@traditionalmade0009: The Hidden Art of Mother-of-Pearl Inlay in Chess Design ✨ #viralvideos #foryoupage❤️❤️ #DIY #craft #fyp

Traditional Made
Traditional Made
Open In TikTok:
Region: GB
Saturday 10 January 2026 16:10:00 GMT
4581631
99953
1209
2297

Music

Download

Comments

didi_14s
𝘿𝙞𝙙𝙞✮ :
2026-02-20 11:29:10
324
nayeoan03
Aie.LATA😺 :
Real hard work 💐
2026-01-12 11:50:49
284
ummet_knit
Madi آمنة :
wow. that's a very hard work. such a beautiful talent and great patience🥰
2026-01-10 16:36:21
25
michelle.maher40
michelle bearotta :
Wow, beautiful work 🥰🥰🥰
2026-01-14 11:44:42
20
momo07907
J :
excellent craftsmanship. RESPECT 🙏
2026-01-14 06:52:44
67
www.tiktok.comraq0
Luisa María :
Precioso trabajo.
2026-01-10 19:46:50
19
ormster66
user2725761966297 :
Amazing talent 👏
2026-01-15 07:46:05
12
chriswatts1227
Chris Watts1227 :
The craftsmanship is impeccable, I am beyond impressed, it’s amazing the level of skill this person has 🙇 🙏.
2026-01-15 19:46:49
30
malik040376
Malik :
cavolo che pazienza
2026-01-14 23:28:27
11
bumeraga
Andreas K. :
Das würde ich kaufen ! Hand Arbeit 👍
2026-01-14 19:09:10
17
nicksshop
Nick’sShop-HeisenbergCoating :
This is just amazing and good to watch for the soul 🥰
2026-01-14 18:37:32
14
rveur85
rêveur :
bravo pour ce travail. impressionnant. mais sincèrement même dans ce pays ils ne sont pas nombreux à travailler ainsi. et bien sur chez nous aussi il reste des personnes capables de faire ces choses. différentes bien sûr. autres cultures.
2026-01-14 10:35:13
7
alecbrombin
AlecBrb_71 :
2026-02-02 12:22:27
11
szprotka701
szprotka :
To jest mistrzostwo , podziwiam talent 🤩🤗
2026-01-13 20:12:36
11
el.sensato2
El Sensato :
Gran e impresionante trabajo una maestra artesana
2026-01-13 22:30:06
15
suttipat2511
Run :
ฝีมือดี ละเอียดปราณีตมาก🥰🥰
2026-01-13 11:05:05
6
www.si_bro_1
ALL IN ZANNN :
kui kayu opo mbak
2026-02-22 19:54:54
18
luisfeliperamirez81
Luis Felipe Ramirez :
para que venga un wn después y pueda descuento jajjj
2026-02-23 01:26:28
11
usermanne77
userManne :
Das ist eine sehr Beeindruckende Schöne Arbeit 👋👍💪🤩
2026-01-14 08:10:12
17
derkavallierschmied
⚜️Herr Kavallier⚜️ :
What type of wood is it?
2026-01-14 01:54:27
27
willow.snow26
marc zephara :
If I had patience to do this, then I would be doing exactly this, but I don't have patience, so I can't do something like this.
2026-01-17 08:13:46
13
smaurtd
seeee− :
何これ綺麗やけど初めて見た
2026-02-09 22:11:43
8
arturked
artur :
такую пилу где заказать можно? 🤣🤣🤣🤣
2026-01-13 11:42:20
10
massimomereu0
massimo :
2026-01-14 01:29:42
8
vanda.volpi
Vanda Volpi :
E’ un’artista dell’intarsio!😲troppo brava 👏👏👏
2026-01-10 22:25:39
7
To see more videos from user @traditionalmade0009, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuối năm, Sài Gòn không cho ai quyền được yếu đuối. Thành phố này chỉ biết chạy. Xe chạy. Người chạy. Đèn xanh đèn đỏ thay nhau thúc giục, như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn. Tôi ngồi giữa dòng chảy đó, bất động. Một thân người thừa ra giữa hàng triệu chuyển động có mục đích. Không ai biết tôi đang đứng yên, và cũng chẳng ai cần biết. Một năm trôi qua, tôi thất bại theo cách rất lặng lẽ. Không có cú ngã nào đủ lớn để người khác nhận ra. Chỉ là mọi thứ… không thành. Những kế hoạch từng tin là sẽ cứu mình chết yểu. Những hy vọng từng bám víu rơi rớt dần, không tiếng động. Tôi cố nhớ lại xem mình bắt đầu sai từ đâu. Nhưng càng nghĩ, càng