tuấn tuấn là cái lốp nhỏ :
Mình cũng từng ước rằng cậu ấy sẽ để ý đến mình một chút, dù chỉ là một chút thôi. Nhưng rồi mình nhận ra rằng, trong thế giới của cậu ấy, mình có lẽ chỉ là một người thương thầm lặng lẽ. Ngày trước, chúng mình đã từng rất thân, từng có những khoảng thời gian nói chuyện với nhau không biết chán, từng nghĩ rằng mối quan hệ ấy sẽ kéo dài mãi. Vậy mà bây giờ, khi nhìn lại, tất cả chỉ còn là ký ức. Hai đứa đi ngang qua nhau như những người xa lạ, không còn những câu chào quen thuộc, không còn sự quan tâm như trước.
Cảm giác ấy buồn lắm. Buồn vì mọi thứ đã thay đổi, buồn vì mình vẫn còn để tâm trong khi có lẽ cậu ấy đã bước tiếp từ lâu. Đôi khi mình tự hỏi, liệu có phải mình quá nhạy cảm, hay chỉ là mình chưa đủ quan trọng để được giữ lại trong cuộc sống của cậu ấy. Nhưng rồi mình hiểu ra rằng, tình cảm vốn dĩ không thể ép buộc. Có những người đến bên mình rất gần, nhưng lại không thể đi cùng mình đến cuối cùng.
Dù vậy, mình vẫn trân trọng quãng thời gian đã từng thân thiết ấy. Ít nhất, nó là một phần ký ức đẹp. Và có lẽ điều mình cần học cách làm bây giờ không phải là mong cậu ấy để ý, mà là học cách chấp nhận và yêu thương chính mình nhiều hơn, ngay cả khi trong câu chuyện của ai đó, mình chỉ là một người thoáng qua.
2026-02-27 15:12:11