KZ :
Mỗi sáng thức dậy, lòng vẫn ngổn ngang với mọi lo toan, nhưng mặc nhiên, anh không còn đủ tâm trí để nghĩ tới những người bước đi khỏi cuộc đời anh nữa. Anh giờ tự do lắm. Anh tự cho mình được quyền ngồi giữa phố đêm hè, nhìn dòng người qua những ngày off ngắn ngủi, đôi khi dạo bước quanh công viên mà mình từng hẹn hò. Anh tự cho mình cái quyền nhìn những đôi yêu nhau và mỉm cười. Anh tự cho mình cái quyền mơ được một tình yêu giản đơn nhưng bền vững. Anh nghĩ đến ngày mai, khi những đồng lương không còn còm cõi, anh sẽ yêu một cô gái khác, không phải là em. Anh sẽ yêu cô ấy bằng chính đôi tay của mình, rồi sẽ có mái nhà, sẽ có những đứa con. Anh tự đi bằng đôi chân mình, dù nó có khó khăn biết dường nào. Nắng vẫn soi mỗi ngày trên con đường anh đi, vẫn có một bóng hình trong nắng đó, nhưng anh không còn phiền muộn nữa. Anh tự rẽ ngang một hướng khác, hướng đó không có em. Hướng đó chỉ có cô đơn là bạn, nhưng anh biết những gì anh đánh đổi hôm nay, anh hy vọng trái sẽ ngọt mai này. Người con gái đến với anh sau này, đó sẽ chẳng phải em. Anh sẽ có những đứa con, chẳng gọi em là mẹ. Em rồi sẽ có một gia đình mới, một tình yêu mới, và nơi đó chúng ta chẳng còn liên quan gì đến nhau. Lần này nữa thôi anh nghĩ đến em, để rồi ngày mai anh sẽ xóa đi mãi mãi. Tạm biệt em, người con gái anh yêu — nhưng không đúng thời điểm.
2026-04-06 11:48:58