@minhy05128: Ức trai linh tự - khu đền thờ danh nhân Nguyễn Trãi. Là khu di tích được xây mới hoàn toàn tại Côn Sơn, dưới chân đỉnh Ngũ nhạc linh từ, bên cạnh dòng suối Hun... Khu đền thờ gộp với việc trùng tu, kiến tạo lại chùa Côn Sơn tạo nên một khu di tích mới rất rộng rãi, thoáng đãng và thu hút khách du lịch thập phương rất đông... Nhưng việc mở rộng và phát triển không thể tránh khỏi việc làm ảnh hưởng môi trường và cảnh quan khu di tích cũ; cụ thể ở đây là đã làm biến đổi dòng suối Hun thành một cái khe nhỏ, cũng như tàn phá kha khá rừng thông cổ thụ... Gần đây, có thông tin di tích Côn Sơn sẽ được quy hoạch gọn gàng hơn và khôi phục lại nguyên trạng dòng suối Hun ngày xưa... Mong rằng dự án sẽ hoàn thành trách nhiệm và đem dòng suối Hun ngày xưa trở lại... #ChiLinh #chuaconson #Consonkiepbac #suoiconson #quehuongtoi

Nguyễn Hải Triều
Nguyễn Hải Triều
Open In TikTok:
Region: VN
Saturday 24 January 2026 08:20:08 GMT
2612
40
6
32

