pajamasss12
Pajamasss12 :
Super lightweight, walang white cast! 💖
2026-03-27 03:02:08
0
kela_finds
Michaela 🎀_ :
legit na walang white cast very blendable pa🥰
2026-04-28 06:57:14
0
im_castleaa
Kaye ᥫ᭡. :
Yung glowy palang na ttry ko maganda talaga yan brilliant user ako since 2016 pa ata 🥰
2025-12-01 09:56:43
1
gfnizhaolusiii
🔆 :
hi maaa
2025-12-01 09:08:56
0
yrfav_nics
nicz. :
early mowmmm
2025-12-01 09:12:20
0
alleafrncsco
mika :) :
Y
2026-07-29 10:08:12
0
vsp.marry9108
virgo888 :
🥰🥰 ang ganda talaga
2025-12-01 09:08:56
0
v.yutifulmamii
v.yutifulmamii :
Firsst maemm
2025-12-01 09:09:08
0
_csyska
iska :
So pretty!!! 🫶🏻
2025-12-01 09:08:56
0
To see more videos from user @tclpcj04013027, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Con đã từng nghe Thầy chia sẻ về bốn cái chấp của chúng sanh: ngã tướng, nhân tướng, chúng sanh tướng và thọ giả tướng. Con tìm hiểu rồi nhìn lại chính mình, mới thấy dường như cái nào con cũng đang mắc phải. Con hiểu rằng còn chấp thì còn khổ. Vì vậy mỗi ngày con đều cố gắng học, quán chiếu và soi lại chính mình để buông dần những chấp trước ấy. Nhưng có những điều, con vẫn chưa thể làm được. Con mang những khúc mắc đó đến hỏi Thầy. Con hỏi Thầy: “Thầy ơi, con có nghe Thầy chia sẻ về bốn cái chấp của chúng sanh. Có những lúc mình đã có định kiến về một người vì những điều không tốt họ từng làm. Mỗi khi nhắc đến họ, những chuyện cũ lại tự khởi lên trong tâm. Con cũng đã quán rằng mình không nên nghĩ họ như thế nữa, vì biết đâu họ đang thay đổi từng ngày. Nhưng đến lúc đó, những cái chấp về chuyện cũ vẫn cứ tự khởi lên. Con phải làm gì để bỏ đi những tâm như thế?” Thầy Minh Tuệ trả lời: “Vâng, tập ngăn chặn những cảm thọ mới. Không cho những cảm thọ cũ khởi lên, không cho nó tái phát. Mong rằng sẽ tốt đẹp. Nhưng mà những cái người mang đến xấu ác cho mình đó rất là khó để nói mà tiêu trừ. Phải tu tập phạm hạnh trong thời gian dài, nhiều a tăng kỳ, nhiều đời nhiều kiếp may ra mới kham nhẫn nổi. A Di Đà Phật.” Nghe đến đây, con không chỉ thấy nhẹ lòng… mà còn như được tháo gỡ một nút thắt đã đè nặng trong lòng bấy lâu. Con vẫn luôn tự trách mình. Con nghĩ mình nhỏ mọn, tâm hẹp hòi nên cứ mãi nhớ những chuyện cũ, cứ mãi khởi lên những cảm giác không đẹp với người đã từng làm tổn thương mình. Nhưng lời Thầy giúp con hiểu rằng, đó không phải là điều có thể một sớm một chiều mà đoạn trừ được. Đó là cả một quá trình huân tập rất dài. Thầy không bảo con phải buông ngay lập tức. Thầy chỉ dạy con tiếp tục tập ngăn chặn những cảm thọ mới, đừng để những cảm thọ cũ có cơ hội tái phát. Con sẽ nghe lời Thầy. Mỗi ngày tập một chút. Cố gắng hôm nay tốt hơn hôm qua một chút Và cũng chính từ câu trả lời ấy, con càng nhìn thấy rõ hơn con đường mà Thầy đang đi. Con nhớ mãi câu chuyện Thầy từng kể khi bị một người vô cớ đến đánh mình. Thầy chỉ mỉm cười và nói: “Con vui vì con không sân hận với họ.” Con nhìn lại suốt những năm qua, biết bao người xuyên tạc, phỉ báng, xúc phạm hay tìm cách hại Thầy. Nhưng con chưa từng nghe Thầy oán trách một ai. Điều Thầy lo không phải là bản thân mình, mà là họ sẽ phải gánh lấy những quả báo bất thiện do chính hành động của mình tạo ra. Có lần Thầy còn nói một câu khiến con không bao giờ quên: “Nếu có khổ đau nào… hãy mang đến cho con.” Nghe đến đó, con không biết phải dùng lời nào để diễn tả. Đó không còn là sự nhẫn nhịn thông thường nữa. Đó là lòng từ bi. Là sự kham nhẫn. Là tâm bình đẳng với tất cả mọi người, dù người ấy yêu quý mình hay làm hại mình. Con hiểu rằng mình còn cách Thầy rất xa. Nhưng cũng chính vì nhìn thấy hình bóng ấy mà con biết mình phải đi về hướng nào. Có lẽ, chỉ cần chừng ấy thôi cũng đủ để con hiểu vì sao con kính Thầy, thương Thầy đến vậy. Con biết ơn nhân duyên trong đời này đã cho con được gặp Thầy, được biết đến Phật pháp, được học từng lời dạy giản dị mà sâu sắc, để mỗi ngày con biết soi lại chính mình nhiều hơn một chút. Con không mong mình sẽ buông bỏ được hết những chấp trước trong một đời. Con chỉ mong mình đủ kiên trì để tiếp tục huân tập, tiếp tục sửa mình, tiếp tục bước đi trên con đường Chánh Pháp mà Thầy đã chỉ. Thầy ơi! Con kính thầy.
