@dasklienmyteam: Deine stillen Opfer werden belohnt. Eine finanzielle Transformation beginnt #tarot #Horoskop #universum #manifestion #spirituell

FengShui-Master Zhì Míng
FengShui-Master Zhì Míng
Open In TikTok:
Region: DE
Friday 12 December 2025 12:00:00 GMT
41903
2584
2120
2097

Music

Download

Comments

karli3640
karli :
999 Danke !!
2026-02-05 22:49:15
7
lenssageberu
🙈🙉🙊 :
999
2026-02-03 21:41:56
6
max907148
Max :
999 Danke Überfluss🍀🍀🍀
2026-02-05 15:40:47
6
irismaus62
Irismaus :
999 Danke Universum 🙏
2026-02-05 09:07:57
5
user783528528355
Milliarde :
Amen 6 Person 1.Frau, Video mit Ihr geteilt Amen
2026-02-05 16:22:15
7
mohammadjafar430
Khodā, Shāh, Mihan :
999
2026-02-06 12:54:06
6
user3953413550109
cat8219 :
999❤️🍀
2026-01-19 18:41:49
5
aghi19744
Aghi1974 :
999
2026-02-05 09:06:10
6
user9119018174409
user9119018174409 :
999 danke
2026-02-04 22:14:29
6
zem_7777
Zem_Co :
🫴999💪
2026-02-05 05:24:20
6
uwe.stendel
Uwe Stendel :
999
2026-01-19 19:28:51
5
santanasantanabor4
#<50 % .santa73 :
999
2026-02-06 00:04:15
6
user33678667755177
user33678667755177 :
999
2026-01-03 02:55:22
5
user783528528355
Milliarde :
Amen
2026-02-05 16:23:54
7
gotteskind22
❤️ DUA❤️ :
999
2026-01-20 18:52:38
5
user33678667755177
user33678667755177 :
999
2026-01-03 06:18:08
5
achimk2
AchimK :
999
2026-02-03 09:52:18
6
user783528528355
Milliarde :
Amen 999 Amen
2026-02-05 16:23:39
7
stephan.ankner3
Stephan Ankner :
999
2026-02-07 21:08:02
6
jackisvisions
JackysVisions :
000 999 000 danke universum 💚
2026-02-02 21:18:15
6
alibarkat.45.com
Alibarkat 45 com :
999 danke Liebes Universum
2026-01-31 13:01:39
5
user783528528355
Milliarde :
Amen 999 Amen
2026-02-05 16:19:50
7
fotinicaramani
Foni/φωνη :
2026-02-06 01:13:31
6
jasmina.paech
jasmin :
999amen
2026-02-06 16:14:24
6
malezic5
Malezic :
999. danke. universum
2026-02-06 00:37:27
6
To see more videos from user @dasklienmyteam, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cảm ơn em. Cảm ơn vì em còn nơi đó ...!!! Có những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, nhưng lại ở trong tim suốt cả một đời. Không phải vì không quên được. Mà vì có những cuộc gặp gỡ, dù đã kết thúc, vẫn trở thành một phần của ký ức. Chỉ cần vô tình chạm đến, mọi cảm xúc lại nguyên vẹn như ngày đầu. Đã rất nhiều lần anh muốn nhắn cho em một câu thật đơn giản: “Dạo này em thế nào rồi?” Nhưng rồi lại thôi. Không phải vì hết thương. Cũng chẳng phải vì còn giận. Chỉ là anh hiểu, từ khi chúng ta bước ra khỏi cuộc đời nhau, anh đã không còn quyền xuất hiện trong những ngày vui hay những lúc em yếu lòng. Ngày còn ở bên nhau, chỉ cần em ho một tiếng, anh cũng lo cả ngày. Em thức khuya, anh nhắc ngủ sớm. Em im lặng lâu hơn mọi khi, anh biết trong lòng em đang có chuyện. Ngày ấy, anh có quyền quan tâm. Còn bây giờ, ngay cả một lời hỏi thăm cũng trở thành điều xa xỉ. Thời gian thật kỳ lạ. Nó biến hai người từng hiểu nhau hơn bất kỳ ai thành hai người