@h.my3208: bệnh viện Xanh Pôn làm trò che đậy bưng bít sự thật

Hà My
Hà My
Open In TikTok:
Region: VN
Tuesday 16 December 2025 10:49:18 GMT
185686
1674
272
265

Music

Download

Comments

hazzy0510
hazy ♉️ :
xanh pôn nổi tiếng tai tiếng trước giờ😂
2025-12-18 09:07:16
29
amakong10
a ma kong :
vì cia ăn tuền bên kia cấu kết với bs quen làm giảm thương tích ko đủ khởi kiện truy tố. đó là cách ăn tiền
2025-12-20 12:13:31
0
bastiannguyen
Nguyễn Kiên :
😂 mẹ mình bị đau tai , một bên tai ko nghe thấy gì , đi khám bảo hiểm ở BV này bác sĩ ghi kết quả khám bệnh : đau tai xong cho mấy viên vitamin về uống 😂😂
2025-12-22 09:59:25
0
hong.hng6816
Minh Hằng :
Lam tui hết hon , nghe xanhpon tui tửong o quận 3,sg ,vao đọc k phải. Tai tui cho con di khám mắt o xanhpon cac bac si rat ok á
2026-01-27 09:10:01
0
dudu.kim
Dudu :
Ngày xưa tí nữa thì phải tháo khớp với bv này. May các cụ độ nên đi kiểm tra lại ở bv khác mới đi lại bình thường được
2025-12-19 09:51:24
1
nguyn.vit.dng715
Nguyễn Viết Dũng :
Cố lên em gái!
2025-12-16 10:54:52
7
lvh.kiwi
Kiều :
Ôi xanhpon tui bị 1 lần. Đợt đó con m bị vàng da, qua đó chiếu đèn, m mới sinh vì phải ở viện trông con nên việc vệ sinh nó cũng ko tốt nên bị nhiễm trung vết khâu tsm,qua khoa sản nó ko nhận khám cho,nó kêu hết ca trực😂😂😂.từ đó tui akay lắm.
2025-12-22 10:10:51
0
ngochung13891
Nguyễn Ngọc Hùng :
Đã xinh lại còn nói to
2025-12-18 18:25:27
0
v.bp26
Quỳnh Quỳnh :
các bác sĩ ở đây đã cứu con trai mình nên mình thật sự biết ơn
2025-12-19 04:16:45
9
29quocviet
🦅💫Quốc💫Việt🦅🦅 :
Cố lên e gái nha.
2025-12-17 23:55:56
0
duyensuzuki
Thuốc Nam Gia Truyền 1 :
bệnh viện nào cũng vậy thôi giờ con người Thái hóa hết rồi chỉ tiền tiền thôi
2025-12-22 23:52:35
0
tungdan17
tungdan :
làm gì thì làm phải giữ cho mình một cái thế không có chúng nó bật lại là hơi nguy hiểm
2025-12-18 11:43:55
5
lavie2907
HIEU.THUNHAT :
chả nghe thấy gì, chỉ thấy xjnh 😌
2025-12-17 02:55:17
1
ging.chung78
sống bình yên :
xin chào người con gái mạnh mẽ nhé cố lên em
2025-12-18 08:53:25
0
thichduthu1234567
pháp danh.Thích Đủ Thứ :
ủng hộ
2025-12-26 01:28:28
0
hong1234560
Mẹ Của Hân :
Đã được trải nghiệm và sợ đến chết .
2025-12-20 16:01:27
0
user447455253
cong chua Minh Anh :
con mình bị ut viện Nhi chuyển qua xp ₫ể chuyền máu gặp mấy bs quát mà con mình nó sợ phát khiếp luôn
2025-12-21 16:55:54
0
user9700602078339
Nguyễn thị Hà :
có nên em gai de lam gương cho kẻ khac
2025-12-17 01:17:34
0
careernet.asia
CareerNet.asia Official :
viện này chán
2025-12-16 17:56:31
0
khoai.tay19
Nguyễn Đức Trung :
Xanh pôn h k muốn vào
2025-12-19 07:05:58
1
ha_mty
Ngọc Hà :
Vẫn bưng bít để 1 bệnh viện lớn hại người. Là nhờ ai ạ???
2025-12-22 03:34:01
0
thao73207
Hp :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰 mạnh mẽ e gái . lm gì thật chắc chắn e nhé
2025-12-16 15:13:36
0
jollebong
Ngân Bống :
Cho em hỏi bs Tạ Hữu Nam là có phải là trưởng khoa TM-LN ko ạ
2025-12-21 22:58:19
0
To see more videos from user @h.my3208, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

