@ammmasa0922: كَانُوا قَلِيلًا مِّنَ اللَّيْلِ مَا يَهْجَعُونَ القارئ: سعود الشريم السورة: ( الذاريات ١٧ ) ٠ ٠ #قران #quran #سعود_الشريم #قران_شاشه_سوداء #fyp

كرومات قرآن | Quran
كرومات قرآن | Quran
Open In TikTok:
Region: SA
Saturday 27 December 2025 12:09:26 GMT
8375
418
15
386

Music

Download

Comments

mohamed_20_6_1428
مـــحـــمـــد ℳℴ𝒽𝒶𝓂ℯ𝒹 :
ممكن اسم الخط ♥
2025-12-27 14:28:21
1
xfla7x
𝔸𝕓𝕕𝕦𝕝𝕝𝕒𝕙 :
جزاك الله خيراً
2025-12-27 13:25:54
2
shoshtena
Sasa :
استغفر الله العظيم 🤍
2026-03-21 01:20:18
0
x_lkim
X_lkim :
سبحان الله وبحمده سبحان الله العظيم
2025-12-27 18:23:11
0
akonai.82
◌ 🎞️ 𝐢𝐭'𝐬 𝐏𝐨𝐭𝐚𝐭𝐨𓍢ִ໋ :
💗💗💗
2025-12-27 12:18:02
1
xfla7x
𝔸𝕓𝕕𝕦𝕝𝕝𝕒𝕙 :
:::قال رسول الله ﷺ "كَلِمَتَانِ خَفِيفَتَانِ عَلَىٰ الِلسان ثَقِيلَتَانِ فِي المِيزَانِ، حَبِيبَتَانِ إِلَىٰ الرحمٰنِ، "سبحان الله وبحمده سبحان الله العظيم "
2025-12-27 13:25:56
2
att12302
صدقه جاريه :
سبحان الله والحمد لله ولا اله الا الله والله اكبر
2026-03-01 21:47:16
0
att12302
صدقه جاريه :
سبحان الله والحمد لله ولا اله الا الله والله اكبر.
2026-03-01 21:48:31
0
To see more videos from user @ammmasa0922, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trước hết, cần nói rõ rằng: Không phải mọi cô gái thiếu vắng bố đều trở thành người có kiểu gắn bó lo âu hoặc lo âu–né tránh. Rất nhiều người lớn lên không có bố nhưng vẫn phát triển những mối quan hệ lành mạnh nhờ có mẹ, ông bà, người chăm sóc khác hoặc những trải nghiệm chữa lành sau này. Tuy nhiên, trong nghiên cứu về gắn bó, việc thiếu vắng hoặc có mối quan hệ không ổn định với người cha có thể là một yếu tố nguy cơ, chứ không phải là nguyên nhân tất yếu. Trước hết: “Thiếu vắng bố” nghĩa là gì? Không chỉ là bố mất hoặc ly hôn. Một người cha có thể: - Có mặt về thể xác nhưng vắng mặt về cảm xúc. - Khó gần gũi. - Lạnh lùng. - Chỉ xuất hiện khi phê bình hoặc kiểm soát. - Lúc yêu thương, lúc xa cách. Trong tâm lý học gắn bó, điều quan trọng nhất không phải là có hay không có bố, mà là: “Đứa trẻ có cảm nhận được rằng mình được yêu thương, được nhìn thấy và có thể dựa vào người chăm sóc khi cần hay không.” ⸻ Vì sao điều này dễ dẫn đến gắn bó lo âu? Khi còn nhỏ, đứa trẻ học một câu hỏi nền tảng: “Khi mình cần ai đó, họ có ở đó không?” Nếu trải nghiệm thường xuyên là: - Có lúc được quan tâm. - Có lúc bị bỏ mặc. - Có lúc được yêu thương. - Có lúc bị từ chối. Đứa trẻ dễ hình thành niềm tin: “Mình phải cố gắng hơn để được yêu.” Khi trưởng thành, điều này có thể biểu hiện thành: - Sợ bị bỏ rơi. - Nhạy cảm với dấu hiệu xa cách. - Liên tục tìm kiếm sự trấn an. - Khó cảm thấy đủ an toàn trong tình yêu. Đó là đặc trưng của kiểu gắn bó lo âu. ⸻ Nhưng tại sao lại vừa lo âu vừa né tránh? Đây là phần thú vị hơn. Người mang kiểu gắn bó lo âu–né tránh thường sống trong một nghịch lý: “Mình rất cần tình yêu.” Nhưng đồng thời: “Mình không tin tình yêu là nơi an toàn.” Nếu người cha là nguồn gây tổn thương, đứa trẻ nhận được hai thông điệp trái ngược: Thông điệp thứ nhất “Mình cần một người bảo vệ, yêu thương mình.” Thông điệp thứ hai “Người mà mình