@maaaay_93: Đẹp nha ní

Vương không trắng
Vương không trắng
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 21 January 2026 09:45:58 GMT
185004
454
10
29

Music

Download

Comments

catblack759
Cat Black :
có túi k ạ
2026-03-01 12:40:15
0
phongdonam0
Phong Đồ Nam :
58kg ạ
2026-02-07 09:22:22
0
user845480841
The End :
chiều dài ố quần bao nhieu bạn
2026-03-15 11:22:22
0
huydien1702
út điền :
75 ky
2026-02-19 16:14:23
0
thumoan6cup
Thiện :
4xl là cho bao nhiêu kg v shop
2026-02-04 02:59:42
0
To see more videos from user @maaaay_93, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Quán nhậu cuối năm đông đến mức không còn chỗ trống, nhưng tôi vẫn thấy lạnh. Người ta cụng ly liên hồi, tiếng “dzô” vang lên như để chứng minh rằng một năm vừa rồi họ đã sống không uổng. Tôi ngồi đó, lưng dựa ghế nhựa, tay cầm ly mà không biết mình đang uống cho điều gì. Không có nơi để về, nên ghé vào đây. Không phải để vui, chỉ để say vừa đủ…đủ để tối về nằm xuống, nhắm mắt là ngủ, không bị những suy nghĩ dở dang kéo bật dậy giữa đêm. Ai cũng có câu chuyện để kể. Thành quả, mốc son, những điều “ít nhất cũng không tệ”. Còn tôi thì không biết bắt đầu từ đâu nếu phải nói về mình. Một năm trôi qua lặng lẽ, không rực rỡ, cũng chẳng sụp đổ. Chỉ là mệt. Mệt kiểu không còn đủ sức để giải thích với bất kỳ ai rằng vì sao mình mệt. Nghe người ta nói mà thấy mình giống kẻ đi lạc vào buổi tiệc không dành cho mình, ngồi đó cho có mặt, chờ thời gian trôi qua cho xong. Khi câu chuyện chuyển sang năm sau, tôi bỗng thấy ngực mình rỗng toác. Người ta vẽ ra kế hoạch bằng giọng đầy hy vọng, còn tôi thì không nhìn thấy nổi một điểm bắt đầu. Không phải vì thiếu ước mơ, mà vì đã quá lâu rồi tôi chỉ lo tồn tại. Sống qua ngày, qua tuần, qua tháng, đến mức quên mất cảm giác mong chờ điều gì đó là như thế nào. Năm sau với tôi mơ hồ như khói thuốc bay ngang bàn…nhìn thấy đó, nhưng không chạm vào được. Có lúc rất muốn nói chuyện. Muốn có ai đó ngồi xuống, im lặng cũng được, chỉ cần không phải một mình. Nhưng rồi lại thôi. Những tin nhắn của mình, nhiều khi chỉ là sự chen ngang vào cuộc sống vốn đã đủ bận rộn của người khác. Tôi hiểu điều đó, nên chọn im lặng. Im lặng lâu ngày thành quen, quen đến mức ngay cả khi rất cần một lời hỏi thăm, tôi cũng không biết phải mở lời thế nào. Danh bạ đầy người, mà không có lấy một cái tên khiến tôi dám bấm gọi. Rượu càng uống càng nhạt, chỉ còn vị đắng bám lại nơi cổ họng. Khói thuốc quẩn quanh, làm mắt cay, hay là do lòng đã mỏi quá rồi. Tôi nhìn quanh bàn, chợt nhận ra nếu mình đứng dậy đi về lúc này, có lẽ cũng chẳng ai để ý. Ly rượu trống sẽ được dọn đi, ghế sẽ có người khác ngồi vào. Như cách tôi đã đi qua một năm…không ồn ào, không dấu vết. Cuối năm rồi. Người ta sợ cô đơn nên tìm đến nhau, còn tôi thì sợ trở thành gánh nặng nên chọn ngồi một mình giữa đám đông. Chỉ mong hết đêm nay. Không mong năm mới sẽ tốt hơn, chỉ mong mình còn đủ sức bước qua. Nếu có điều gì để ước, thì chỉ là một giấc ngủ sâu, không mộng mị, không giật mình. Để ít nhất, trong vài tiếng ngắn ngủi đó, tôi không phải gồng lên làm một người ổn giữa cuộc đời đã quá nhiều mệt mỏi.