Music

Download

Comments

mortimer.dylan
Mortimer Dylan :
Nhìn quả vào đoạn đầu video chất như nước cất anh nhỉ.
2026-01-24 08:32:33
2
galangthang123
Hoang Nguyenhuy :
Mai len leo ngu chi son
2026-01-24 08:28:11
1
To see more videos from user @minhy05128, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Thật xúc động trước lời phát biểu của thầy minh tuệ trước đơn tố cáo của thích nhật từ…Phước Nghiêm - người đi theo Đoàn Bộ hành của sư Minh Tuệ vừa thông báo: người gửi đơn tố cáo sư Minh Tuệ và Đoàn Bộ hành lên Giáo hội các nước mà Đoàn đi qua là Thích Nhật Từ! 1 - Phát ngôn của Thích Nhật Từ: một biểu hiện của sự kiêu ngạo tri thức: Thích Nhật Từ từng tuyên bố: “Đi bộ, đi ăn xin không thể thành Phật! Nếu đi bộ mà thành Phật thì những người lang thang đường phố họ thành Phật hết rồi!” – một phát ngôn vừa sai lạc tinh thần kinh điển, vừa thể hiện thái độ ngạo mạn của một “trí thức phật giáo giả hiệu”. Thích Nhật Từ hiện là Phó Trưởng ban thường trực Phật giáo Quốc tế của Giáo hội Phật giáo Việt Nam – một chức vị đầy quyền lực. Nhưng chính chức danh này lại làm dấy lên nghi vấn: liệu ông ta đang hành đạo hay hành chính? Đang hộ trì Tam Bảo hay hộ trì quyền lực? Phật Thích Ca Mâu Ni suốt đời hành trì hạnh đầu đà – đi bộ, ôm bát khất thực, vô trú, vô cầu, vô ngã. Hạnh này được ghi lại trong các kinh Nikāya và là nền tảng tu chứng cho nhiều vị A-la-hán sau thời Đức Phật. Việc Thích Nhật Từ mỉa mai hạnh đầu đà không chỉ phủ nhận một lối tu căn bản trong Phật giáo nguyên thủy mà còn xúc phạm chính truyền thống giải thoát mà Đức Phật đã để lại. Lập luận “nếu đi bộ mà thành Phật thì người lang thang thành Phật hết rồi” là một phép đánh tráo đầy ác ý – so sánh giữa hành trì khất thực (tuệ giác, giới luật, ly dục) với sự vô định cư của những người bị xã hội bỏ rơi. Đó là kiểu suy nghĩ máy móc của những kẻ chỉ học giáo lý như một công cụ tranh biện, chứ không sống với tinh thần tỉnh thức. Câu nói ấy, tưởng như chỉ là một sự lỡ lời, lại phơi bày trần trụi một điều đáng sợ hơn: cuộc khủng hoảng nghiêm trọng về nhận thức tôn giáo, đạo đức truyền thống, và quyền lực trong đời sống tâm linh. 2 - Khi vô ngã trở thành mối đe dọa: Sư Minh Tuệ và đoàn tu đầu đà của ông đã bước đi qua hàng nghìn cây số, trong im lặng, không bằng rôn, không truyền thông, không lời kêu gọi. Những bước chân trầm mặc ấy – tưởng chừng yếu ớt – lại là sự hiện thân mạnh mẽ nhất của tinh thần Phật giáo nguyên thủy: vô trú, vô cầu, vô ngã. Chính vì vậy, đoàn hành hương này không cần phải tuyên bố điều gì. Sự hiện diện của họ – nghèo khó, bình dị, ly thân, ly thế – đã là một sự phản chiếu không khoan nhượng lên bề mặt phù phiếm của một Phật giáo bị hình thức hóa. Họ không cần tranh luận, bởi sự đối lập đã quá rõ ràng: giữa một bên là những bước chân đi tìm tự do nội tâm, bên kia là những phát ngôn đậm màu ngã mạn. Và ở giữa hai thế cực ấy là một hệ thống bị đe dọa. Không phải đe dọa bởi bạo lực hay nổi loạn – mà bởi tự do không thể kiểm soát. Người ta không sợ tiếng nói của sư Minh Tuệ – vì ông đâu có nói gì. Người ta sợ sự không cần nói của ông. Người ta không sợ ông tuyên truyền – mà sợ chính sự không tuyên truyền đó lại lan toả một cách mãnh liệt hơn mọi diễn đàn. 3 - Khi hình thức thao túng bản chất: Phật giáo, trong tinh thần nguyên thủy, không có khái niệm “tổ chức quản lý niềm tin”. Đức Phật từng dạy: “Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi.” Con đường giải thoát không thể bị đóng dấu bởi một hệ thống, không ai có thể “công nhận” ai giác ngộ. Giác ngộ là trải nghiệm cá nhân, không phải chức vị. Thế nhưng, khi tôn giáo bị hành chính hóa, nó rơi vào quy luật bất biến của mọi quyền lực: kẻ có danh sẽ cố bảo vệ danh, bằng mọi giá – kể cả bằng sự bội phản tinh thần gốc của chính tôn giáo đó. Thích Nhật Từ – trong danh nghĩa là đại diện quốc tế của Phật giáo Việt Nam – được cho là đã gửi thư vu khống đoàn hành hương của sư Minh Tuệ đến các tổ...chức Phật giáo nước ngoài (theo phản ánh của Phước Nghiêm – Tháp tùng Đoàn Bộ hành). Nếu thông tin này xác thực, thì đây không còn là mâu thuẫn nội bộ. Đây là sự kiện chính trị hóa tôn giáo rõ rệt, khi một tu sĩ sử dụng vị trí ngoại giao tôn giáo để triệt tiêu lối tu khác biệt. Nguồn : Lê Thọ Bình  NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT 🙏🙏🙏#thayminhtue #thayminhtuemoinhat #phatphapnhiemmau #xuhuongphatphap #phatgiaonguyenthuy #13hanhdauda #vemiendatphat #srilanka
