役立たず :
gió thì không thể bắt được, hoa rồi cũng sẽ tàn, thế gian không có thứ gì thuộc về mãi mãi, những gì ta cố nắm chặt nhất thường là thứ rời đi sớm nhất, danh vọng chỉ như gió, chạm vào thì mát, đuổi theo thì trống rỗng, tuổi trẻ như hoa, rực rỡ một đoạn ngắn rồi lặng lẽ úa tàn, khi còn trong tay tôi tưởng đó là của mình, khi rời đi ta nhận ra tôi chỉ là một kẹ đi ngang, con người đau khổ không phải vì mất đi, mà vì luôn ảo tưởng rằng mình có thể giữ lại, thế giới này không có gì đứng yên chờ ta giữ lấy, con người phải hiểu gió sinh ra là để thổi, hoa sinh ra để tàn, học cách đứng yên giữa vô thường, nhìn mọi thứ đến rồi đi như thể mọi thứ đã đúng con đường mà nó vốn phải đi
2026-02-17 15:43:35