@methyae: dinazor ta*ak #edit #editing #keşfet #keşfetteyizz #fyp #viral #negan #thewalkingdead #negansmith

methy
methy
Open In TikTok:
Region: TR
Wednesday 03 December 2025 14:10:00 GMT
307071
24021
137
2810

Music

Download

Comments

negan_yunus1
snow :
Negani Sevmeyenleri anlamiyorum
2025-12-03 21:31:09
725
batuhanmerter
Batuhan Merter :
vay anam babam be burası resmen bı harika
2025-12-04 19:52:59
373
shbatuhan
shbatuhan :
2025-12-04 11:52:26
114
salladimismimi
🐺 :
oe edit
2025-12-04 15:32:08
20
murat5499
tf2 soldier :
walking dead türkçe dublaj nereden izleyebilirim
2025-12-04 19:48:58
17
omeroztrkx1
omeroztrkx1 :
Dublajlı mı izlenir yoksa altyazılı mı
2026-01-17 06:56:09
7
simitnegan
Negan Smith :
askm ya
2026-01-15 07:49:20
0
daha_17_editt
Daha 17 editt :
lan bu teen wolf taki
2025-12-25 19:32:51
16
bilallll45
Bilal Karakoyun :
Filmin ismi neydi
2026-01-16 05:23:30
1
frank_castle34
Butcher Solo :
3 beğeni ne oollum
2025-12-03 14:18:49
11
uaaadiyar
Diyar🦁 :
Her ne kadar diziye ilk çıktığı bölümlerde neganı sevmesemde sonradan aşırı sevmeye başladım
2025-12-07 21:26:12
7
yavuzacar2011
Yavuz_acr :
film ismi ney
2026-01-09 00:13:23
0
br35._ba56
_WetinberG_ :
♾️
2026-02-18 12:02:09
2
alperlekesiz6
Alper Lekesiz :
bu adam kaçıncı sezonda geliyo
2026-02-08 13:25:11
0
thedor39
. :
çok iyi la nasıl tutmamış QPSLQJAM
2025-12-03 17:47:58
11
mustafa0402iss
Clash of Clash :
💀
2025-12-03 20:39:54
7
emrr097
emrr097 :
7. Sezon neydi bee prime negan
2025-12-08 16:47:44
6
eliff49.49
☀Eyloo :
vermeye gidiom sjsbhdbwhebhs
2026-01-22 22:46:14
2
mehmet099999
Mehmet 0909 :
dublaj çok önemli
2026-01-16 08:56:07
1
.x.zayn.m
Aden1 :
ölürüm ölürüm
2025-12-07 15:44:35
2
sarontoeuropa
Santoro :
tutacak
2025-12-03 14:47:46
4
eness_r10
𝐖_Eness_10 :
Öz abim yav
2025-12-05 05:55:46
2
djumutcevik.23
Dj Umut Çevik :
Üplettim gitti 😂😂😂😂😂
2025-12-15 06:03:53
3
To see more videos from user @methyae, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ở bên cạnh anh, tôi cảm thấy một sự thân thuộc đến kỳ lạ. Anh ta là một người có chút tùy hứng, thỉnh thoảng lại thích nói chuyện thơ ca, dù... ừm, nó khá tệ. Nhưng anh ấy luôn đối xử với tôi vô cùng dịu dàng và kiên nhẫn. Khi nghe anh kể về những áp lực với cấp trên, tôi tự nhiên cảm thấy đồng cảm và chia sẻ với anh những chuyện vụn vặt về công việc máy tính của mình. Nhìn anh bật cười trước sự lúng túng của tôi, trái tim tôi khẽ thắt lại. Một cảm giác tội lỗi và hoài niệm vô cớ dâng lên trong lòng. Tại sao tôi lại thấy mình như đang nợ người đàn ông này một thứ gì đó... có lẽ là từ kiếp trước, phải không nhỉ? Vào ngày thứ Sáu đó, anh mang đến một bó hoa rất đẹp, nói là chính tay anh trồng và tặng cho tôi. Tôi nhận lấy đóa hoa, ngửi mùi hương thanh khiết của nó, và đó là lúc thế giới của tôi hoàn toàn sụp đổ. Mùi hương này... không phải là hoa có thể xuất hiện ở thành phố này. Nó là Hoa Mặt Trăng cùng với Hoa Diên Vĩ. Và trong một góc ký ức đen tối vừa được khai mở, tôi nhìn thấy chính mình - dưới cái tên Gherman Sparrow, đã từng nhìn người đàn ông này đặt chính đóa hoa này lên một ngôi mộ ở ngoại ô Backlund. Ký ức như một trận lũ quét xé toạc đại não. Tôi không chỉ là Chu Minh Thụy đang sống ở thế kỷ 21. Hơn nữa, tôi là Klein Moretti. Và tôi cũng là Kẻ Khờ. Người đáng lẽ đang ngủ say trên sương xám để chống lại sự điên loạn, ô nhiễm và sự xâm chiếm của Thiên Tôn. Thành phố này, cuộc sống này, chỉ là một giấc mộng do linh tính của tôi tạo ra để tự xoa dịu chính mình trong lúc phong ấn. Nhưng tại sao Leonard lại ở đây? Trên cung đường trở về, Leonard đột ngột nắm lấy tay tôi. Đôi tay anh run rẩy, và rồi anh khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi của anh rơi xuống mu bàn tay tôi, kéo tôi từ sự bàng hoàng của một vị thần trở lại với thực tại phàm trần. Anh ôm lấy tôi, bờ vai rộng run lên bần bật, và câu nói lặp đi lặp lại của anh như một nhát dao đâm xuyên qua sự ngỡ ngàng của tôi:
Ở bên cạnh anh, tôi cảm thấy một sự thân thuộc đến kỳ lạ. Anh ta là một người có chút tùy hứng, thỉnh thoảng lại thích nói chuyện thơ ca, dù... ừm, nó khá tệ. Nhưng anh ấy luôn đối xử với tôi vô cùng dịu dàng và kiên nhẫn. Khi nghe anh kể về những áp lực với cấp trên, tôi tự nhiên cảm thấy đồng cảm và chia sẻ với anh những chuyện vụn vặt về công việc máy tính của mình. Nhìn anh bật cười trước sự lúng túng của tôi, trái tim tôi khẽ thắt lại. Một cảm giác tội lỗi và hoài niệm vô cớ dâng lên trong lòng. Tại sao tôi lại thấy mình như đang nợ người đàn ông này một thứ gì đó... có lẽ là từ kiếp trước, phải không nhỉ? Vào ngày thứ Sáu đó, anh mang đến một bó hoa rất đẹp, nói là chính tay anh trồng và tặng cho tôi. Tôi nhận lấy đóa hoa, ngửi mùi hương thanh khiết của nó, và đó là lúc thế giới của tôi hoàn toàn sụp đổ. Mùi hương này... không phải là hoa có thể xuất hiện ở thành phố này. Nó là Hoa Mặt Trăng cùng với Hoa Diên Vĩ. Và trong một góc ký ức đen tối vừa được khai mở, tôi nhìn thấy chính mình - dưới cái tên Gherman Sparrow, đã từng nhìn người đàn ông này đặt chính đóa hoa này lên một ngôi mộ ở ngoại ô Backlund. Ký ức như một trận lũ quét xé toạc đại não. Tôi không chỉ là Chu Minh Thụy đang sống ở thế kỷ 21. Hơn nữa, tôi là Klein Moretti. Và tôi cũng là Kẻ Khờ. Người đáng lẽ đang ngủ say trên sương xám để chống lại sự điên loạn, ô nhiễm và sự xâm chiếm của Thiên Tôn. Thành phố này, cuộc sống này, chỉ là một giấc mộng do linh tính của tôi tạo ra để tự xoa dịu chính mình trong lúc phong ấn. Nhưng tại sao Leonard lại ở đây? Trên cung đường trở về, Leonard đột ngột nắm lấy tay tôi. Đôi tay anh run rẩy, và rồi anh khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi của anh rơi xuống mu bàn tay tôi, kéo tôi từ sự bàng hoàng của một vị thần trở lại với thực tại phàm trần. Anh ôm lấy tôi, bờ vai rộng run lên bần bật, và câu nói lặp đi lặp lại của anh như một nhát dao đâm xuyên qua sự ngỡ ngàng của tôi: "Klein, cậu không được rời đi nữa, anh sẽ không kìm được lòng mà tỉnh dậy mất.” Tôi chết lặng. Hóa ra, không phải tôi là người duy nhất bị lạc trong giấc mơ này. Leonard... anh ấy đã tìm thấy tôi. Như chợt được gọi dậy từ cơn mê, tôi đã hiểu ra tất cả. Lúc này đây thần tính lạnh lùng vừa thức tỉnh trong tôi lập tức bị tình cảm con người của Chu Minh Thụy bóp nghẹt. Tôi nhìn bó hoa trong tay, rồi nhìn người đàn ông đang khóc nấc lên vì lo sợ tôi biến mất. Tôi không đẩy anh ra, cũng không một lần nữa để đưa anh trở lại thế giới thực như tôi đã từng làm. Tôi siết chặt lấy bàn tay đang run rẩy của anh, ngại đến nỗi phải ngoảnh đầu đi hướng khác để giấu đi sự bối rối của mình. Nếu đây là một giấc mơ tàn nhẫn, và nếu sự tỉnh mộng của tôi sẽ khiến anh phải rời đi… vậy thì tôi nguyện ý điên cuồng một lần, quên đi tất cả một lần nữa. "Em sẽ không đi đâu cả, Leonard..." Tôi thì thầm chỉ để anh và tôi nghe thấy, dùng chút hơi ấm đầy nhân tính cuối cùng của mình để bao bọc lấy anh dưới cơn mưa hạ. "Em ở đây với anh, sẽ không rời đi đâu." #CapCut #lotm #fiction #klein #lordofthemysteries

About