Con đã từng nghe Thầy chia sẻ về bốn cái chấp của chúng sanh: ngã tướng, nhân tướng, chúng sanh tướng và thọ giả tướng. Con tìm hiểu rồi nhìn lại chính mình, mới thấy dường như cái nào con cũng đang mắc phải. Con hiểu rằng còn chấp thì còn khổ. Vì vậy mỗi ngày con đều cố gắng học, quán chiếu và soi lại chính mình để buông dần những chấp trước ấy. Nhưng có những điều, con vẫn chưa thể làm được. Con mang những khúc mắc đó đến hỏi Thầy. Con hỏi Thầy: “Thầy ơi, con có nghe Thầy chia sẻ về bốn cái chấp của chúng sanh. Có những lúc mình đã có định kiến về một người vì những điều không tốt họ từng làm. Mỗi khi nhắc đến họ, những chuyện cũ lại tự khởi lên trong tâm. Con cũng đã quán rằng mình không nên nghĩ họ như thế nữa, vì biết đâu họ đang thay đổi từng ngày. Nhưng đến lúc đó, những cái chấp về chuyện cũ vẫn cứ tự khởi lên. Con phải làm gì để bỏ đi những tâm như thế?” Thầy Minh Tuệ trả lời: “Vâng, tập ngăn chặn những cảm thọ mới. Không cho những cảm thọ cũ khởi lên, không cho nó tái phát. Mong rằng sẽ tốt đẹp. Nhưng mà những cái người mang đến xấu ác cho mình đó rất là khó để nói mà tiêu trừ. Phải tu tập phạm hạnh trong thời gian dài, nhiều a tăng kỳ, nhiều đời nhiều kiếp may ra mới kham nhẫn nổi. A Di Đà Phật.” Nghe đến đây, con không chỉ thấy nhẹ lòng… mà còn như được tháo gỡ một nút thắt đã đè nặng trong lòng bấy lâu. Con vẫn luôn tự trách mình. Con nghĩ mình nhỏ mọn, tâm hẹp hòi nên cứ mãi nhớ những chuyện cũ, cứ mãi khởi lên những cảm giác không đẹp với người đã từng làm tổn thương mình. Nhưng lời Thầy giúp con hiểu rằng, đó không phải là điều có thể một sớm một chiều mà đoạn trừ được. Đó là cả một quá trình huân tập rất dài. Thầy không bảo con phải buông ngay lập tức. Thầy chỉ dạy con tiếp tục tập ngăn chặn những cảm thọ mới, đừng để những cảm thọ cũ có cơ hội tái phát. Con sẽ nghe lời Thầy. Mỗi ngày tập một chút. Cố gắng hôm nay tốt hơn hôm qua một chút Và cũng chính từ câu trả lời ấy, con càng nhìn thấy rõ hơn con đường mà Thầy đang đi. Con nhớ mãi câu chuyện Thầy từng kể khi bị một người vô cớ đến đánh mình. Thầy chỉ mỉm cười và nói: “Con vui vì con không sân hận với họ.” Con nhìn lại suốt những năm qua, biết bao người xuyên tạc, phỉ báng, xúc phạm hay tìm cách hại Thầy. Nhưng con chưa từng nghe Thầy oán trách một ai. Điều Thầy lo không phải là bản thân mình, mà là họ sẽ phải gánh lấy những quả báo bất thiện do chính hành động của mình tạo ra. Có lần Thầy còn nói một câu khiến con không bao giờ quên: “Nếu có khổ đau nào… hãy mang đến cho con.” Nghe đến đó, con không biết phải dùng lời nào để diễn tả. Đó không còn là sự nhẫn nhịn thông thường nữa. Đó là lòng từ bi. Là sự kham nhẫn. Là tâm bình đẳng với tất cả mọi người, dù người ấy yêu quý mình hay làm hại mình. Con hiểu rằng mình còn cách Thầy rất xa. Nhưng cũng chính vì nhìn thấy hình bóng ấy mà con biết mình phải đi về hướng nào. Có lẽ, chỉ cần chừng ấy thôi cũng đủ để con hiểu vì sao con kính Thầy, thương Thầy đến vậy. Con biết ơn nhân duyên trong đời này đã cho con được gặp Thầy, được biết đến Phật pháp, được học từng lời dạy giản dị mà sâu sắc, để mỗi ngày con biết soi lại chính mình nhiều hơn một chút. Con không mong mình sẽ buông bỏ được hết những chấp trước trong một đời. Con chỉ mong mình đủ kiên trì để tiếp tục huân tập, tiếp tục sửa mình, tiếp tục bước đi trên con đường Chánh Pháp mà Thầy đã chỉ. Thầy ơi! Con kính thầy.

About