@chasinghappinessllc:

Angie Rosario
Angie Rosario
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 23 December 2025 21:48:55 GMT
65082
5980
273
163

Music

Download

Comments

mohsnker2mk
RebecaPla-Ochoa :
It’s insane how close I came to skipping The Unseen Rules of Mindset by Daniel Constantine. This isn’t just another book. It genuinely feels like something that was never meant to reach the public.
2025-12-24 16:28:35
257
godschosenchild1111
godschosenchild1111 :
Yessss bc I am top tier 🤣🤣🤣
2025-12-23 22:40:13
29
mtwk5473
Michael :
Speak on this Sis
2025-12-23 21:58:33
5
lil_elsie_nofakeloyalty
No_Fake_Love_No_Fake_Loyalty :
Fighter and intelligent like my grandma and they was scared of her back in the day. Trecherous and intelligent like my momma was back in her day, females was scared to play with her in the hood. The men were jealous and don’t like she could be feminine and had a tom boy side to but they wanted to control my mother. But she is very strong minded, I guess like mother like daughter. 🤏🏽💯🤘🏽
2025-12-25 01:06:05
5
tinagonzalez354
Tina Gonzalez :
I play very well with sneaky people facts 💯💯💯 and no weapons formed against me shall prosper 🙏❤
2025-12-24 06:37:02
5
tokstoomuch
Wildly Unpopular :
It’s my super power 😂
2025-12-24 16:00:18
9
aa30606
AA :
thank you and yesss
2025-12-23 22:21:05
19
brazenfinesse
BrazenFinesse :
Omg yes! Lawyer style document document and build a case
2025-12-24 18:53:11
8
deeprice03
deeprice03 :
Maybe time for change decision has to be made on their end
2025-12-24 01:18:50
7
brownkayboo
boo :
true
2025-12-24 01:01:29
4
gigi86371
Gisela🙏🏽💯❤️ :
Yes💯 blessings sis
2025-12-23 23:44:19
5
mrhaveittt
MrHavinIt :
well yes
2025-12-23 23:12:33
5
norac8932
Norac :
Thank you 🙏you’re right
2025-12-23 22:43:12
7
kaelion.tharan.pe
Kaelion Tharan Pentdragon 4343 :
😂😂😂🔥🔥🔥they play Chess??
2026-02-10 04:29:57
1
vladimirpetrov55
Vladimir Petrov :
lol😁
2026-02-05 01:38:05
1
monymusic24
Monymusic24 :
God is always is in control 💯🔥🙏🏻✨❤
2025-12-25 09:44:46
5
marieantoine088g.com
Marie M Antoine :
Smart people never showed that they are smart 🍀😁❤👍💯
2025-12-24 15:53:00
4
jazzie1704
jazzie1 :
GOD love us amen
2025-12-24 00:48:22
6
aida36141
seydou ba :
True thank you 🙏🙏❤
2025-12-23 22:48:38
4
max.klingler
Max Klingler :
Amen
2025-12-24 16:31:41
2
lifegoeson___.096
lifegoeson___.096 :
Amen
2025-12-24 01:07:42
3
winne.b.foday
Winne B Foday :
thank you Lord
2025-12-23 22:39:49
3
nkechiokere6140
Nkechinyere :
thank you I claim it
2025-12-24 01:16:43
4
obarafaithngozi
Obara faith Ngozi :
thank you baby girl
2025-12-23 22:48:56
4
To see more videos from user @chasinghappinessllc, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Càng đi qua nhiều mùa, khái niệm trưởng thành dường như càng trở nên khó gọi tên. Ngày còn bé, trưởng thành có thể chỉ là một chiếc chìa khóa nhà, một công việc ổn định, một khoản tiền đủ dùng hay dáng vẻ tự tin khi bước ra ngoài thế giới. Nhưng rồi thời gian đi qua, những định nghĩa đơn giản ấy dần được thay bằng những câu hỏi sâu hơn. Một cái cây càng lớn, phần rễ nằm dưới đất càng rộng. Thứ nhìn thấy chỉ là thân cây cao thêm từng chút, còn phần âm thầm nhất lại nằm ở nơi chẳng ai nhìn thấy. Có lẽ con người cũng vậy. Càng đi xa, càng nhận ra phía sau một vẻ ngoài bình thản có thể là rất nhiều lần tự điều chỉnh, rất nhiều chuyện phải học cách chấp nhận và rất nhiều điều từng nghĩ đã hiểu rồi lại phải nhìn bằng một góc khác. Ngày trước, trưởng thành có thể giống như việc biết trả lời tất cả những câu hỏi. Về sau, đôi khi lại giống với việc biết im lặng trước những điều chưa có lời giải. Có những chuyện không còn muốn tranh đúng sai. Có những cuộc gặp không còn cần níu kéo. Có những điều từng khiến lòng day dứt rất lâu, rồi một ngày chỉ còn đủ sức để mỉm cười nhìn lại. Không phải vì mọi thứ đã trở nên dễ dàng, mà có lẽ bởi nội tâm đã biết chọn điều gì đáng để giữ lại trong hành trình phía trước. Càng lớn, càng hiểu rằng mạnh mẽ không phải lúc nào cũng là bước đi không ngừng. Có những ngày cần dừng lại. Có những lúc cần thừa nhận sự mỏi mệt. Có những khoảng thời gian chỉ muốn trở về một căn phòng yên tĩnh, đóng cánh cửa lại và để thế giới ở ngoài kia tiếp tục chuyển động. Một con thuyền đi qua nhiều vùng nước sẽ không còn quá tin vào một mặt biển luôn phẳng lặng. Một