Toanhiend :
Dưới góc độ giả thiết phân tích, không kích động, không chống phá, có thể nhìn lại bức tranh an ninh của Việt Nam theo một cách tỉnh táo hơn – như soi vào đống tro để thấy chỗ nào còn âm ỉ.
Giả dụ một kịch bản xung đột tiềm tàng nào đó xuất hiện trên bản đồ hình chữ S, thì phát súng đầu tiên rất có thể không vang lên ở Biển Đông, cũng không phải ở biên giới phía Bắc.
Biển Đông là không gian lợi ích đan xen của quá nhiều quốc gia lớn. Trung Quốc hiểu rất rõ rằng nếu nổ súng tại đây, họ sẽ tự đẩy mình vào thế đối đầu trực tiếp với Mỹ và các cường quốc hải dương. Bối cảnh hiện nay hoàn toàn khác năm 1988. Khi đó, Việt Nam chưa đủ năng lực bảo vệ toàn diện, lại đang bị cấm vận. Còn bây giờ, Biển Đông là cửa ngõ giao thương sống còn của thế giới. Mất Biển Đông đồng nghĩa với việc tự do hàng hải của Mỹ và trật tự khu vực Đông Nam Á bị thách thức nghiêm trọng. Điều đó buộc Mỹ phải can dự. Trung Quốc không dại gì chọn điểm nổ súng ở nơi khiến họ phải gánh rủi ro chiến lược quá lớn.
Nhìn lên biên giới phía Bắc, thực tế cũng đã rõ ràng. Việt Nam và Trung Quốc đã hoàn tất phân định biên giới trên bộ, không còn câu chuyện mập mờ về cột mốc như trước. Quan trọng hơn, lịch sử và địa hình cho thấy Trung Quốc không bao giờ chọn hướng tấn công trực diện qua những cửa ngõ mang tính biểu tượng và phòng thủ cao. Họ hiểu Việt Nam, và cũng hiểu rằng đối đầu quân sự trực tiếp với Việt Nam hiện nay không phải là con đường khôn ngoan. Trung Quốc còn rất nhiều công cụ khác – kinh tế, ngoại giao, chuỗi cung ứng – để gây sức ép với Hà Nội mà không cần nổ súng.
Chính vì vậy, điểm nhạy cảm nhất lại nằm ở biên giới Tây Nam – một đường biên dài, phức tạp, gắn với lịch sử, chính trị và cấu trúc quyền lực của Campuchia.
Nếu giả sử trật tự quyền lực tại Campuchia bị phá vỡ, nếu Hun Sen không còn giữ được vai trò kiểm soát, thì kịch bản các thế lực bên ngoài can thiệp, dựng lên lực lượng đối lập để tạo bất ổn là điều không khó hình dung. Khi đó, Campuchia không cần trở thành đối thủ trực diện của Việt Nam; chỉ cần trở thành một không gian nhiễu loạn, một điểm gây sức ép gián tiếp, cũng đủ để khiến Hà Nội phải phân tán nguồn lực và chú ý chiến lược.
Trong bối cảnh đó, việc Việt Nam duy trì ản
2025-12-19 10:12:05