@naychangkhuigii: Lì xì tết 2026 #lixitet #baolixi #tet2026 #phongbaolixi #lixichibi

Nay Chang khui gì 𐙚
Nay Chang khui gì 𐙚
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 10 December 2025 10:59:59 GMT
1268
27
5
7

Music

Download

Comments

grayunbox
Gray :
mẫu này xinh quá
2025-12-10 11:07:11
1
trangunboxx
trangbee 🐝 :
Cute quá, xinh iu
2025-12-10 12:08:11
2
hoang.thi.loc
🌸Chip nè🌸 :
Xinh nê
2025-12-10 12:06:47
1
t_n_n.1409
ྀིGiang unbox :
Lì xì cưbg zạ
2025-12-10 13:27:21
1
dautayyy1407
linn.nail :
sin nha
2025-12-11 09:52:55
1
To see more videos from user @naychangkhuigii, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hai năm qua, trong mắt mọi người, Martin và Juhoon là định nghĩa hoàn hảo của một đôi bạn thân thiết. Họ đi đâu cũng có nhau, thấu hiểu nhau từng chân tơ kẽ tóc.  Thế nhưng, chỉ khi cánh cửa phòng khép lại, mối quan hệ thực sự của họ mới lộ diện. Nó đã đi xa hơn hai chữ “bạn thân” từ rất lâu. Khi chỉ có hai người, họ ôm hôn, làm nũng và trao cho nhau những cử chỉ ngọt ngào mà ngay cả các cặp đôi thật sự cũng phải ghen tị. Dù vậy, giữa họ vẫn thiếu một thứ quan trọng là một danh phận. Martin ngày càng cảm thấy ngột ngạt trong vòng lặp mập mờ này. Juhoon vốn dĩ rất đào hoa. Ngoại hình cuốn hút và tính cách của cậu khiến vệ tinh xung quanh chưa bao giờ ít.  Mỗi lần thấy người khác tiếp cận Juhoon, lồng ngực Martin lại thắt nghẹn vì ghen. Nhưng anh lấy tư cách gì để ghen đây? Một người bạn thân biết tuốt à? Martin muốn đường đường chính chính giữ lấy cậu. Thế nhưng mỗi khi anh ẩn ý nhắc đến chuyện công khai, Juhoon lại khéo léo lảng sang chuyện khác. Chịu đựng quá đủ, Martin quyết định phải cho Juhoon một bài học. Anh muốn cậu hiểu cảm giác… Cái gì không giữ thì sẽ có ngày mất. Martin bắt đầu thay đổi. Anh không còn chủ động nhắn tin trước, từ chối vài buổi hẹn riêng với lý do “bận việc” và cố tình tỏ ra thân thiết với vài người khác ngay trước mặt Juhoon. Sự lạnh nhạt đột ngột ấy khiến Juhoon đứng ngồi không yên. Cậu bắt đầu thấy trống trải. Đi ăn thiếu Martin. Tan làm không còn người đứng đợi. Tối mở điện thoại cũng chẳng còn tin nhắn “ngủ ngon” quen thuộc. Mỗi lần nhắn cho Martin, câu trả lời chỉ vỏn vẹn vài chữ. “Ừ.” “Được.” “Tớ bận.” Lần đầu tiên sau gần hai năm, Juhoon cảm thấy sợ. Sợ rằng Martin thật sự sẽ rời đi. Đỉnh điểm là một buổi tiệc tối. Juhoon mượn rượu giải sầu rồi say khướt. Martin bất đắc dĩ phải đưa cậu về căn hộ quen thuộc. Vừa bước qua cửa, Juhoon đã loạng choạng ôm chầm lấy eo Martin từ phía sau. Hai cánh tay siết rất chặt, như chỉ cần buông ra một chút thôi người trước mặt