@turntineforwhat: bro what is your DEAL???

Alex Turntine
Alex Turntine
Open In TikTok:
Region: US
Thursday 22 January 2026 23:56:46 GMT
1283
104
6
1

Music

Download

Comments

fishstapler
mosley 🚂 :
lol the TA must be concernedddd 😭
2026-01-23 03:22:22
8
gubler.gram
Gublergram🇵🇸 :
Saw the tweet first hehe
2026-01-23 19:05:02
2
arj.comedy
Arjun Kumar :
he was about to tell his own therapist “this girl was crying in my class and I didn’t know what to do so I just stared 😭”
2026-01-30 07:01:24
1
To see more videos from user @turntineforwhat, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có lần tôi ngồi với một người lớn tuổi rất lâu. Lâu đến mức tách trà trước mặt đã nguội, ngoài hiên nắng cũng dần chuyển màu. Ban đầu, chúng tôi nói về những chuyện rất bình thường. Rồi chẳng hiểu từ lúc nào, câu chuyện đi về những năm tháng ông đã sống. Ông kể về tuổi trẻ của mình. Ngày ấy, ông cũng từng nghĩ phải kiếm thật nhiều tiền, phải làm nên một điều gì đó, phải có một cuộc sống khiến người khác nhìn vào mà nể. Ông đã làm việc rất nhiều. Nhiều đến mức có những ngày trở về nhà khi mọi người đã ngủ. Có những bữa cơm gia đình vắng mặt ông. Có những lần mẹ gọi, ông bảo: “Để mai con gọi lại.” Rồi một ngày, cuộc gọi ấy không còn nữa. Ông kể rất bình thản. Nhưng đến đoạn đó, ông im lặng khá lâu. Tôi không hỏi thêm. Có những nỗi tiếc nuối, chỉ cần một khoảng im lặng cũng đủ để người nghe hiểu. Một lúc sau, ông nói: “Hồi trẻ, người ta cứ nghĩ mình còn nhiều thời gian lắm.” Tôi hỏi: “Bây giờ ông còn tiếc điều gì không?” Ông cười. “Tiếc chứ. Nhưng càng lớn tuổi, ông càng nhận ra những điều mình tiếc chẳng phải những thứ mình không có.” Ông tiếc những thứ mình đã có. Tiếc những buổi chiều có thể ngồi bên cha mẹ nhưng lại chọn đi đâu đó. Tiếc những ngày con cái còn bé, mình cứ nghĩ chúng lớn lên từ từ, nên chẳng nhận ra mỗi ngày chúng đã thay đổi một chút. Tiếc những người từng thương mình rất thật lòng, chỉ vì vài lần giận dỗi mà để họ bước ra khỏi cuộc đời. Tiếc những năm tháng cứ mải chứng minh bản thân với thiên hạ, mà quên hỏi chính mình: “Rốt cuộc mình có đang sống cuộc đời mình muốn không?” Ông nói một câu rất nhẹ: “Sau này cháu sẽ hiểu, con người ta không tiếc vì đã từng thất bại nhiều đâu. Người ta tiếc vì có những lúc đáng lẽ nên ở lại thì lại bỏ đi, đáng lẽ nên nói thì lại im lặng, đáng lẽ nên ôm một người thì lại nghĩ còn lần sau.” Tôi nghe mà thấy lòng mình chùng xuống. Bởi chúng ta vẫn thường sống như thể ngày mai là điều chắc chắn. Một cuộc gọi có thể để ngày mai. Một chuyến về nhà có thể để cuối tuần. Một lời xin lỗi có thể nói sau khi hết giận. Một ước mơ có thể thực hiện khi có nhiều tiền hơn. Một người thương có thể trân trọng sau khi mình ổn định hơn. Nhưng cuộc đời không ký với chúng ta một lời hẹn nào cho ngày mai. Có những thứ mất đi không phải vì chúng ta không yêu quý. Mà vì chúng ta cứ nghĩ mình còn thời gian. Trước khi tôi về, ông chỉ nói: “Cháu còn trẻ, đừng sống vội. Nhưng cũng đừng trì hoãn những điều quan trọng. Vì có những thứ một khi đã bỏ lỡ, cả đời cũng không có cơ hội làm lại.” Tôi bước ra ngoài. Trời hôm ấy rất đẹp. Và tự nhiên tôi thấy những điều mình từng cho là bình thường bỗng trở nên quý giá. Một bữa cơm có đủ người. Một cuộc gọi từ người thân. Một người vẫn còn ngồi bên cạnh mình. Một ngày thức dậy vẫn khỏe mạnh. Một ước mơ vẫn còn thời gian để bắt đầu. Có lẽ trưởng thành không phải là lúc chúng ta có được tất cả. Mà là lúc chúng ta biết điều gì không được phép đánh mất. Bởi đến cuối cùng, người ta có thể quên mình từng kiếm được bao nhiêu tiền, từng được bao nhiêu người ngưỡng mộ, từng thắng bao nhiêu cuộc tranh luận. Nhưng sẽ nhớ rất lâu… Ai đã từng thương mình. Những ngày mình đã thật sự hạnh phúc. Và những điều mình từng có trong tay…nhưng đã không kịp trân trọng. 🌸 Đôi khi chỉ cần ngồi cạnh một người đã đi qua gần hết cuộc đời, ta sẽ hiểu: thứ đáng sợ nhất không phải là già đi, mà là đến một ngày nhìn lại và nhận ra mình đã có rất nhiều điều để hạnh phúc… nhưng lúc ấy lại không biết.🍂(MỘC THƯ)#xuhuong #mocthu #suyngam #tuoitre #baihoccuocsong  @MỘC THƯ  @MỘC THƯ  @MỘC THƯ
