Phượng Hoàng 🌷 :
mình lên thành phố học chắc cũng được tầm 5-6 tháng gì rồii. Mặc dù học xa nhà cũng gần 400km nhưng cũng hay về lắm, tại thời gian đầu mình nhớ nhà dữ lắm, cứ canh có lịch học trống là mình về liền hà. Đi đi về về nhiều lần nhưng mình cũng k thể quen được cảm giác mỗi lần xách hành lý lên lại thành phố, mỗi lần sắp về mình vui lắm, soạn đồ trước mấy ngày lận, còn tới hồi sắp lên lại nước mắt cứ tự chảy. Mỗi lần lên lại là mỗi lần cực hình đối với mình, vì cứ lên tới trọ là mình khóc khủng khiếp luôn, có ngày cứ nằm khóc, chả ăn uống bữa nào, thời gian đó dường như là khoảng thời gian khủng hoảng nhất đối với mình. Cho tới thời gian gần đây, mình mới dần quen quen nhịp sống trên này, cũng có bạn bè, cũng vui, đỡ nhớ nhà hơn, đỡ khóc hơn lúc trước. Nhưng vài hôm gần đây, sao ngày nào cảm giác cũng bị mệt mệt trong người, chả muốn ăn uống gì, chỉ đi học rồi về nằm lên nằm xuống, không có động lực làm gì, có nhiều ngày lúc mặt trời lặn, mình cứ đứng trước cửa trọ nhìn xa xăm, rồi tự nhiên sao nước mắt lại rơi, lại nhớ nhà rồi ... Thì ra nỗi nhớ nhà vẫn chưa hề vơi đi, mà nó chỉ là đang lắng xuống tận sâu bên trong, chỉ chờ đúng thời điểm nào đó, nó lại được bộc lộ ra 🏡
2026-03-29 11:48:33