Diệp k Lương Tâm ^.^ :
mn coi xem mih viết như này dc chưa ạ, mih luyện văn để thi hsg mong mn coi dc chx hok nha: văn chương vốn dĩ thật giản dị, mộc mạc, nhưng nhờ có đôi bàn tay khéo léo, ngòi bút uyển chuyển, thêm hoa thêm sắc cho một bức tranh không hình từ cảm xúc hay chỉ đơn thuần là từ một nốt ngẫu hứng trong một khoảng thời gian nào đó mà văn học đã trở nên mỹ miều. giờ đây ta thấy có rất nhiều đoạn văn, đoạn thơ rất sâu sắc, nó rất đẹp, nhưng đẹp theo nhiều mặt. có người thấy văn chỉ đơn giản là hay vì nó mang cốt truyện hoa mỹ, có người lại thấy rằng văn học vẫn rất đẹp kể cả khi cốt truyện mang đến sự chất phác, đơn thuần bằng những câu thơ, câu văn hồn nhiên. văn học đẹp ở đây là gì? là khi nó khoác lên mih mảnh vải dù sắc màu hay bạc phai, sờn rách, đường kéo, ý tưởng sáng tạo của nhà thiết kế cũng sẽ biến nó trở nên tuyệt đẹp hay chỉ là một mảnh vải đơn giản nhưng toát lên vẻ kiêu kỳ, nó đẹp từ tâm chứ nó chưa bao giờ là đẹp vì bản sắc của vẻ bề ngoài, giống như ngọc trai, vỏ bọc sần sùi khiến ngt ghét bỏ, thế nhưng sâu trong nó là viên ngọc toả sáng rạng ngời chẳng cần nắng vàng hay biển cả, nó tự đẹp, đẹp vì tâm của nó. bởi thế, văn học thực sự đẹp khi tâm hồn của ngòi bút thật sự trong sáng, nếu chỉ dùng vài từ hoa mỹ, nó sẽ chẳng bao giờ tạo nên vẻ mỹ miều sâu lắng từ tận đáy lòng...
2026-06-06 03:21:50