ghét đi ỉa :
Tôi là Tô Hiểu Hiểu.
Ngày tôi sinh ra, trời mưa tầm tã. Mẹ nói, đó là điềm chẳng lành — vì đứa con gái sinh trong mưa sẽ khó có ngày nắng.
Nhà tôi ở một vùng quê nhỏ, nơi người ta vẫn tin rằng con trai là phúc, con gái là gánh nặng.
Ba tôi – người đàn ông ít khi cười, nhưng mỗi lần nhìn anh trai tôi, ông lại nở một nụ cười mà tôi chưa bao giờ có được.
Còn khi nhìn tôi, ánh mắt ấy… lạnh lẽo, như thể tôi chỉ là cái bóng trong nhà này.
Tôi nhớ mãi buổi sáng năm tôi sáu tuổi.
Mẹ tôi vừa sinh em trai út, cả nhà rộn ràng tiếng chúc mừng.
Ba tôi mua con gà to, mời hàng xóm đến ăn.
Tôi đứng nép ở góc bếp, tay vẫn còn cầm chén cháo nguội, nhìn mọi người hân hoan mà chẳng ai để ý đến tôi.
Tôi không ghen đâu… chỉ là… muốn được gọi tên một lần, bằng giọng tự hào của ba.
Nhưng cái tên “Hiểu Hiểu” ấy, dường như chỉ có gió trong vườn là nhớ.
Đêm đó, tôi hỏi mẹ:
> “Mẹ ơi… con là con gái, nên ba không thương con hả?”
Mẹ im lặng.
Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt mẹ — mệt mỏi, nhợt nhạt.
Rồi mẹ nói, khẽ thôi, nhưng đủ để tim tôi nhói lên:
> “Ba con… chỉ thương những gì ông ấy tin là có giá trị.”
Tôi không hiểu “giá trị” là gì.
Nhưng từ hôm ấy, tôi bắt đầu thấy sợ… sợ khi tiếng ba tôi vang lên ngoài sân, sợ cả khi nghe người ta cười vì nhà tôi “đẻ được con trai nối dõi”.
Tôi chỉ là Tô Hiểu Hiểu — một đứa con gái không được mong đợi.
Và hình như, ngay từ khi cất tiếng khóc đầu tiên, tôi đã nợ cuộc đời này một niềm vui mà chẳng bao giờ trả nổi.
2026-01-14 04:05:15