Quán nhậu cuối năm đông đến mức không còn chỗ trống, nhưng tôi vẫn thấy lạnh. Người ta cụng ly liên hồi, tiếng “dzô” vang lên như để chứng minh rằng một năm vừa rồi họ đã sống không uổng. Tôi ngồi đó, lưng dựa ghế nhựa, tay cầm ly mà không biết mình đang uống cho điều gì. Không có nơi để về, nên ghé vào đây. Không phải để vui, chỉ để say vừa đủ…đủ để tối về nằm xuống, nhắm mắt là ngủ, không bị những suy nghĩ dở dang kéo bật dậy giữa đêm. Ai cũng có câu chuyện để kể. Thành quả, mốc son, những điều “ít nhất cũng không tệ”. Còn tôi thì không biết bắt đầu từ đâu nếu phải nói về mình. Một năm trôi qua lặng lẽ, không rực rỡ, cũng chẳng sụp đổ. Chỉ là mệt. Mệt kiểu không còn đủ sức để giải thích với bất kỳ ai rằng vì sao mình mệt. Nghe người ta nói mà thấy mình giống kẻ đi lạc vào buổi tiệc không dành cho mình, ngồi đó cho có mặt, chờ thời gian trôi qua cho xong. Khi câu chuyện chuyển sang năm sau, tôi bỗng thấy ngực mình rỗng toác. Người ta vẽ ra kế hoạch bằng giọng đầy hy vọng, còn tôi thì không nhìn thấy nổi một điểm bắt đầu. Không phải vì thiếu ước mơ, mà vì đã quá lâu rồi tôi chỉ lo tồn tại. Sống qua ngày, qua tuần, qua tháng, đến mức quên mất cảm giác mong chờ điều gì đó là như thế nào. Năm sau với tôi mơ hồ như khói thuốc bay ngang bàn…nhìn thấy đó, nhưng không chạm vào được. Có lúc rất muốn nói chuyện. Muốn có ai đó ngồi xuống, im lặng cũng được, chỉ cần không phải một mình. Nhưng rồi lại thôi. Những tin nhắn của mình, nhiều khi chỉ là sự chen ngang vào cuộc sống vốn đã đủ bận rộn của người khác. Tôi hiểu điều đó, nên chọn im lặng. Im lặng lâu ngày thành quen, quen đến mức ngay cả khi rất cần một lời hỏi thăm, tôi cũng không biết phải mở lời thế nào. Danh bạ đầy người, mà không có lấy một cái tên khiến tôi dám bấm gọi. Rượu càng uống càng nhạt, chỉ còn vị đắng bám lại nơi cổ họng. Khói thuốc quẩn quanh, làm mắt cay, hay là do lòng đã mỏi quá rồi. Tôi nhìn quanh bàn, chợt nhận ra nếu mình đứng dậy đi về lúc này, có lẽ cũng chẳng ai để ý. Ly rượu trống sẽ được dọn đi, ghế sẽ có người khác ngồi vào. Như cách tôi đã đi qua một năm…không ồn ào, không dấu vết. Cuối năm rồi. Người ta sợ cô đơn nên tìm đến nhau, còn tôi thì sợ trở thành gánh nặng nên chọn ngồi một mình giữa đám đông. Chỉ mong hết đêm nay. Không mong năm mới sẽ tốt hơn, chỉ mong mình còn đủ sức bước qua. Nếu có điều gì để ước, thì chỉ là một giấc ngủ sâu, không mộng mị, không giật mình. Để ít nhất, trong vài tiếng ngắn ngủi đó, tôi không phải gồng lên làm một người ổn giữa cuộc đời đã quá nhiều mệt mỏi.

About