@vn.nh.hoa1: Chỉ vài phút mà đỡ mỏi cơ #matxachan #thugian #suckhoe #moicovaigay #giadungtienich

Vườn nhà Hoa
Vườn nhà Hoa
Open In TikTok:
Region: VN
Saturday 03 January 2026 12:41:31 GMT
11341
29
0
9

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @vn.nh.hoa1, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Những người lính bước vào cuộc chiến chỉ với một chiếc máy quay và vài cuộn phim trên tay. Họ không bắn một viên đạn nào. Nhưng họ đều hiểu rằng mình có thể không trở về. Trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ, những người lính quay phim chiến trường chưa bao giờ đứng ngoài cuộc chiến. Họ không chỉ ghi hình – họ sống cùng bộ đội, hành quân cùng bộ đội, chịu đói, chịu rét, chịu những cơn sốt rét rừng run người và đối mặt với bom đạn như bất kỳ người lính thực thụ nào. Khi đoàn quân xung phong, họ cũng lao lên trong làn đạn. Khi trận địa rung chuyển bởi bom rơi, họ vẫn gồng mình giữ cho khuôn hình không rung lắc. Và khi đồng đội ngã xuống, đôi khi họ không cho phép mình được khóc. Lịch sử đang trôi qua trước mắt họ từng giây từng phút, và chỉ một khoảnh khắc chậm lại thôi, sự thật ấy sẽ vĩnh viễn tan vào khói lửa chiến tranh, không gì níu giữ được. Người ta thường nhắc đến những vị tướng làm nên chiến thắng, những anh hùng lập nên chiến công hiển hách. Nhưng phía sau từng trang sử ấy là những con người lặng lẽ mang trên vai một sứ mệnh hoàn toàn khác: giữ lại ký ức cho cả dân tộc. Họ hiểu một điều sâu xa mà đạn bom không thể xóa nhòa: rằng một dân tộc không chỉ cần chiến thắng. Một dân tộc còn cần được nhớ. Cần có những hình ảnh để con cháu mai sau biết rằng đã từng có những chàng trai tuổi đôi mươi nằm ngủ dưới giao thông hào, những cô gái thanh niên xung phong cười rạng rỡ giữa mưa bom, những người mẹ tiễn con ra trận mà không biết ngày gặp lại. Nếu không có họ, những khoảnh khắc vĩ đại nhất của dân tộc có lẽ chỉ còn lại đôi ba dòng chữ khô khan trong sách sử. Nhưng nhờ họ, hôm nay chúng ta vẫn có thể nhìn thấy ánh mắt của người chiến sĩ trước giờ xuất kích. Vẫn có thể thấy những bước chân hành quân mờ ảo trên dãy Trường Sơn sương núi. Vẫn có thể thấy niềm vui vỡ òa của ngày đất nước thống nhất – sống động và chân thực đến nghẹt thở. Nhưng ít ai biết điều gì nằm phía sau mỗi thước phim đen trắng ấy. Là những cuộn phim được đánh đổi bằng máu, những khuôn hình cuối cùng được quay bởi một con người mà chỉ ít phút sau đã vĩnh viễn nằm lại trên chính mảnh đất mình đang ghi hình. Nhưng anh hùng quay phim chiến trường ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng những hình ảnh họ để lại đã sống một đời sống dài hơn chính cuộc đời họ, vượt qua cả thời gian và sự lãng quên. Họ đứng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái ch*t, nhưng thứ họ cố gắng gìn giữ đến hơi thở cuối cùng lại là sự sống. Sự sống của ký ức. Sự sống của sự thật. Sự sống của lịch sử. Năm tháng trôi qua, nhiều người trong số họ đã trở thành những cái tên ít được nhắc đến. Những chiếc máy quay đã nằm yên trong tủ kính bảo tàng. Những cuộn phim đã ngả màu theo thời gian. Nhưng mỗi khi những thước phim cũ lại được chiếu lên, ta thấy cả một thế hệ hiện về. Ta nghe được tiếng bước chân hành quân rầm rập. Nghe được tiếng máy bay gầm rú xé toang bầu trời. Nghe được cả tiếng cười trong trẻo của những người lính trẻ giữa những ngày chiến tranh còn chưa biết bao giờ kết thúc. Những chiến sĩ quay phim chiến trường không chỉ ghi lại lịch sử. Họ đã trao cho tương lai một đôi mắt. Đôi mắt để nhìn thấy quá khứ, để những thế hệ sinh ra trong hòa bình hôm nay có thể thấm thía một sự thật giản dị mà thiêng liêng: rằng độc lập không bao giờ là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng cả tuổi xuân của những người cầm súng. Nó cũng được gìn giữ bằng lòng dũng cảm lặng thầm của những người cầm máy – những con người đã bước vào lửa đạn không phải để trở thành anh hùng, mà để lịch sử không bao giờ bị lãng quên. #theodonglichsu #lichsu #nguoikesu #vietnamhungcuong #camxuclichsu