sẽ biến mất. “Martin…” Giọng cậu mềm oặt vì men rượu. “Sao dạo này cậu cứ lơ tớ thế…” Martin khẽ gỡ tay cậu. “Jju, cậu say rồi.” “Không say.” Juhoon lắc đầu nguầy nguậy, còn ôm chặt hơn. “Tớ tỉnh mà…” “…” “Cậu đừng lơ tớ nữa được không?” Giọng cậu nhỏ dần, nghe đầy tủi thân. “Tớ nhắn cậu cũng ít trả lời.” “Tớ rủ đi ăn cậu cũng từ chối.” “Cậu cứ lạnh nhạt với tớ.” “Tớ… tớ không thích như vậy.” Martin siết chặt nắm tay, cố ép bản thân giữ vẻ mặt bình tĩnh. “Cậu nghĩ nhiều rồi.” “Không có.” Juhoon bước lên trước mặt anh, vành mắt đã đỏ từ lúc nào. “Cậu có.” “Tớ biết.” “Tớ làm gì sai à?” Martin im lặng. Chính sự im lặng ấy càng khiến Juhoon luống cuống. Nếu là trước đây, Martin sẽ dỗ cậu. Sẽ xoa đầu cậu. Sẽ ôm cậu vào lòng. Nhưng hôm nay… không có gì cả. Juhoon cắn môi. “Cậu giận tớ hả?” “…” “Nếu tớ làm sai điều gì thì cậu nói đi.” “Tớ sửa.” “Đừng không nói gì như vậy…” Nói đến câu cuối, giọng cậu đã nghèn nghẹn. Theo thói quen, Juhoon nhón chân, khẽ nhắm mắt rồi rướn người định hôn lên môi Martin như mọi lần. Chậc. Ngay trước khi môi chạm nhau, Martin nghiêng đầu né tránh. Nụ hôn hụt rơi vào khoảng không. Juhoon khựng lại. Đôi mắt mờ sương mở ra, ngơ ngác nhìn Martin. “…?” Cậu chớp mắt mấy cái như chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Rồi lại chậm chạp tiến lên thêm lần nữa. Lần này, bàn tay Martin nhẹ nhàng chặn trước ngực cậu. Anh nhìn Juhoon rất lâu rồi khẽ cười. Nụ cười dịu dàng đến mức khiến tim người ta đau. “Không được.” “Sao?” “Bạn bè…” Martin khẽ vuốt mái tóc rối của cậu. “thì không được hôn đâu, Jju à.” CÒN TIẾP. #martin #juhoon #marhoon #cortis #fanfic
Hai năm qua, trong mắt mọi người, Martin và Juhoon là định nghĩa hoàn hảo của một đôi bạn thân thiết. Họ đi đâu cũng có nhau, thấu hiểu nhau từng chân tơ kẽ tóc. Thế nhưng, chỉ khi cánh cửa phòng khép lại, mối quan hệ thực sự của họ mới lộ diện. Nó đã đi xa hơn hai chữ “bạn thân” từ rất lâu. Khi chỉ có hai người, họ ôm hôn, làm nũng và trao cho nhau những cử chỉ ngọt ngào mà ngay cả các cặp đôi thật sự cũng phải ghen tị. Dù vậy, giữa họ vẫn thiếu một thứ quan trọng là một danh phận. Martin ngày càng cảm thấy ngột ngạt trong vòng lặp mập mờ này. Juhoon vốn dĩ rất đào hoa. Ngoại hình cuốn hút và tính cách của cậu khiến vệ tinh xung quanh chưa bao giờ ít. Mỗi lần thấy người khác tiếp cận Juhoon, lồng ngực Martin lại thắt nghẹn vì ghen. Nhưng anh lấy tư cách gì để ghen đây? Một người bạn thân biết tuốt à? Martin muốn đường đường chính chính giữ lấy cậu. Thế nhưng mỗi khi anh ẩn ý nhắc đến chuyện công khai, Juhoon lại khéo léo lảng sang chuyện khác. Chịu