@mihhngocc: #me #fyppppppppppppppppppppppp #xh

MinhNgoc học y👩🏻‍⚕️
MinhNgoc học y👩🏻‍⚕️
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 11 December 2025 15:04:22 GMT
1567
89
5
2

Music

Download

Comments

capdoithugian.2612
Cặp Đôi Thư Giãn :
Em đi đâu đó
2025-12-16 07:28:20
0
hangthanh1086
Hằng Phạm :
ghê rồi 🤣🤣🤣🤣
2025-12-13 00:12:51
0
the_hien90
Thế Hiển :
a cần người không cần xe
2025-12-12 01:36:51
0
thuytay376
Maii Thuỷy (Tẹt) :
Rửa chưa o ngọc ơi
2025-12-12 01:48:50
0
To see more videos from user @mihhngocc, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

GIÓ LỚN ĐANG THỔI TUYẾT ĐANG RƠI - LỜI VIỆT FULL MUSIC VIDEO. [ Lời việt + Pinyin】 Gió Lớn Đang Thổi Tuyết Đang Rơi - Lục Tiểu Lạc |大风在刮大雪在下-六小乐.  Nhiều năm sau, chuyện về Tiêu Cảnh Vinh, Lâm Trương My và Từ Dụ trở thành khúc hát bi tráng nơi biên cương: ba người đều hiểu đại nghĩa, nhưng trong tình duyên lại vụng về đến đau lòng. Cảnh Vinh là thiếu niên võ tướng kiệt xuất, chưa tròn hai mươi hai tuổi đã đỗ Võ Trạng Nguyên. Khi biên ải có biến, bác ruột bị vây ở Hắc Nham Đạo, hắn rời kinh ra trận. Hơn năm năm chinh chiến, hắn thành danh tướng khiến quân phương Bắc kiêng dè. Nhưng thư gửi về cho Trương My đều không hồi âm. Hắn tưởng nàng đã quên, lại tự nhủ thân mình nơi sa trường không nên níu giữ nữ tử kinh hoa, nên đem tình yêu giấu vào lòng. Trương My cũng sống trong chờ đợi. Nàng không biết thư của hai người đều bị gia đình giấu đi, vì Lâm gia muốn nàng quên một võ tướng trận mạc và tác duyên nàng với Từ Dụ. Đến khi phát hiện hộp thư cũ, nàng mới hiểu hơn năm năm qua hai người chưa từng phụ nhau. Nàng liều nhờ người Bộ Binh dùng bồ câu mật gửi tin đến biên ải, hẹn Cảnh Vinh trở về Cô Mộc Trường Phong, nơi từng có dải lụa đỏ và lời thề bên Hàn Giang. Cảnh Vinh nhận thư, ban đầu nghi là kế điệu hổ ly sơn, nhưng mật ước trong thư chỉ hai người biết. Hắn hồi đáp rồi ngày đêm cưỡi ngựa về nơi hẹn. Trương My đến trước, nhưng Cô Mộc đã bị chặt, chỉ còn tro tàn và dải lụa đỏ bạc màu. Trong nỗi đau ấy, nàng phát hiện dấu vết quân địch. Nếu ở lại, nàng có thể gặp người mình chờ; nếu quay về, nàng có thể cứu cửa ải. Cuối cùng, nàng chọn đại nghĩa, báo Bộ Binh, vào lều quân nghị chỉ bản đồ, vạch ra kế gọng kìm và thúc quân chia đường tiếp viện. Cảnh Vinh đến muộn nửa canh giờ. Thấy tro tàn và dấu vết lạ, hắn hiểu biên tuyến sắp nguy, lập tức quay về Thạch Môn Giới. Tại cổng đá giữa phong tuyết, hắn một mình một ngựa một trường thương chặn đại quân phương Bắc. Hắn dùng sinh mạng đổi lấy một canh giờ, để thành chính không vỡ, thành phụ không bị tập kích, toán quân trà trộn không thể trong ứng ngoài hợp, và viện