@thegirldadofficia: I don’t believe you

TheGirlDad
TheGirlDad
Open In TikTok:
Region: US
Wednesday 14 January 2026 12:14:45 GMT
1424
154
19
3

Music

Download

Comments

kakk04
Kris Roloff :
Things that didn't happen for $1,000
2026-01-14 12:52:41
14
imagineheaven00
Dardar :
Canceled? What? Nawwww! You, miss beautiful? I believe it!
2026-01-23 21:23:43
0
bearcuddly53
bearcuddly53tiktok.com/@bear :
Fantastic great 👍👍👍
2026-01-20 18:29:06
0
walter5746
JD915 :
2026-01-15 02:45:43
0
lillybugrun
lillybugrun :
😂😂
2026-01-14 21:39:16
0
jerseypocahontas
JerseyPocahontas :
😂😂😂
2026-01-14 12:22:32
0
just_kris_2022
Kris :
Catching nacho fries!
2026-01-14 13:21:57
0
tridelianamomma
Tridelianamomma :
Cleaned your car and not being online = on a date?
2026-01-14 15:49:42
0
bekkaquin2
Lucy :
Why oh why did we get rid of insane asylums
2026-01-14 12:44:30
7
chiclin44
Chic L :
This makes as much sense as Somali Daycares 🤣
2026-01-14 12:41:28
6
nogojojo2.0
JoJo :
That catch was thrown back.
2026-01-14 12:48:08
2
phucktiktok9791
Kelly :
🤣😂🤣 Okay wait, so now we're calling delusional dreams "a date"?
2026-01-14 12:28:57
1
babe.elder
Babe Elder :
A catch? Like an illness? Virus?
2026-01-15 00:21:59
1
stefthewriter
stefthewriter :
😂😳
2026-02-01 07:34:56
0
kevincopeland30
Kevin Copeland351 :
none of this happened
2026-01-14 14:29:37
0
smileyc411
ImperfectlyMe70❌ :
Why would she post this? 😳
2026-01-14 12:51:25
0
lisakohler__
Lisa Kohler :
When I got stood up on a date. I still went out to a restaurant and took myself on the date! Ranted a little bit but never sat alone upset with myself eating unhealthy food 🤣
2026-01-14 12:25:53
0
To see more videos from user @thegirldadofficia, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Người Gánh Nước Qua Núi Ngày nọ, dưới chân một ngọn núi có hai người cùng gánh nước. Một người mỗi ngày chỉ đi con đường bằng phẳng dưới chân núi. Người kia phải men theo vách đá, qua suối sâu, vượt những đoạn đường đầy sỏi đá. Người thứ nhất thấy vậy liền cười: “Ngươi thật khổ. Cùng là gánh một đôi thùng nước, sao không chọn con đường dễ mà đi?” Người kia chỉ mỉm cười: “Đường của ta khó, nhưng mỗi ngày ta lại biết thêm một đoạn núi.” Nhiều năm trôi qua. Một ngày nọ, núi xảy ra lũ lớn. Con đường bằng phẳng bị nước cuốn mất. Người thứ nhất đứng trước dòng nước dữ, không biết phải đi đâu. Còn người gánh nước năm xưa, dù áo quần rách rưới, đôi chân đầy sẹo, vẫn bình thản men theo vách núi, dẫn mọi người tìm được lối về. Bấy giờ, một vị lão nhân đứng bên đường hỏi: “Vì sao ngươi không sợ?” Người ấy đáp: “Ta cũng sợ. Chỉ là những con đường khó khăn năm xưa đã dạy đôi chân ta cách đứng vững.” Lão nhân nghe xong, cười mà rằng: “Người đời thường cầu đường đời bằng phẳng, nhưng nếu đường nào cũng bằng phẳng, lấy gì luyện đôi chân?” Rồi ông nhìn về