cần nhất lại là người khiến mình đau.” Hai thông điệp này cùng tồn tại. Khi lớn lên, họ có thể: - Khao khát gần gũi. - Muốn được yêu. - Muốn được chọn. Nhưng khi ai đó thật sự tiến lại gần: - Họ thấy bất an. - Sợ bị tổn thương. - Sợ bị phụ thuộc. - Sợ bị bỏ rơi. Thế là họ vừa kéo người khác lại gần vừa đẩy họ ra xa. ⸻ Một cơ chế thường gặp Ví dụ: Cô ấy nghĩ: “Em chỉ muốn anh quan tâm em thôi.” Nhưng khi người yêu thật sự quan tâm: - Cô ấy nghi ngờ. - Tìm kiếm dấu hiệu phản bội. - Cho rằng đối phương sẽ sớm thay đổi. Khi người yêu bận: “Anh ấy sắp bỏ mình rồi.” Khi người yêu quá gần: “Mình đang phụ thuộc quá rồi.” Nỗi sợ xuất hiện ở cả hai phía. Đây chính là mâu thuẫn cốt lõi của kiểu gắn bó bất an. ⸻ Góc nhìn sâu hơn: điều họ tìm kiếm đôi khi không phải là người yêu Đôi khi người ta yêu một người không chỉ vì con người đó. Họ còn đang tìm kiếm: - Sự công nhận chưa từng có. - Cảm giác được ưu tiên. - Sự bảo vệ đã thiếu từ nhỏ. - Một hình ảnh người cha lý tưởng. Trong phân tâm học, hiện tượng này thường được gọi là sự tái hiện các khuôn mẫu quan hệ thời thơ ấu. Không phải họ cố ý. Mà hệ thần kinh và đời sống cảm xúc có xu hướng tìm lại những gì quen thuộc, kể cả khi điều quen thuộc đó từng gây đau đớn. ⸻ Điều quan trọng nhất Nhiều người nghe điều này rồi kết luận: “Mình như vậy vì thiếu bố.” Thực tế thường phức tạp hơn nhiều. Kiểu gắn bó được hình thành từ: - Quan hệ với bố. - Quan hệ với mẹ. - Môi trường gia đình. - Trải nghiệm bạn bè. - Các mối tình đầu. - Những tổn thương và những lần được chữa lành. Vì vậy, gắn bó không phải là bản án. Theo công trình của John Bowlby và sau này của Mary Ainsworth, các mô hình gắn bó hoàn toàn có thể thay đổi khi một người trải nghiệm những mối quan hệ đủ an toàn, nhất quán và đáng tin cậy. Có lẽ câu hỏi đáng quan tâm hơn không phải “Bố đã thiếu vắng điều gì?” Mà là: “Ngày hôm nay, mình đang mang theo những niềm tin nào về tình yêu, và liệu chúng còn đúng với cuộc sống hiện tại hay không?” Đó thường là điểm khởi đầu cho sự thay đổi.#xuhuong #fyp #foryou #psychology #MentalHealth
Trước hết, cần nói rõ rằng: Không phải mọi cô gái thiếu vắng bố đều trở thành người có kiểu gắn bó lo âu hoặc lo âu–né tránh. Rất nhiều người lớn lên không có bố nhưng vẫn phát triển những mối quan hệ lành mạnh nhờ có mẹ, ông bà, người chăm sóc khác hoặc những trải nghiệm chữa lành sau này. Tuy nhiên, trong nghiên cứu về gắn bó, việc thiếu vắng hoặc có mối quan hệ không ổn định với người cha có thể là một yếu tố nguy cơ, chứ không phải là nguyên nhân tất yếu. Trước hết: “Thiếu vắng bố” nghĩa là gì? Không chỉ là bố mất hoặc ly hôn. Một người cha có thể: - Có mặt về thể xác nhưng vắng mặt về cảm xúc. - Khó gần gũi. - Lạnh lùng. - Chỉ xuất hiện khi phê bình hoặc kiểm soát. - Lúc yêu thương, lúc xa cách. Trong tâm lý học gắn bó, điều quan trọng nhất không phải là có hay không có bố, mà là: “Đứa trẻ có cảm nhận được rằng mình được yêu thương, được nhìn thấy và có thể dựa vào người chăm sóc khi cần hay không.” ⸻ Vì sao điều