@filledesimonekoffi: #donc c'est vrai. for you.

Fille De Simone Koff
Fille De Simone Koff
Open In TikTok:
Region: CI
Monday 29 December 2025 20:54:16 GMT
493
80
14
1

Music

Download

Comments

tougnonbertintoug
Bertin Toumignnon :
beauté naturelle 🥰🥰🥰🥰
2025-12-30 12:49:06
0
prince.bt2
prince bété🤴 :
Amour de moi
2025-12-29 21:58:41
0
falletkamagate67
Autorité de la rue.🫡 :
🥰🥰🥰
2026-01-16 19:55:33
0
rebecca0aya
Rebecca Kouakou :
🥰🥰🥰
2026-01-07 06:43:34
0
torofindumois
toro findumois :
❤❤❤
2026-01-05 11:42:39
0
falletkamagate67
Autorité de la rue.🫡 :
🥰🥰🥰
2025-12-31 23:05:30
0
docteurb225
docteurb225 :
🥰🥰🥰
2025-12-31 00:07:30
0
user966249654
diarra salif :
🥰🥰🥰
2026-01-20 13:01:31
0
ssekou82
Sekou Sidibe :
l'une des plus belles femmes africaines 💋💋💋🥰🥰🥰😍😍😍
2025-12-29 21:24:00
0
milemien
milemien :
🥰🥰🥰🥰
2025-12-29 21:43:10
0
tquen007
Sang🩸Guébié Kragbalilié 🇨🇮 :
🥰🥰🥰
2025-12-29 22:09:41
0
michaelngoran1
Michael Ngoran ✝️ :
magnifique🥰
2025-12-30 05:59:07
0
adiko.franck
Franck N'goran 🥰🙏🏽 :
🥰🥰🥰 ma belle choupie ! y'a pas son deux !
2025-12-30 08:02:57
0
donaldo.tano
donaldo tano :
🌹🌹🌹
2025-12-30 11:00:33
0
To see more videos from user @filledesimonekoffi, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuộc đời này nào có nỗi đau nào giống nhau. Chúng ta vẫn thường nhìn thấy một người đang buồn rồi vô thức so sánh với chính mình.
Cuộc đời này nào có nỗi đau nào giống nhau. Chúng ta vẫn thường nhìn thấy một người đang buồn rồi vô thức so sánh với chính mình. "Chuyện đó có gì đâu mà phải đau đến vậy?" "Nếu là mình thì mình đã vượt qua từ lâu rồi." "Ngoài kia còn biết bao người khổ hơn." Nhưng có một điều mà rất nhiều người quên mất: nỗi đau chưa bao giờ được đo bằng sự việc xảy ra, mà được đo bằng những gì nó đã lấy đi khỏi một con người. Có người mất một cuộc tình và mất vài tháng để quên. Có người cũng mất một cuộc tình, nhưng thứ họ mất không chỉ là một người. Họ mất luôn những dự định đã từng vẽ ra cho tương lai, mất đi cảm giác được yêu thương, mất đi niềm tin để bắt đầu lại với một ai khác. Nhìn từ bên ngoài, cả hai đều là chia tay. Nhưng làm sao có thể nói rằng nỗi đau ấy giống nhau? Có người bị một câu nói làm tổn thương rồi ngủ một giấc là quên. Có người cũng chỉ vì một câu nói ấy mà mang theo cảm giác mình không đủ tốt suốt nhiều năm trời. Bởi có những vết thương không nằm ở lời nói. Nó nằm ở những ký ức mà lời nói đó vô tình chạm vào. Giống như khi ai đó chạm vào một cánh tay bình thường, người khỏe mạnh sẽ chẳng thấy gì. Nhưng nếu nơi đó đang có một vết bầm, chỉ một cái chạm rất nhẹ cũng đủ khiến người ta đau đến nhíu mày. Con người cũng như vậy. Chúng ta không biết người đối diện đã từng trải qua những gì. Không biết họ đã từng bị bỏ rơi bao nhiêu lần để rồi chỉ một sự lạnh nhạt nhỏ cũng khiến họ bất an. Không biết họ đã từng cô đơn đến mức nào để rồi chỉ một cuộc chia ly cũng làm họ cảm thấy cả thế giới sụp đổ. Không biết họ đã phải gồng gánh bao nhiêu năm để rồi một chuyện tưởng chừng rất nhỏ lại trở thành giọt nước làm tràn ly. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một giọt nước mắt. Nhưng họ đâu nhìn thấy cả đại dương đã được giấu phía sau đôi mắt ấy. Điều đáng buồn nhất là cuộc đời thường dạy chúng ta cách đánh giá nỗi đau bằng kết quả. Người vẫn đi làm bình thường thì được cho là ổn. Người vẫn cười nói thì được cho là đã vượt qua. Người không than vãn thì được cho là không đau. Nhưng có những người trưởng thành đến mức họ học được cách khóc ở trong lòng. Họ vẫn cười, vẫn sống, vẫn xuất hiện mỗi ngày như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ là đêm xuống, khi mọi thứ trở nên yên lặng, họ mới đối diện với những khoảng trống mà không ai biết. Có những nỗi đau không làm người ta gục ngã. Nó chỉ âm thầm lấy đi sự hồn nhiên. Lấy đi niềm tin. Lấy đi sự nhiệt tình từng có với cuộc sống. Và rồi biến một người từng vô tư trở thành một người luôn dè dặt trước mọi yêu thương. Thế nên càng trưởng thành, tôi càng không muốn so sánh nỗi đau của bất kỳ ai. Bởi mỗi người đều đang mang trong mình một câu chuyện mà người khác không thể đọc hết. Có những trận chiến diễn ra trong lòng người khác mà chúng ta không hề biết tới. Có những ngày họ đã cố gắng lắm mới bước được ra khỏi giường. Có những đêm họ đã phải tự ôm lấy những tổn thương của mình mà không có lấy một bờ vai để tựa vào. Và có thể, việc họ vẫn đang hiện diện ở đây, vẫn cố gắng sống tiếp từng ngày, đã là một sự mạnh mẽ rất lớn rồi. Đâu có nỗi đau nào giống nhau. Nên thay vì phán xét vì sao người khác yếu đuối, hãy thử dịu dàng hơn một chút. Bởi đôi khi, điều mà bạn cho là một vết xước nhỏ, lại chính là nơi từng có một vết thương rất sâu. Và đôi khi, sự thấu hiểu lớn nhất không phải là nói rằng: "Tôi hiểu cảm giác của bạn." Mà là chấp nhận rằng mình không thể hiểu hết. Nhưng vẫn chọn ở lại, lắng nghe, và dành cho họ sự tử tế mà họ đang cần trong quãng đường cùng cực nhất của cuộc đời. | Người bán hoa cúc dại | #Gã #goccuaga #dalatcafe #dalathome

About