đựng quá đủ, Martin quyết định phải cho Juhoon một bài học. Anh muốn cậu hiểu cảm giác… Cái gì không giữ thì sẽ có ngày mất. Martin bắt đầu thay đổi. Anh không còn chủ động nhắn tin trước, từ chối vài buổi hẹn riêng với lý do “bận việc” và cố tình tỏ ra thân thiết với vài người khác ngay trước mặt Juhoon. Sự lạnh nhạt đột ngột ấy khiến Juhoon đứng ngồi không yên. Cậu bắt đầu thấy trống trải. Đi ăn thiếu Martin. Tan làm không còn người đứng đợi. Tối mở điện thoại cũng chẳng còn tin nhắn “ngủ ngon” quen thuộc. Mỗi lần nhắn cho Martin, câu trả lời chỉ vỏn vẹn vài chữ. “Ừ.” “Được.” “Tớ bận.” Lần đầu tiên sau gần hai năm, Juhoon cảm thấy sợ. Sợ rằng Martin thật sự sẽ rời đi. Đỉnh điểm là một buổi tiệc tối. Juhoon mượn rượu giải sầu rồi say khướt. Martin bất đắc dĩ phải đưa cậu về căn hộ quen thuộc. Vừa bước qua cửa, Juhoon đã loạng choạng ôm chầm lấy eo Martin từ phía sau. Hai cánh tay siết rất chặt, như chỉ cần buông ra một chút thôi người trước mặt sẽ biến mất. “Martin…” Giọng cậu mềm oặt vì men rượu. “Sao dạo này cậu cứ lơ tớ thế…” Martin khẽ gỡ tay cậu. “Jju, cậu say rồi.” “Không say.” Juhoon lắc đầu nguầy nguậy, còn ôm chặt hơn. “Tớ tỉnh mà…” “…” “Cậu đừng lơ tớ nữa được không?” Giọng cậu nhỏ dần, nghe đầy tủi thân. “Tớ nhắn cậu cũng ít trả lời.” “Tớ rủ đi ăn cậu cũng từ chối.” “Cậu cứ lạnh nhạt với tớ.” “Tớ… tớ không thích như vậy.” Martin siết chặt nắm tay, cố ép bản thân giữ vẻ mặt bình tĩnh. “Cậu nghĩ nhiều rồi.” “Không có.” Juhoon bước lên trước mặt anh, vành mắt đã đỏ từ lúc nào. “Cậu có.” “Tớ biết.” “Tớ làm gì sai à?” Martin im lặng. Chính sự im lặng ấy càng khiến Juhoon luống cuống. Nếu là trước đây, Martin sẽ dỗ cậu. Sẽ xoa đầu cậu. Sẽ ôm cậu vào lòng. Nhưng hôm nay… không có gì cả. Juhoon cắn môi. “Cậu giận tớ hả?” “…” “Nếu tớ làm sai điều gì thì cậu nói đi.” “Tớ sửa.” “Đừng không nói gì như vậy…” Nói đến câu cuối, giọng cậu đã nghèn nghẹn. Theo thói quen, Juhoon nhón chân, khẽ nhắm mắt rồi rướn người định hôn lên môi Martin như mọi lần. Chậc. Ngay trước khi môi chạm nhau, Martin nghiêng đầu né tránh. Nụ hôn hụt rơi vào khoảng không. Juhoon khựng lại. Đôi mắt mờ sương mở ra, ngơ ngác nhìn Martin. “…?” Cậu chớp mắt mấy cái như chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Rồi lại chậm chạp tiến lên thêm lần nữa. Lần này, bàn tay Martin nhẹ nhàng chặn trước ngực cậu. Anh nhìn Juhoon rất lâu rồi khẽ cười. Nụ cười dịu dàng đến mức khiến tim người ta đau. “Không được.” “Sao?” “Bạn bè…” Martin khẽ vuốt mái tóc rối của cậu. “thì không được hôn đâu, Jju à.” CÒN TIẾP. #martin #juhoon #marhoon #cortis #fanfic

About