Có lần tôi ngồi với một người lớn tuổi rất lâu. Lâu đến mức tách trà trước mặt đã nguội, ngoài hiên nắng cũng dần chuyển màu. Ban đầu, chúng tôi nói về những chuyện rất bình thường. Rồi chẳng hiểu từ lúc nào, câu chuyện đi về những năm tháng ông đã sống. Ông kể về tuổi trẻ của mình. Ngày ấy, ông cũng từng nghĩ phải kiếm thật nhiều tiền, phải làm nên một điều gì đó, phải có một cuộc sống khiến người khác nhìn vào mà nể. Ông đã làm việc rất nhiều. Nhiều đến mức có những ngày trở về nhà khi mọi người đã ngủ. Có những bữa cơm gia đình vắng mặt ông. Có những lần mẹ gọi, ông bảo: “Để mai con gọi lại.” Rồi một ngày, cuộc gọi ấy không còn nữa. Ông kể rất bình thản. Nhưng đến đoạn đó, ông im lặng khá lâu. Tôi không hỏi thêm. Có những nỗi tiếc nuối, chỉ cần một khoảng im lặng cũng đủ để người nghe hiểu. Một lúc sau, ông nói: “Hồi trẻ, người ta cứ nghĩ mình còn nhiều thời gian lắm.” Tôi hỏi: “Bây giờ ông còn tiếc điều gì không?” Ông cười. “Tiếc chứ. Nhưng càng lớn tuổi, ông càng nhận ra những điều mình tiếc chẳng phải những thứ mình không có.” Ông tiếc những thứ mình đã có. Tiếc những buổi chiều có thể ngồi bên cha mẹ nhưng lại chọn đi đâu đó. Tiếc những ngày con cái còn bé, mình cứ nghĩ chúng lớn lên từ từ, nên chẳng nhận ra mỗi ngày chúng đã thay đổi một chút. Tiếc những người từng thương mình rất thật lòng, chỉ vì vài lần giận dỗi mà để họ bước ra khỏi cuộc đời. Tiếc những năm tháng cứ mải chứng minh bản thân với thiên hạ, mà quên hỏi chính mình: “Rốt cuộc mình có đang sống cuộc đời mình muốn không?” Ông nói một câu rất nhẹ: “Sau này cháu sẽ hiểu, con người ta không tiếc vì đã từng thất bại nhiều đâu. Người ta tiếc vì có những lúc đáng lẽ nên ở lại thì lại bỏ đi, đáng lẽ nên nói thì lại im lặng, đáng lẽ nên ôm một người thì lại nghĩ còn lần sau.” Tôi nghe mà thấy lòng mình chùng xuống. Bởi chúng ta vẫn thường sống như thể ngày mai là điều chắc chắn. Một cuộc gọi có thể để ngày mai. Một chuyến về nhà có thể để cuối tuần. Một lời xin lỗi có thể nói sau khi hết giận. Một ước mơ có thể thực hiện khi có nhiều tiền hơn. Một người thương có thể trân trọng sau khi mình ổn định hơn. Nhưng cuộc đời không ký với chúng ta một lời hẹn nào cho ngày mai. Có những thứ mất đi không phải vì chúng ta không yêu quý. Mà vì chúng ta cứ nghĩ mình còn thời gian. Trước khi tôi về, ông chỉ nói: “Cháu còn trẻ, đừng sống vội. Nhưng cũng đừng trì hoãn những điều quan trọng. Vì có những thứ một khi đã bỏ lỡ, cả đời cũng không có cơ hội làm lại.” Tôi bước ra ngoài. Trời hôm ấy rất đẹp. Và tự nhiên tôi thấy những điều mình từng cho là bình thường bỗng trở nên quý giá. Một bữa cơm có đủ người. Một cuộc gọi từ người thân. Một người vẫn còn ngồi bên cạnh mình. Một ngày thức dậy vẫn khỏe mạnh. Một ước mơ vẫn còn thời gian để bắt đầu. Có lẽ trưởng thành không phải là lúc chúng ta có được tất cả. Mà là lúc chúng ta biết điều gì không được phép đánh mất. Bởi đến cuối cùng, người ta có thể quên mình từng kiếm được bao nhiêu tiền, từng được bao nhiêu người ngưỡng mộ, từng thắng bao nhiêu cuộc tranh luận. Nhưng sẽ nhớ rất lâu… Ai đã từng thương mình. Những ngày mình đã thật sự hạnh phúc. Và những điều mình từng có trong tay…nhưng đã không kịp trân trọng. 🌸 Đôi khi chỉ cần ngồi cạnh một người đã đi qua gần hết cuộc đời, ta sẽ hiểu: thứ đáng sợ nhất không phải là già đi, mà là đến một ngày nhìn lại và nhận ra mình đã có rất nhiều điều để hạnh phúc… nhưng lúc ấy lại không biết.🍂(MỘC THƯ)#xuhuong #mocthu #suyngam #tuoitre #baihoccuocsong @MỘC THƯ @MỘC THƯ @MỘC THƯ

About