sl :
Phan Tiến Đạt, tán tu xuất thân hồng trần, linh căn không hiển, thiên phú chẳng lộ, nhưng tâm tính lại tĩnh hơn người thường. Không tranh tiên duyên, không cầu danh lợi, chỉ một mình hành tẩu giữa nhân gian và sơn dã, lấy khổ tu làm thuyền, lấy cô độc làm đạo.
Người trong tiên giới ít ai biết tên, kẻ từng gặp lại khó quên ánh mắt — không ngạo, không cuồng, chỉ lặng lẽ như nước sâu không sóng. Có người nói hắn không giống tu sĩ, bởi tu sĩ cầu trường sinh; còn hắn, chỉ cầu một chữ “minh” cho lòng mình.
2026-01-15 15:09:33