người đã đi qua nhiều mùa cũng khó còn xem mọi thứ đơn giản như trước. Sau những lần được và mất, gặp gỡ và chia xa, kỳ vọng rồi thất vọng, sự trưởng thành có lẽ dần trở thành một điều rất lặng — không cần chứng minh, cũng chẳng cần gọi tên. Có khi trưởng thành chính là lúc không còn vội tự nhận mình đã trưởng thành. Bởi càng hiểu về cuộc sống, càng thấy còn rất nhiều điều chưa hiểu. Càng biết về lòng người, càng thận trọng với những phán xét. Càng đi qua nhiều chuyện, càng dễ nhận ra bản thân vẫn còn những góc chưa từng khám phá. Và có lẽ cũng chẳng cần phải vội. Một mùa cây lớn lên không cần biết mình đã cao đến đâu. Chỉ cần rễ vẫn bám sâu, cành vẫn hướng về ánh sáng, những chồi non vẫn còn xuất hiện sau mỗi mùa khô. Con người cũng có thể cứ thế mà đi — chậm một chút, tỉnh táo một chút, dịu dàng với những thiếu sót của chính hành trình. Đến một ngày nào đó, khi ngoảnh lại, có lẽ điều đáng quý không phải là đã trở thành một người trưởng thành đến mức nào, mà là giữa rất nhiều biến động, vẫn giữ được khả năng học hỏi, biết yêu thương, biết buông bỏ và biết sống thật hơn với những điều bên trong. Càng lớn, có lẽ càng không cần tự nhận mình đã trưởng thành. Chỉ cần mỗi ngày đi qua, lòng bớt nặng một chút, suy nghĩ sâu hơn một chút và bước chân bình thản hơn một chút — thế cũng đã có thể là một cách trưởng thành rất đẹp.
Càng đi qua nhiều mùa, khái niệm trưởng thành dường như càng trở nên khó gọi tên. Ngày còn bé, trưởng thành có thể chỉ là một chiếc chìa khóa nhà, một công việc ổn định, một khoản tiền đủ dùng hay dáng vẻ tự tin khi bước ra ngoài thế giới. Nhưng rồi thời gian đi qua, những định nghĩa đơn giản ấy dần được thay bằng những câu hỏi sâu hơn. Một cái cây càng lớn, phần rễ nằm dưới đất càng rộng. Thứ nhìn thấy chỉ là thân cây cao thêm từng chút, còn phần âm thầm nhất lại nằm ở nơi chẳng ai nhìn thấy. Có lẽ con người cũng vậy. Càng đi xa, càng nhận ra phía sau một vẻ ngoài bình thản có thể là rất nhiều lần tự điều chỉnh, rất nhiều chuyện phải học cách chấp nhận và rất nhiều điều từng nghĩ đã hiểu rồi lại phải nhìn bằng một góc khác. Ngày trước, trưởng thành có thể giống như việc biết trả lời tất cả những câu hỏi. Về sau, đôi khi lại giống với việc biết im lặng trước những điều chưa có lời giải. Có những chuyện không còn muốn tranh đúng sai. Có những cuộc gặp không còn cần níu kéo. Có những điều từng khiến lòng day dứt rất lâu, rồi một ngày chỉ còn đủ sức để mỉm cười nhìn lại. Không phải vì mọi thứ đã trở nên dễ dàng, mà có lẽ bởi nội tâm đã biết chọn điều gì đáng để giữ lại trong hành trình phía trước. Càng lớn, càng hiểu rằng mạnh mẽ không phải lúc nào cũng là bước đi không ngừng. Có những ngày cần dừng lại. Có những lúc cần thừa nhận sự mỏi mệt. Có những khoảng thời gian chỉ muốn trở về một căn phòng yên tĩnh, đóng cánh cửa lại và để thế giới ở ngoài kia tiếp tục chuyển động. Một con thuyền đi qua nhiều vùng nước sẽ không còn quá tin vào một mặt biển luôn phẳng lặng. Một người đã đi qua nhiều mùa cũng khó còn xem mọi thứ đơn giản như trước. Sau những lần được và mất, gặp gỡ và chia xa, kỳ vọng rồi thất vọng, sự trưởng thành có lẽ dần trở thành một điều rất lặng — không cần chứng minh, cũng chẳng cần gọi tên. Có khi trưởng thành chính là lúc không còn vội tự nhận mình đã trưởng thành. Bởi càng hiểu về cuộc sống, càng thấy còn rất nhiều điều chưa hiểu. Càng biết về lòng người, càng thận trọng với những phán xét. Càng đi qua nhiều chuyện, càng dễ nhận ra bản thân vẫn còn những góc chưa từng khám phá. Và có lẽ cũng chẳng cần phải vội. Một mùa cây lớn lên không cần biết mình đã cao đến đâu. Chỉ cần rễ vẫn bám sâu, cành vẫn hướng về ánh sáng, những chồi non vẫn còn xuất hiện sau mỗi mùa khô. Con người cũng có thể cứ thế mà đi — chậm một chút, tỉnh táo một chút, dịu dàng với những thiếu sót của chính hành trình. Đến một ngày nào đó, khi ngoảnh lại, có lẽ điều đáng quý không phải là đã trở thành một người trưởng thành đến mức nào, mà là giữa rất nhiều biến động, vẫn giữ được khả năng học hỏi, biết yêu thương, biết buông bỏ và biết sống thật hơn với những điều bên trong. Càng lớn, có lẽ càng không cần tự nhận mình đã trưởng thành. Chỉ cần mỗi ngày đi qua, lòng bớt nặng một chút, suy nghĩ sâu hơn một chút và bước chân bình thản hơn một chút — thế cũng đã có thể là một cách trưởng thành rất đẹp.

About