phía núi xa: “Có những đoạn đường sinh ra không phải để đưa con người đến nơi dễ chịu, mà để dạy con người trở thành kẻ có thể đi qua nơi gian khó.” Người nghe chuyện hỏi: “Vậy nghịch cảnh có phải là điều xấu?” Lão nhân lắc đầu: “Lửa không làm nên vàng, nó chỉ khiến vàng hiện nguyên hình. Gió không làm nên cây tùng, nó chỉ cho người đời thấy rễ cây sâu đến đâu.” Nói rồi ông quay lưng bước vào núi. Từ đó, người gánh nước không còn than đường xa. Mỗi khi gặp dốc cao, hắn chỉ cúi đầu bước tiếp. Bởi hắn hiểu một điều: Đời người quý không ở chỗ chưa từng gặp phong ba, mà ở chỗ sau mỗi lần phong ba, tâm vẫn còn đủ bình thản để bước tiếp. Có khi điều ta gọi là gian nan, lại chính là con đường mà số phận dùng để dạy ta trưởng thành. Đường khó luyện chân. Nghịch cảnh luyện tâm. Tâm đã vững rồi, thì núi cao đến mấy cũng chỉ còn là một đoạn đường. #trietlynhansinh365
Người Gánh Nước Qua Núi Ngày nọ, dưới chân một ngọn núi có hai người cùng gánh nước. Một người mỗi ngày chỉ đi con đường bằng phẳng dưới chân núi. Người kia phải men theo vách đá, qua suối sâu, vượt những đoạn đường đầy sỏi đá. Người thứ nhất thấy vậy liền cười: “Ngươi thật khổ. Cùng là gánh một đôi thùng nước, sao không chọn con đường dễ mà đi?” Người kia chỉ mỉm cười: “Đường của ta khó, nhưng mỗi ngày ta lại biết thêm một đoạn núi.” Nhiều năm trôi qua. Một ngày nọ, núi xảy ra lũ lớn. Con đường bằng phẳng bị nước cuốn mất. Người thứ nhất đứng trước dòng nước dữ, không biết phải đi đâu. Còn người gánh nước năm xưa, dù áo quần rách rưới, đôi chân đầy sẹo, vẫn bình thản men theo vách núi, dẫn mọi người tìm được lối về. Bấy giờ, một vị lão nhân đứng bên đường hỏi: “Vì sao ngươi không sợ?” Người ấy đáp: “Ta cũng sợ. Chỉ là những con đường khó khăn năm xưa đã dạy đôi chân ta cách đứng vững.” Lão nhân nghe xong, cười mà rằng: “Người đời thường cầu đường đời bằng phẳng, nhưng nếu đường nào cũng bằng phẳng, lấy gì luyện đôi chân?” Rồi ông nhìn về phía núi xa: “Có những đoạn đường sinh ra không phải để đưa con người đến nơi dễ chịu, mà để dạy con người trở thành kẻ có thể đi qua nơi gian khó.” Người nghe chuyện hỏi: “Vậy nghịch cảnh có phải là điều xấu?” Lão nhân lắc đầu: “Lửa không làm nên vàng, nó chỉ khiến vàng hiện nguyên hình. Gió không làm nên cây tùng, nó chỉ cho người đời thấy rễ cây sâu đến đâu.” Nói rồi ông quay lưng bước vào núi. Từ đó, người gánh nước không còn than đường xa. Mỗi khi gặp dốc cao, hắn chỉ cúi đầu bước tiếp. Bởi hắn hiểu một điều: Đời người quý không ở chỗ chưa từng gặp phong ba, mà ở chỗ sau mỗi lần phong ba, tâm vẫn còn đủ bình thản để bước tiếp. Có khi điều ta gọi là gian nan, lại chính là con đường mà số phận dùng để dạy ta trưởng thành. Đường khó luyện chân. Nghịch cảnh luyện tâm. Tâm đã vững rồi, thì núi cao đến mấy cũng chỉ còn là một đoạn đường. #trietlynhansinh365

About