quân kịp tới. Đối diện hắn là Hô Diên Liệt, danh tướng phương Bắc. Diên Liệt trọng khí phách Cảnh Vinh, muốn bắt sống và chiêu nạp hắn, nhưng không khuất phục được. Cuối cùng, hai danh tướng quyết đấu giữa tuyết bụi mịt mù. Hơn một canh giờ sau, cả hai cùng gục xuống. Khi viện quân Đại Lương tới nơi, Diên Liệt giữ lời lui quân. Nhờ trận ấy, hai bên đình chiến nhiều năm. Từ Dụ là người đứng ngoài mối tình ấy, nhưng không đứng ngoài nỗi đau. Hắn từng yêu Trương My, biết mình không thể sánh với Cảnh Vinh ở khí phách sa trường, và cả đời ân hận vì không bảo vệ được hai bạn cũ. Sau biến cố ấy, hắn thành danh quan, dùng hai mươi năm phụng sự triều đình như cách nâng tiếp nền đất Cảnh Vinh đã dùng mạng giữ lại. Không ai biết kết cục của Cảnh Vinh và Trương My. Có người nói hắn mất trong vòng tay nàng giữa tuyết. Có người nói nàng đưa hắn rời chiến trường tìm danh y rồi biệt tích. Có người kể về một đôi nam nữ sống ẩn nơi thung lũng mùa xuân. Có lẽ đó chỉ là lời người đời tự an ủi. Trong giấc mơ cuối cùng của Cảnh Vinh, Cô Mộc Trường Phong vẫn đứng bên Hàn Giang, dải lụa đỏ vẫn bay. Trương My vẫn là thiếu nữ năm xưa, hắn vẫn là thiếu niên Võ Trạng Nguyên. Nàng hỏi nếu cây không còn thì sao. Hắn đáp: “Nếu cây không còn, ta vẫn nhớ đường về.” Ngoài giấc mơ, Thạch Môn Giới đầy tuyết. Trương My ôm Cảnh Vinh trong lòng, binh sĩ lặng lẽ cúi đầu, hai nửa ngọc bội khép lại. Cảnh Vinh dùng mạng làm nền. Trương My dùng tình và trí mở đường cứu thành. Từ Dụ dùng cả đời quan lộ nâng nền ấy lên. Cô Mộc Trường Phong dù hóa tro, vẫn sống trong tên một tòa thành, và trong nước mắt người đời sau.
GIÓ LỚN ĐANG THỔI TUYẾT ĐANG RƠI - LỜI VIỆT FULL MUSIC VIDEO. [ Lời việt + Pinyin】 Gió Lớn Đang Thổi Tuyết Đang Rơi - Lục Tiểu Lạc |大风在刮大雪在下-六小乐. Nhiều năm sau, chuyện về Tiêu Cảnh Vinh, Lâm Trương My và Từ Dụ trở thành khúc hát bi tráng nơi biên cương: ba người đều hiểu đại nghĩa, nhưng trong tình duyên lại vụng về đến đau lòng. Cảnh Vinh là thiếu niên võ tướng kiệt xuất, chưa tròn hai mươi hai tuổi đã đỗ Võ Trạng Nguyên. Khi biên ải có biến, bác ruột bị vây ở Hắc Nham Đạo, hắn rời kinh ra trận. Hơn năm năm chinh chiến, hắn thành danh tướng khiến quân phương Bắc kiêng dè. Nhưng thư gửi về cho Trương My đều không hồi âm. Hắn tưởng nàng đã quên, lại tự nhủ thân mình nơi sa trường không nên níu giữ nữ tử kinh hoa, nên đem tình yêu giấu vào lòng. Trương My cũng sống trong chờ đợi. Nàng không biết thư của hai người đều bị gia đình giấu đi, vì Lâm gia muốn nàng quên một võ tướng trận mạc và tác duyên nàng với Từ Dụ. Đến khi phát hiện hộp thư cũ, nàng mới hiểu hơn năm năm qua hai người chưa từng phụ nhau. Nàng