này dễ dẫn đến gắn bó lo âu? Khi còn nhỏ, đứa trẻ học một câu hỏi nền tảng: “Khi mình cần ai đó, họ có ở đó không?” Nếu trải nghiệm thường xuyên là: - Có lúc được quan tâm. - Có lúc bị bỏ mặc. - Có lúc được yêu thương. - Có lúc bị từ chối. Đứa trẻ dễ hình thành niềm tin: “Mình phải cố gắng hơn để được yêu.” Khi trưởng thành, điều này có thể biểu hiện thành: - Sợ bị bỏ rơi. - Nhạy cảm với dấu hiệu xa cách. - Liên tục tìm kiếm sự trấn an. - Khó cảm thấy đủ an toàn trong tình yêu. Đó là đặc trưng của kiểu gắn bó lo âu. ⸻ Nhưng tại sao lại vừa lo âu vừa né tránh? Đây là phần thú vị hơn. Người mang kiểu gắn bó lo âu–né tránh thường sống trong một nghịch lý: “Mình rất cần tình yêu.” Nhưng đồng thời: “Mình không tin tình yêu là nơi an toàn.” Nếu người cha là nguồn gây tổn thương, đứa trẻ nhận được hai thông điệp trái ngược: Thông điệp thứ nhất “Mình cần một người bảo vệ, yêu thương mình.” Thông điệp thứ hai “Người mà mình cần nhất lại là người khiến mình đau.” Hai thông điệp này cùng tồn tại. Khi lớn lên, họ có thể: - Khao khát gần gũi. - Muốn được yêu. - Muốn được chọn. Nhưng khi ai đó thật sự tiến lại gần: - Họ thấy bất an. - Sợ bị tổn thương. - Sợ bị phụ thuộc. - Sợ bị bỏ rơi. Thế là họ vừa kéo người khác lại gần vừa đẩy họ ra xa. ⸻ Một cơ chế thường gặp Ví dụ: Cô ấy nghĩ: “Em chỉ muốn anh quan tâm em thôi.” Nhưng khi người yêu thật sự quan tâm: - Cô ấy nghi ngờ. - Tìm kiếm dấu hiệu phản bội. - Cho rằng đối phương sẽ sớm thay đổi. Khi người yêu bận: “Anh ấy sắp bỏ mình rồi.” Khi người yêu quá gần: “Mình đang phụ thuộc quá rồi.” Nỗi sợ xuất hiện ở cả hai phía. Đây chính là mâu thuẫn cốt lõi của kiểu gắn bó bất an. ⸻ Góc nhìn sâu hơn: điều họ tìm kiếm đôi khi không phải là người yêu Đôi khi người ta yêu một người không chỉ vì con người đó. Họ còn đang tìm kiếm: - Sự công nhận chưa từng có. - Cảm giác được ưu tiên. - Sự bảo vệ đã thiếu từ nhỏ. - Một hình ảnh người cha lý tưởng. Trong phân tâm học, hiện tượng này thường được gọi là sự tái hiện các khuôn mẫu quan hệ thời thơ ấu. Không phải họ cố ý. Mà hệ thần kinh và đời sống cảm xúc có xu hướng tìm lại những gì quen thuộc, kể cả khi điều quen thuộc đó từng gây đau đớn. ⸻ Điều quan trọng nhất Nhiều người nghe điều này rồi kết luận: “Mình như vậy vì thiếu bố.” Thực tế thường phức tạp hơn nhiều. Kiểu gắn bó được hình thành từ: - Quan hệ với bố. - Quan hệ với mẹ. - Môi trường gia đình. - Trải nghiệm bạn bè. - Các mối tình đầu. - Những tổn thương và những lần được chữa lành. Vì vậy, gắn bó không phải là bản án. Theo công trình của John Bowlby và sau này của Mary Ainsworth, các mô hình gắn bó hoàn toàn có thể thay đổi khi một người trải nghiệm những mối quan hệ đủ an toàn, nhất quán và đáng tin cậy. Có lẽ câu hỏi đáng quan tâm hơn không phải “Bố đã thiếu vắng điều gì?” Mà là: “Ngày hôm nay, mình đang mang theo những niềm tin nào về tình yêu, và liệu chúng còn đúng với cuộc sống hiện tại hay không?” Đó thường là điểm khởi đầu cho sự thay đổi.#xuhuong #fyp #foryou #psychology #MentalHealth

About