thấy trống. Như thể mọi con đường đều dẫn về cùng một chỗ: một phiên bản của tôi yếu hơn, mệt hơn, và hoài nghi chính mình nhiều hơn hôm qua. Những suy nghĩ tiêu cực không đến ào ạt. Chúng đến rất kiên nhẫn. Từng chút một, len vào những khoảng trống nhỏ nhất trong đầu lúc ngồi chờ đèn đỏ, lúc nhìn một gia đình bốn người trên xe máy, lúc lướt qua một bài khoe thành tựu của người khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi thật không?” “Hay chỉ là mình không hợp với thành phố này?” Hay tệ hơn là…. “Có khi nào, mình không hợp với cuộc sống này?” Cuối năm người ta tổng kết. Còn tôi thì kiểm kê những thứ đã mất. Niềm tin. Động lực. Và cả cái cảm giác rằng mình đang đi về đâu đó, dù chậm. Tết sắp đến. Ai cũng hỏi: Tết này làm gì? Về quê không? Những câu hỏi nghe tưởng nhẹ, nhưng đè lên ngực tôi như đá. Về đâu khi chẳng còn nơi nào thật sự là của mình? Ở lại thì thấy mình lạc lõng. Mà về thì thấy mình thất bại. Tôi sợ những ngày Tết yên tĩnh. Sợ những buổi tối không có tiếng xe ngoài kia để che lấp tiếng nói trong đầu. Sợ phải đối diện với chính mình một người đã cố rất nhiều, nhưng không có gì trong tay để chứng minh điều đó. Sài Gòn vẫn sáng rực, vẫn ồn ào, vẫn sống rất tốt mà không cần tôi. Còn tôi thì ngồi đó, giữa ánh đèn và khói bụi, cảm giác mình đang mờ dần đi như một người đã tồn tại, nhưng không để lại dấu vết.
Cuối năm, Sài Gòn không cho ai quyền được yếu đuối. Thành phố này chỉ biết chạy. Xe chạy. Người chạy. Đèn xanh đèn đỏ thay nhau thúc giục, như thể chỉ cần chậm một nhịp thôi là sẽ bị bỏ lại phía sau vĩnh viễn. Tôi ngồi giữa dòng chảy đó, bất động. Một thân người thừa ra giữa hàng triệu chuyển động có mục đích. Không ai biết tôi đang đứng yên, và cũng chẳng ai cần biết. Một năm trôi qua, tôi thất bại theo cách rất lặng lẽ. Không có cú ngã nào đủ lớn để người khác nhận ra. Chỉ là mọi thứ… không thành. Những kế hoạch từng tin là sẽ cứu mình chết yểu. Những hy vọng từng bám víu rơi rớt dần, không tiếng động. Tôi cố nhớ lại xem mình bắt đầu sai từ đâu. Nhưng càng nghĩ, càng thấy trống. Như thể mọi con đường đều dẫn về cùng một chỗ: một phiên bản của tôi yếu hơn, mệt hơn, và hoài nghi chính mình nhiều hơn hôm qua. Những suy nghĩ tiêu cực không đến ào ạt. Chúng đến rất kiên nhẫn. Từng chút một, len vào những khoảng trống nhỏ nhất trong đầu lúc ngồi chờ đèn đỏ, lúc nhìn một gia đình bốn người trên xe máy, lúc lướt qua một bài khoe thành tựu của người khác. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình kém cỏi thật không?” “Hay chỉ là mình không hợp với thành phố này?” Hay tệ hơn là…. “Có khi nào, mình không hợp với cuộc sống này?” Cuối năm người ta tổng kết. Còn tôi thì kiểm kê những thứ đã mất. Niềm tin. Động lực. Và cả cái cảm giác rằng mình đang đi về đâu đó, dù chậm. Tết sắp đến. Ai cũng hỏi: Tết này làm gì? Về quê không? Những câu hỏi nghe tưởng nhẹ, nhưng đè lên ngực tôi như đá. Về đâu khi chẳng còn nơi nào thật sự là của mình? Ở lại thì thấy mình lạc lõng. Mà về thì thấy mình thất bại. Tôi sợ những ngày Tết yên tĩnh. Sợ những buổi tối không có tiếng xe ngoài kia để che lấp tiếng nói trong đầu. Sợ phải đối diện với chính mình một người đã cố rất nhiều, nhưng không có gì trong tay để chứng minh điều đó. Sài Gòn vẫn sáng rực, vẫn ồn ào, vẫn sống rất tốt mà không cần tôi. Còn tôi thì ngồi đó, giữa ánh đèn và khói bụi, cảm giác mình đang mờ dần đi như một người đã tồn tại, nhưng không để lại dấu vết.

About