không còn biết hôm nay đối phương sống thế nào. Có lẽ điều đau nhất sau một cuộc chia ly không phải là mất đi một người. Mà là đánh mất quyền được lo lắng cho người ấy. Có những buổi chiều rất bình thường, chỉ một cơn gió, một bài hát cũ hay một con đường quen cũng đủ làm ký ức mở cửa. Anh lại tự hỏi... Giờ này em đang sống thế nào? Có còn thức khuya như trước không? Có còn ôm hết mọi áp lực rồi mỉm cười bảo rằng mình ổn? Có ai đủ tinh tế để nhận ra rằng người mạnh mẽ nhất đôi khi lại là người cần được yêu thương nhất? Và điều anh muốn biết nhất... Em có đang hạnh phúc không? Đã có lúc anh rất muốn biết câu trả lời. Nhưng rồi lại nhận ra... Nếu em đang bình yên, sự xuất hiện của anh chỉ là một sự xáo trộn. Nếu em chưa bình yên, anh cũng chẳng còn tư cách để ở bên như ngày trước. Thế nên, anh chọn im lặng. Không phải vì hết yêu thương. Mà vì đó là điều cuối cùng anh có thể làm để tôn trọng cuộc sống của em. Người ta vẫn nghĩ, chia tay rồi thì sẽ quên. Nhưng có những người không còn là hiện tại, cũng chẳng thể là tương lai, lại mãi mãi là một phần đẹp nhất của quá khứ. Rồi anh hiểu, trưởng thành không phải là ép mình quên đi một người. Trưởng thành là chấp nhận rằng có những người sẽ ở trong tim mình rất lâu, nhưng sẽ không còn bước cùng mình trên quãng đường còn lại. Anh không còn mong em quay về. Anh chỉ mong, ở một nơi nào đó dưới cùng bầu trời này, em đang sống cuộc đời mà em hằng mong ước. Có một mái nhà để trở về. Có những bữa cơm ấm. Có những giấc ngủ yên. Có một người đủ chân thành để yêu em và nắm tay em đi qua những ngày giông gió mà anh không còn được phép bước vào. Có lẽ điều tử tế nhất anh còn có thể dành cho em không phải là quay lại. Mà là không làm phiền. Lặng lẽ đứng ngoài cuộc đời em và cầu chúc em bình yên. Cảm ơn em vì đã từng xuất hiện trong cuộc đời anh. Cảm ơn em vì đã cho anh biết thế nào là yêu một người bằng tất cả sự chân thành. Những ngày tháng ấy, dù kết thúc trong tiếc nuối, anh vẫn chưa từng hối hận. Và nếu đây là điều cuối cùng anh được phép nói... Thì anh chỉ muốn em biết rằng... Anh vẫn rất nhớ em. Là nỗi nhớ không còn mong được đáp lại. Không còn chờ đợi. Không còn hy vọng. Chỉ đơn giản là mỗi khi nghĩ về em, anh vẫn luôn thầm cầu mong: “Nơi ấy, em nhất định phải thật hạnh phúc.” Bởi nếu cuộc đời không cho chúng ta đi cùng nhau đến cuối con đường... Thì anh chỉ mong quãng đường còn lại sẽ luôn dịu dàng với em. Anh muốn nói anh rất nhớ em.
Cảm ơn em. Cảm ơn vì em còn nơi đó ...!!! Có những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, nhưng lại ở trong tim suốt cả một đời. Không phải vì không quên được. Mà vì có những cuộc gặp gỡ, dù đã kết thúc, vẫn trở thành một phần của ký ức. Chỉ cần vô tình chạm đến, mọi cảm xúc lại nguyên vẹn như ngày đầu. Đã rất nhiều lần anh muốn nhắn cho em một câu thật đơn giản: “Dạo này em thế nào rồi?” Nhưng rồi lại thôi. Không phải vì hết thương. Cũng chẳng phải vì còn giận. Chỉ là