Những người lính bước vào cuộc chiến chỉ với một chiếc máy quay và vài cuộn phim trên tay. Họ không bắn một viên đạn nào. Nhưng họ đều hiểu rằng mình có thể không trở về. Trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ, những người lính quay phim chiến trường chưa bao giờ đứng ngoài cuộc chiến. Họ không chỉ ghi hình – họ sống cùng bộ đội, hành quân cùng bộ đội, chịu đói, chịu rét, chịu những cơn sốt rét rừng run người và đối mặt với bom đạn như bất kỳ người lính thực thụ nào. Khi đoàn quân xung phong, họ cũng lao lên trong làn đạn. Khi trận địa rung chuyển bởi bom rơi, họ vẫn gồng mình giữ cho khuôn hình không rung lắc. Và khi đồng đội ngã xuống, đôi khi họ không cho phép mình được khóc. Lịch sử đang trôi qua trước mắt họ từng giây từng phút, và chỉ một khoảnh khắc chậm lại thôi, sự thật ấy sẽ vĩnh viễn tan vào khói lửa chiến tranh, không gì níu giữ được. Người ta thường nhắc đến những vị tướng làm nên chiến thắng, những anh hùng lập nên chiến công hiển hách. Nhưng phía sau từng trang sử ấy là những con người lặng lẽ mang trên vai một sứ mệnh hoàn toàn khác: giữ lại ký ức cho cả dân tộc. Họ hiểu một điều sâu xa mà đạn bom không thể xóa nhòa: rằng một dân tộc không chỉ cần chiến thắng. Một dân tộc còn cần được nhớ. Cần có những hình ảnh để con cháu mai sau biết rằng đã từng có những chàng trai tuổi đôi mươi nằm ngủ dưới giao thông hào, những cô gái thanh niên xung phong cười rạng rỡ giữa mưa bom, những người mẹ tiễn con ra trận mà không biết ngày gặp lại. Nếu không có họ, những khoảnh khắc vĩ đại nhất của dân tộc có lẽ chỉ còn lại đôi ba dòng chữ khô khan trong sách sử. Nhưng nhờ họ, hôm nay chúng ta vẫn có thể nhìn thấy ánh mắt của người chiến sĩ trước giờ xuất kích. Vẫn có thể thấy những bước chân hành quân mờ ảo trên dãy Trường Sơn sương núi. Vẫn có thể thấy niềm vui vỡ òa của ngày đất nước thống nhất – sống động và chân thực đến nghẹt thở. Nhưng ít ai biết điều gì nằm phía sau mỗi thước phim đen trắng ấy. Là những cuộn phim được đánh đổi bằng máu, những khuôn hình cuối cùng được quay bởi một con người mà chỉ ít phút sau đã vĩnh viễn nằm lại trên chính mảnh đất mình đang ghi hình. Nhưng anh hùng quay phim chiến trường ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng những hình ảnh họ để lại đã sống một đời sống dài hơn chính cuộc đời họ, vượt qua cả thời gian và sự lãng quên. Họ đứng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái ch*t, nhưng thứ họ cố gắng gìn giữ đến hơi thở cuối cùng lại là sự sống. Sự sống của ký ức. Sự sống của sự thật. Sự sống của lịch sử. Năm tháng trôi qua, nhiều người trong số họ đã trở thành những cái tên ít được nhắc đến. Những chiếc máy quay đã nằm yên trong tủ kính bảo tàng. Những cuộn phim đã ngả màu theo thời gian. Nhưng mỗi khi những thước phim cũ lại được chiếu lên, ta thấy cả một thế hệ hiện về. Ta nghe được tiếng bước chân hành quân rầm rập. Nghe được tiếng máy bay gầm rú xé toang bầu trời. Nghe được cả tiếng cười trong trẻo của những người lính trẻ giữa những ngày chiến tranh còn chưa biết bao giờ kết thúc. Những chiến sĩ quay phim chiến trường không chỉ ghi lại lịch sử. Họ đã trao cho tương lai một đôi mắt. Đôi mắt để nhìn thấy quá khứ, để những thế hệ sinh ra trong hòa bình hôm nay có thể thấm thía một sự thật giản dị mà thiêng liêng: rằng độc lập không bao giờ là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng cả tuổi xuân của những người cầm súng. Nó cũng được gìn giữ bằng lòng dũng cảm lặng thầm của những người cầm máy – những con người đã bước vào lửa đạn không phải để trở thành anh hùng, mà để lịch sử không bao giờ bị lãng quên. #theodonglichsu #lichsu #nguoikesu #vietnamhungcuong #camxuclichsu

About