Thật xúc động trước lời phát biểu của thầy minh tuệ trước đơn tố cáo của thích nhật từ…Phước Nghiêm - người đi theo Đoàn Bộ hành của sư Minh Tuệ vừa thông báo: người gửi đơn tố cáo sư Minh Tuệ và Đoàn Bộ hành lên Giáo hội các nước mà Đoàn đi qua là Thích Nhật Từ! 1 - Phát ngôn của Thích Nhật Từ: một biểu hiện của sự kiêu ngạo tri thức: Thích Nhật Từ từng tuyên bố: “Đi bộ, đi ăn xin không thể thành Phật! Nếu đi bộ mà thành Phật thì những người lang thang đường phố họ thành Phật hết rồi!” – một phát ngôn vừa sai lạc tinh thần kinh điển, vừa thể hiện thái độ ngạo mạn của một “trí thức phật giáo giả hiệu”. Thích Nhật Từ hiện là Phó Trưởng ban thường trực Phật giáo Quốc tế của Giáo hội Phật giáo Việt Nam – một chức vị đầy quyền lực. Nhưng chính chức danh này lại làm dấy lên nghi vấn: liệu ông ta đang hành đạo hay hành chính? Đang hộ trì Tam Bảo hay hộ trì quyền lực? Phật Thích Ca Mâu Ni suốt đời hành trì hạnh đầu đà – đi bộ, ôm bát khất thực, vô trú, vô cầu, vô ngã. Hạnh này được ghi lại trong các kinh Nikāya và là nền tảng tu chứng cho nhiều vị A-la-hán sau thời Đức Phật. Việc Thích Nhật Từ mỉa mai hạnh đầu đà không chỉ phủ nhận một lối tu căn bản trong Phật giáo nguyên thủy mà còn xúc phạm chính truyền thống giải thoát mà Đức Phật đã để lại. Lập luận “nếu đi bộ mà thành Phật thì người lang thang thành Phật hết rồi” là một phép đánh tráo đầy ác ý – so sánh giữa hành trì khất thực (tuệ giác, giới luật, ly dục) với sự vô định cư của những người bị xã hội bỏ rơi. Đó là kiểu suy nghĩ máy móc của những kẻ chỉ học giáo lý như một công cụ tranh biện, chứ không sống với tinh thần tỉnh thức. Câu nói ấy, tưởng như chỉ là một sự lỡ lời, lại phơi bày trần trụi một điều đáng sợ hơn: cuộc khủng hoảng nghiêm trọng về nhận thức tôn giáo, đạo đức truyền thống, và quyền lực trong đời sống tâm linh. 2 - Khi vô ngã trở thành mối đe dọa: Sư Minh Tuệ và đoàn tu đầu đà của ông đã bước đi qua hàng nghìn cây số, trong im lặng, không bằng rôn, không truyền thông, không lời kêu gọi. Những bước chân trầm mặc ấy – tưởng chừng yếu ớt – lại là sự hiện thân mạnh mẽ nhất của tinh thần Phật giáo nguyên thủy: vô trú, vô cầu, vô ngã. Chính vì vậy, đoàn hành hương này không cần phải tuyên bố điều gì. Sự hiện diện của họ – nghèo khó, bình dị, ly thân, ly thế – đã là một sự phản chiếu không khoan nhượng lên bề mặt phù phiếm của một Phật giáo bị hình thức hóa. Họ không cần tranh luận, bởi sự đối lập đã quá rõ ràng: giữa một bên là những bước chân đi tìm tự do nội tâm, bên kia là những phát ngôn đậm màu ngã mạn. Và ở giữa hai thế cực ấy là một hệ thống bị đe dọa. Không phải đe dọa bởi bạo lực hay nổi loạn – mà bởi tự do không thể kiểm soát. Người ta không sợ tiếng nói của sư Minh Tuệ – vì ông đâu có nói gì. Người ta sợ sự không cần nói của ông. Người ta không sợ ông tuyên truyền – mà sợ chính sự không tuyên truyền đó lại lan toả một cách mãnh liệt hơn mọi diễn đàn. 3 - Khi hình thức thao túng bản chất: Phật giáo, trong tinh thần nguyên thủy, không có khái niệm “tổ chức quản lý niềm tin”. Đức Phật từng dạy: “Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi.” Con đường giải thoát không thể bị đóng dấu bởi một hệ thống, không ai có thể “công nhận” ai giác ngộ. Giác ngộ là trải nghiệm cá nhân, không phải chức vị. Thế nhưng, khi tôn giáo bị hành chính hóa, nó rơi vào quy luật bất biến của mọi quyền lực: kẻ có danh sẽ cố bảo vệ danh, bằng mọi giá – kể cả bằng sự bội phản tinh thần gốc của chính tôn giáo đó. Thích Nhật Từ – trong danh nghĩa là đại diện quốc tế của Phật giáo Việt Nam – được cho là đã gửi thư vu khống đoàn hành hương của sư Minh Tuệ đến các tổ...chức Phật giáo nước ngoài (theo phản ánh của Phước Nghiêm – Tháp tùng Đoàn Bộ hành). Nếu thông tin này xác thực, thì đây không còn là mâu thuẫn nội bộ. Đây là sự kiện chính trị hóa tôn giáo rõ rệt, khi một tu sĩ sử dụng vị trí ngoại giao tôn giáo để triệt tiêu lối tu khác biệt. Nguồn : Lê Thọ Bình NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT 🙏🙏🙏#thayminhtue #thayminhtuemoinhat #phatphapnhiemmau #xuhuongphatphap #phatgiaonguyenthuy #13hanhdauda #vemiendatphat #srilanka

About