liều nhờ người Bộ Binh dùng bồ câu mật gửi tin đến biên ải, hẹn Cảnh Vinh trở về Cô Mộc Trường Phong, nơi từng có dải lụa đỏ và lời thề bên Hàn Giang. Cảnh Vinh nhận thư, ban đầu nghi là kế điệu hổ ly sơn, nhưng mật ước trong thư chỉ hai người biết. Hắn hồi đáp rồi ngày đêm cưỡi ngựa về nơi hẹn. Trương My đến trước, nhưng Cô Mộc đã bị chặt, chỉ còn tro tàn và dải lụa đỏ bạc màu. Trong nỗi đau ấy, nàng phát hiện dấu vết quân địch. Nếu ở lại, nàng có thể gặp người mình chờ; nếu quay về, nàng có thể cứu cửa ải. Cuối cùng, nàng chọn đại nghĩa, báo Bộ Binh, vào lều quân nghị chỉ bản đồ, vạch ra kế gọng kìm và thúc quân chia đường tiếp viện. Cảnh Vinh đến muộn nửa canh giờ. Thấy tro tàn và dấu vết lạ, hắn hiểu biên tuyến sắp nguy, lập tức quay về Thạch Môn Giới. Tại cổng đá giữa phong tuyết, hắn một mình một ngựa một trường thương chặn đại quân phương Bắc. Hắn dùng sinh mạng đổi lấy một canh giờ, để thành chính không vỡ, thành phụ không bị tập kích, toán quân trà trộn không thể trong ứng ngoài hợp, và viện quân kịp tới. Đối diện hắn là Hô Diên Liệt, danh tướng phương Bắc. Diên Liệt trọng khí phách Cảnh Vinh, muốn bắt sống và chiêu nạp hắn, nhưng không khuất phục được. Cuối cùng, hai danh tướng quyết đấu giữa tuyết bụi mịt mù. Hơn một canh giờ sau, cả hai cùng gục xuống. Khi viện quân Đại Lương tới nơi, Diên Liệt giữ lời lui quân. Nhờ trận ấy, hai bên đình chiến nhiều năm. Từ Dụ là người đứng ngoài mối tình ấy, nhưng không đứng ngoài nỗi đau. Hắn từng yêu Trương My, biết mình không thể sánh với Cảnh Vinh ở khí phách sa trường, và cả đời ân hận vì không bảo vệ được hai bạn cũ. Sau biến cố ấy, hắn thành danh quan, dùng hai mươi năm phụng sự triều đình như cách nâng tiếp nền đất Cảnh Vinh đã dùng mạng giữ lại. Không ai biết kết cục của Cảnh Vinh và Trương My. Có người nói hắn mất trong vòng tay nàng giữa tuyết. Có người nói nàng đưa hắn rời chiến trường tìm danh y rồi biệt tích. Có người kể về một đôi nam nữ sống ẩn nơi thung lũng mùa xuân. Có lẽ đó chỉ là lời người đời tự an ủi. Trong giấc mơ cuối cùng của Cảnh Vinh, Cô Mộc Trường Phong vẫn đứng bên Hàn Giang, dải lụa đỏ vẫn bay. Trương My vẫn là thiếu nữ năm xưa, hắn vẫn là thiếu niên Võ Trạng Nguyên. Nàng hỏi nếu cây không còn thì sao. Hắn đáp: “Nếu cây không còn, ta vẫn nhớ đường về.” Ngoài giấc mơ, Thạch Môn Giới đầy tuyết. Trương My ôm Cảnh Vinh trong lòng, binh sĩ lặng lẽ cúi đầu, hai nửa ngọc bội khép lại. Cảnh Vinh dùng mạng làm nền. Trương My dùng tình và trí mở đường cứu thành. Từ Dụ dùng cả đời quan lộ nâng nền ấy lên. Cô Mộc Trường Phong dù hóa tro, vẫn sống trong tên một tòa thành, và trong nước mắt người đời sau.

About