The Kaikatsu Single Malt– hay còn gọi là The Kaikatsu không số. Giống như những năm tháng tôi từng sống: không tên, không tuổi, nhưng không thể nào quên. Tôi từng buôn gỗ ở Atapeu. Không sổ sách, không lối về an toàn, không luật nào bảo hộ. Thắng – có rất nhiều tiền. Thua – mất sạch. Có lúc tưởng như mất cả mạng. Mỗi chuyến đi như một canh bạc với rừng, với lòng người – mà chủ yếu là với chính mình. Đã có lúc, người ta gọi tôi là Từ Hố Nạ – sếp lớn ở Lào. Tôi bước vào những cuộc thương lượng bằng ánh mắt lạnh, tay bắt nhưng lòng không giao. Đêm hút thuốc với dân biên, sáng ngồi cà phê với quan địa phương. Tôi biết lúc nào cần cười, lúc nào phải biến mất trong 12 giờ không dấu vết. Rồi tôi về. Rời Atapeu trong một cơn mưa lớn. Trời như trút hết những gì tôi từng gồng mình giữ – tiền, vai vế, sĩ diện. Lúc xe lăn bánh qua biên giới, tôi không biết là mình đang bỏ trốn, hay chỉ đơn giản là rút lui. Sài Gòn đón tôi bằng một căn chung cư cũ kỹ, như bằng tuổi của tôi vậy – cũ đến mức mọi tiếng động trong đêm đều nghe rất rõ: tiếng quạt trần lạch cạch, tiếng giày ai đó đi ngang hành lang, tiếng lòng mình nặng mà chẳng biết đặt xuống đâu. Danh bạ điện thoại tôi có vài ngàn số. Từ những tay từng vào sinh ra tử cùng nhau, đến người đã từng nằm cạnh tôi mỗi khi rượu quá tay. Nhưng tôi không gọi cho ai cả. Không phải vì kiêu hãnh. Chỉ là… tôi đã đi quá xa để biết, một cuộc gọi không cứu được mình khỏi cô đơn. Tối đó, tôi rót một ly The Kaikatsu không số. Loại rượu không khoe năm ủ, không dán nhãn tuổi. Nó chỉ lặng lẽ tồn tại – như một người đàn ông từng đi qua rất nhiều nơi, nhưng chọn im lặng khi trở về. Tôi châm điếu Nat Sherman Timeless. Khói mỏng, thanh, mang theo cái vị rất riêng – không gắt, không cay, chỉ hơi nhói ở cuối lưỡi. Và giữa làn khói chậm tan, một câu nói bất ngờ vang lên từ ký ức: “Anh có hối hận với những gì đã làm không?” Tôi giật mình. Không ai nói cả. Chỉ là… câu hỏi đó từng được nói ra, vào một đêm nào đó, trong một quãng đời nào đó, bởi một người đã chọn rời khỏi tôi. Giờ đây, nó trở lại – không để kết tội, mà để nhắc: những gì ta đã làm, dù đúng hay sai, cũng sẽ có ngày quay lại hỏi thăm. Tôi không trả lời. Vì tôi biết, có những câu hỏi không cần câu trả lời – chỉ cần đủ rượu để không phải lẩn tránh. The Kaikatsu – không số. Dành cho những ai đã từng có tất cả, đánh mất tất cả, và vẫn ngồi lại, một mình – để uống, để nhớ, để sống tiếp.
The Kaikatsu Single Malt– hay còn gọi là The Kaikatsu không số. Giống như những năm tháng tôi từng sống: không tên, không tuổi, nhưng không thể nào quên. Tôi từng buôn gỗ ở Atapeu. Không sổ sách, không lối về an toàn, không luật nào bảo hộ. Thắng – có rất nhiều tiền. Thua – mất sạch. Có lúc tưởng như mất cả mạng. Mỗi chuyến đi như một canh bạc với rừng, với lòng người – mà chủ yếu là với chính mình. Đã có lúc, người ta gọi tôi là Từ Hố Nạ – sếp lớn ở Lào. Tôi bước vào những cuộc thương lượng bằng ánh mắt lạnh, tay bắt nhưng lòng không giao. Đêm hút thuốc với dân biên, sáng ngồi cà phê với quan địa phương. Tôi biết lúc nào cần cười, lúc nào phải biến mất trong 12 giờ không dấu vết. Rồi tôi về. Rời Atapeu trong một cơn mưa lớn. Trời như trút hết những gì tôi từng gồng mình giữ – tiền, vai vế, sĩ diện. Lúc xe lăn bánh qua biên giới, tôi không biết là mình đang bỏ trốn, hay chỉ đơn giản là rút lui. Sài Gòn đón tôi bằng một căn chung cư cũ kỹ, như bằng tuổi của tôi vậy – cũ đến mức mọi tiếng động trong đêm đều nghe rất rõ: tiếng quạt trần lạch cạch, tiếng giày ai đó đi ngang hành lang, tiếng lòng mình nặng mà chẳng biết đặt xuống đâu. Danh bạ điện thoại tôi có vài ngàn số. Từ những tay từng vào sinh ra tử cùng nhau, đến người đã từng nằm cạnh tôi mỗi khi rượu quá tay. Nhưng tôi không gọi cho ai cả. Không phải vì kiêu hãnh. Chỉ là… tôi đã đi quá xa để biết, một cuộc gọi không cứu được mình khỏi cô đơn. Tối đó, tôi rót một ly The Kaikatsu không số. Loại rượu không khoe năm ủ, không dán nhãn tuổi. Nó chỉ lặng lẽ tồn tại – như một người đàn ông từng đi qua rất nhiều nơi, nhưng chọn im lặng khi trở về. Tôi châm điếu Nat Sherman Timeless. Khói mỏng, thanh, mang theo cái vị rất riêng – không gắt, không cay, chỉ hơi nhói ở cuối lưỡi. Và giữa làn khói chậm tan, một câu nói bất ngờ vang lên từ ký ức: “Anh có hối hận với những gì đã làm không?” Tôi giật mình. Không ai nói cả. Chỉ là… câu hỏi đó từng được nói ra, vào một đêm nào đó, trong một quãng đời nào đó, bởi một người đã chọn rời khỏi tôi. Giờ đây, nó trở lại – không để kết tội, mà để nhắc: những gì ta đã làm, dù đúng hay sai, cũng sẽ có ngày quay lại hỏi thăm. Tôi không trả lời. Vì tôi biết, có những câu hỏi không cần câu trả lời – chỉ cần đủ rượu để không phải lẩn tránh. The Kaikatsu – không số. Dành cho những ai đã từng có tất cả, đánh mất tất cả, và vẫn ngồi lại, một mình – để uống, để nhớ, để sống tiếp.

About