anh hiểu, từ khi chúng ta bước ra khỏi cuộc đời nhau, anh đã không còn quyền xuất hiện trong những ngày vui hay những lúc em yếu lòng. Ngày còn ở bên nhau, chỉ cần em ho một tiếng, anh cũng lo cả ngày. Em thức khuya, anh nhắc ngủ sớm. Em im lặng lâu hơn mọi khi, anh biết trong lòng em đang có chuyện. Ngày ấy, anh có quyền quan tâm. Còn bây giờ, ngay cả một lời hỏi thăm cũng trở thành điều xa xỉ. Thời gian thật kỳ lạ. Nó biến hai người từng hiểu nhau hơn bất kỳ ai thành hai người không còn biết hôm nay đối phương sống thế nào. Có lẽ điều đau nhất sau một cuộc chia ly không phải là mất đi một người. Mà là đánh mất quyền được lo lắng cho người ấy. Có những buổi chiều rất bình thường, chỉ một cơn gió, một bài hát cũ hay một con đường quen cũng đủ làm ký ức mở cửa. Anh lại tự hỏi... Giờ này em đang sống thế nào? Có còn thức khuya như trước không? Có còn ôm hết mọi áp lực rồi mỉm cười bảo rằng mình ổn? Có ai đủ tinh tế để nhận ra rằng người mạnh mẽ nhất đôi khi lại là người cần được yêu thương nhất? Và điều anh muốn biết nhất... Em có đang hạnh phúc không? Đã có lúc anh rất muốn biết câu trả lời. Nhưng rồi lại nhận ra... Nếu em đang bình yên, sự xuất hiện của anh chỉ là một sự xáo trộn. Nếu em chưa bình yên, anh cũng chẳng còn tư cách để ở bên như ngày trước. Thế nên, anh chọn im lặng. Không phải vì hết yêu thương. Mà vì đó là điều cuối cùng anh có thể làm để tôn trọng cuộc sống của em. Người ta vẫn nghĩ, chia tay rồi thì sẽ quên. Nhưng có những người không còn là hiện tại, cũng chẳng thể là tương lai, lại mãi mãi là một phần đẹp nhất của quá khứ. Rồi anh hiểu, trưởng thành không phải là ép mình quên đi một người. Trưởng thành là chấp nhận rằng có những người sẽ ở trong tim mình rất lâu, nhưng sẽ không còn bước cùng mình trên quãng đường còn lại. Anh không còn mong em quay về. Anh chỉ mong, ở một nơi nào đó dưới cùng bầu trời này, em đang sống cuộc đời mà em hằng mong ước. Có một mái nhà để trở về. Có những bữa cơm ấm. Có những giấc ngủ yên. Có một người đủ chân thành để yêu em và nắm tay em đi qua những ngày giông gió mà anh không còn được phép bước vào. Có lẽ điều tử tế nhất anh còn có thể dành cho em không phải là quay lại. Mà là không làm phiền. Lặng lẽ đứng ngoài cuộc đời em và cầu chúc em bình yên. Cảm ơn em vì đã từng xuất hiện trong cuộc đời anh. Cảm ơn em vì đã cho anh biết thế nào là yêu một người bằng tất cả sự chân thành. Những ngày tháng ấy, dù kết thúc trong tiếc nuối, anh vẫn chưa từng hối hận. Và nếu đây là điều cuối cùng anh được phép nói... Thì anh chỉ muốn em biết rằng... Anh vẫn rất nhớ em. Là nỗi nhớ không còn mong được đáp lại. Không còn chờ đợi. Không còn hy vọng. Chỉ đơn giản là mỗi khi nghĩ về em, anh vẫn luôn thầm cầu mong: “Nơi ấy, em nhất định phải thật hạnh phúc.” Bởi nếu cuộc đời không cho chúng ta đi cùng nhau đến cuối con đường... Thì anh chỉ mong quãng đường còn lại sẽ luôn dịu dàng với em. Anh muốn nói anh rất nhớ em.

About