@valholding: 320 ML Red Cherry Wine Glass 6pcs set LOCATION: ROYAL PALMS MALL CENTER WING B SECOND FLOOR SHOP NO BF34 & FOURTH FLOOR BT71 CALL/WHATSAPP TO ORDER: 0729367526 0758590996 #valholdings #glass #glasses #fyp #foryoupage

VAL HOLDINGS
VAL HOLDINGS
Open In TikTok:
Region: KE
Saturday 10 January 2026 09:20:54 GMT
25671
354
12
57

Music

Download

Comments

www.hayatpreciousbite
Hayat precious bite :
im interested nitazipata bado
2026-01-10 10:06:37
2
achieng3660
🦋Lyn🦋 :
eeeiish🤭 I want
2026-01-10 18:16:52
0
lavenderbeautysupplies
Lavender Beauty & Supplies :
Available?
2026-03-04 19:21:40
0
aumabrenda595
Brenda🌟💫 :
Kesho mnafungua
2026-01-10 17:22:16
0
feimimo130
feifei🌹🌹❣️💖❣️❣️❣️ :
zikiwa.ivo 750
2026-01-13 12:54:02
0
To see more videos from user @valholding, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

​Mái Trường Xưa – Ga Nhỏ Của ThXuân ​Có những chiều t5, nắng đổ vàng rực trên những vòm cây, lòng người lại chợt xao động bởi một thanh âm quen thuộc: tiếng trống trường vọng lại từ phía xa. Giật mình nhìn lại, hóa ra đã 26 năm kể từ ngày chúng tôi xếp lại những trang lưu bút, rời xa mái trường xưa để rẽ theo những lối rẽ của cuộc đời. ​26n – một hành trình đủ dài để những cô cậu h.trò ngây ngô năm ấy giờ đây đã dạn dĩ với sương gió, tóc đã bắt đầu điểm bạc, và đôi mắt đã hằn lên những nếp chân chim của sự trưởng thành. Chúng tôi,những người con của thế hệ cũ, nay trở về, thấy mình như những người bộ hành xa xứ tìm lại ga nhỏ của thanh xuân. ​Mái trường xưa vẫn đứng đó, có thể tấm biển tên đã mới hơn, những dãy nhà đã được khoác lên lớp sơn khác, nhưng linh hồn của nó thì dường như vẫn vẹn nguyên trong từng hơi thở của kỷ niệm. Tôi đứng giữa sân trường, lặng im nghe tiếng gió rít qua kẽ lá. Kìa là gốc cây nơi chúng tôi từng ngồi tụm năm tụm ba chia nhau gói xôi, cuốn truyện. Kìa là hành lang nơi những tà áo dài trắng từng bay lên trong gió, tinh khôi và dịu dàng như một giấc chiêm bao. ​26 năm ra trường,sĩ số lớp có lẽ chẳng bao giờ còn đủ đầy trong những buổi họp mặt. Có người đã thành danh nơi phố thị, có người vẫn lặng lẽ với mảnh vườn quê, và cũng có người đã sớm khép lại hành trình trần thế. Nhưng lạ thay, khi ngồi lại bên nhau, những khoảng cách về địa vị, giàu nghèo hay địa lý bỗng chốc nhòa đi. Chúng tôi gọi nhau bằng những cái tên thân thuộc, kể cho nhau nghe về những lần trốn học, về những rung động đầu đời chưa kịp gọi tên.Th. xuân của chúng tôi nằm lại nơi này, trong những ngăn bàn cũ, trg nhữg trang giáo án của thầy cô. Thầy cô ngày ấy giờ tóc đã như sương mờ, người còn người mất, nhưng những bài học làm người, những lời răn dạy về sự tử tế vẫn như ngọn hải đăng soi sáng cho chúng tôi suốt hơn2tkqua.Tôi nhìn tà áo trắng đang thấp thoáng sau những cánh cửa lớp, bất giác mỉm cười.T.gian có thể mang đi tuổi trẻ, nhưng k thể lấy đi nhg miền ký ức tươi đẹp nhất.26n, chúg tôi trở về không phải để tìm lại mình của năm 17t, mà để cảm ơn mái trường đã là bến đỗ bình yên nhất trước khi chgtôi ra khơi, đối mặt với sóng dữ cđoi.#HauNghia #xuhuong #kyucduoimaitruong
​Mái Trường Xưa – Ga Nhỏ Của ThXuân ​Có những chiều t5, nắng đổ vàng rực trên những vòm cây, lòng người lại chợt xao động bởi một thanh âm quen thuộc: tiếng trống trường vọng lại từ phía xa. Giật mình nhìn lại, hóa ra đã 26 năm kể từ ngày chúng tôi xếp lại những trang lưu bút, rời xa mái trường xưa để rẽ theo những lối rẽ của cuộc đời. ​26n – một hành trình đủ dài để những cô cậu h.trò ngây ngô năm ấy giờ đây đã dạn dĩ với sương gió, tóc đã bắt đầu điểm bạc, và đôi mắt đã hằn lên những nếp chân chim của sự trưởng thành. Chúng tôi,những người con của thế hệ cũ, nay trở về, thấy mình như những người bộ hành xa xứ tìm lại ga nhỏ của thanh xuân. ​Mái trường xưa vẫn đứng đó, có thể tấm biển tên đã mới hơn, những dãy nhà đã được khoác lên lớp sơn khác, nhưng linh hồn của nó thì dường như vẫn vẹn nguyên trong từng hơi thở của kỷ niệm. Tôi đứng giữa sân trường, lặng im nghe tiếng gió rít qua kẽ lá. Kìa là gốc cây nơi chúng tôi từng ngồi tụm năm tụm ba chia nhau gói xôi, cuốn truyện. Kìa là hành lang nơi những tà áo dài trắng từng bay lên trong gió, tinh khôi và dịu dàng như một giấc chiêm bao. ​26 năm ra trường,sĩ số lớp có lẽ chẳng bao giờ còn đủ đầy trong những buổi họp mặt. Có người đã thành danh nơi phố thị, có người vẫn lặng lẽ với mảnh vườn quê, và cũng có người đã sớm khép lại hành trình trần thế. Nhưng lạ thay, khi ngồi lại bên nhau, những khoảng cách về địa vị, giàu nghèo hay địa lý bỗng chốc nhòa đi. Chúng tôi gọi nhau bằng những cái tên thân thuộc, kể cho nhau nghe về những lần trốn học, về những rung động đầu đời chưa kịp gọi tên.Th. xuân của chúng tôi nằm lại nơi này, trong những ngăn bàn cũ, trg nhữg trang giáo án của thầy cô. Thầy cô ngày ấy giờ tóc đã như sương mờ, người còn người mất, nhưng những bài học làm người, những lời răn dạy về sự tử tế vẫn như ngọn hải đăng soi sáng cho chúng tôi suốt hơn2tkqua.Tôi nhìn tà áo trắng đang thấp thoáng sau những cánh cửa lớp, bất giác mỉm cười.T.gian có thể mang đi tuổi trẻ, nhưng k thể lấy đi nhg miền ký ức tươi đẹp nhất.26n, chúg tôi trở về không phải để tìm lại mình của năm 17t, mà để cảm ơn mái trường đã là bến đỗ bình yên nhất trước khi chgtôi ra khơi, đối mặt với sóng dữ cđoi.#HauNghia #xuhuong #kyucduoimaitruong

About