@beyoncecct_: #beyoncé #cowboycartertour #fyp #flamenco #beyhive

Beyonce Fan account
Beyonce Fan account
Open In TikTok:
Region: FR
Saturday 24 January 2026 13:25:50 GMT
193216
46116
260
1083

Music

Download

Comments

tab.in.nyc
Tab :
I HAVENT SEEN THIS FIT YET OMG
2026-01-25 01:16:18
2108
blonded1236
Mr Morale☠️✊🏽 :
I know this is a farewell song, just can't accept it
2026-01-25 10:50:32
1407
katie9111
KB :
I will never skip a Flamenco
2026-01-25 06:23:30
481
artshouldbedangerous
ArtShouldBeDangerous :
The way I NEED this song to be longer 😩
2026-01-25 05:20:07
453
morgann711
morgan :
I always know my cycle is coming when I start uncontrollably crying to this song
2026-01-25 01:53:55
217
kayupidd
𝐌𝐀𝐊𝐀𝐘𝐋𝐀. :
this outfit. literally my fav from the whole tour
2026-01-24 18:21:50
352
bey774
angie🐝💫🍯 :
i love you bey🐝💛 flamenco
2026-01-25 18:28:23
11
andreac_meli1
Ander :
New fit ??? Hell yeah
2026-01-24 13:28:27
615
dariussavoy_
Dariussavoy :
She looked breathtaking in this outfit and to add this beautiful song on top! Magnificent
2026-01-25 01:54:50
141
jadelivingxo
JadeTV :
I HOPE THAT YOU KNOW ONCE IT’S OVAAAAAA
2026-01-26 05:02:57
108
mrsrr_
MrsRR :
She’s saying goodbye to us.. she might retire after act iii😭😭 I’m not okay
2026-01-26 16:46:50
91
usyyy99000
usyyy99000 :
2026-01-25 00:14:39
120
extraoatmilk
catherine 🍒 :
one of the best songs on the album idc
2026-01-26 00:28:50
6
sunshineb2326
Sunshine26 :
I LOVEEEEEE this outfit 😭
2026-01-30 06:05:10
6
guilmira10
Guilmira10 :
Hello Beyoncé,I love you
2026-01-25 10:18:40
18
altmarie
Marie 🤎 :
Never skipping a flamenco performance
2026-01-26 05:27:32
27
sokolistic89
Sokolistic89 :
❤💕💖💕love the Lyric my Queen Beyonce Giselle Knowles 💕
2026-01-25 12:46:12
8
l0ua_ne14
Louane :
BEYONCEEEEE
2026-01-25 11:16:02
21
henry_wayne011
Henry_011 :
this song, sooo good
2026-01-26 13:40:08
5
eumanuonce
Manuoncé :
2026-01-25 12:09:08
11
woodlandbakery
NavyBlue :
Her outfits are so Peng
2026-01-24 21:45:00
40
sydney.bajan
Mrs. Syd B :
Can’t believe it’s been 6 long agonizing months since the magnificent night in Vegas 😭😭😭😭
2026-01-25 03:04:39
19
bidanbidan
Bidan Bidan :
the love i have for this woman
2026-01-25 03:42:34
12
the_walkerfamily
The Walker’s 🫶🏻 :
MOTHER
2026-01-24 22:26:58
19
To see more videos from user @beyoncecct_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Sài Gòn về đêm, trời không mưa mà đường vẫn ướt. Ánh đèn vàng loang trên mặt nhựa, từng vệt sáng như ký ức bị kéo dài ra mãi. Anh chạy xe chậm, qua những con đường từng thân thuộc đến mức chỉ cần liếc là biết sắp có khúc cua nào. Phan Đăng Lưu, hàng cây già vẫn còn đó. Hoàng Văn Thụ, quán Dimsum ngày trước vẫn mở, nơi mà anh chỉ ghé khi thấy vui, khi cuộc sống còn nhẹ như ly bia đầu tối, và lòng chưa biết thế nào là nặng. Đêm nay anh không vào, chỉ chạy chậm lại, nhìn ánh đèn bên trong hắt ra qua lớp kính, nghe tiếng chảo sắt va vào nhau, và nhớ rằng, hóa ra có những nơi chỉ nên giữ bằng trí nhớ, vì nếu quay lại, có khi chẳng còn đúng hương vị cũ. Xe quẹo vào Lê Văn Sỹ, rồi vòng về Nơ Trang Long. Con đường cũ, đoạn cuối có quán Lẩu Gà vẫn còn mở. Bảng hiệu nhòe, tiếng nói cười lẫn trong mùi khói bếp. Anh dừng lại, tắt máy. Bước vào quán, ngồi xuống cái bàn quen, góc ngoài cùng, nơi từng ngồi trong đêm cuối cùng của mình ở đây. Khi đó, anh đã đi bộ đến, uống vài ly rồi đi bộ về, đêm đó không ai nói chuyện, chỉ có tiếng lòng mình vang lên giữa phố. Còn hôm nay, anh cũng ngồi lại, chỉ khác là lòng đã yên hơn, và trong tay, không còn chai, chỉ một ly The Kaikatsu 18, thứ rượu dành cho người không cần say mới dám nghĩ. Anh rót rượu, màu hổ phách ánh lên trong ly, thơm mùi gỗ sồi và khói nhẹ. Uống chậm, để lửa rượu đi qua cổ họng, chạm vào trí nhớ, và dừng lại nơi ngực, chỗ từng có quá nhiều điều chưa nói. Từ chiếc loa cũ trong quán, nhạc vang lên: “Now what if I never kiss your lips again, or feel the touch of your sweet embrace…” Giọng hát của Laura Pausini tan ra giữa tiếng mưa mảnh ngoài hiên, vừa đủ để khiến anh dừng tay, nhìn ra ngoài, và thấy mình lặng đi một chút. Không phải vì nhớ ai. Mà vì nhớ chính mình, cái phiên bản cũ, đã từng đi qua những đêm giống thế này, với cùng một ly rượu, cùng một điếu thuốc, nhưng trong lòng còn đầy giông. “Until the day I let you go, Until we say our next hello, it’s not goodbye…” Anh rít một hơi Marlboro Gold, khói tan dần theo câu hát. Thành phố ngoài kia vẫn thở, vẫn sáng, và vẫn chẳng biết có người đang ngồi giữ lại vài mảnh nhỏ của một đời đã qua. Anh rót thêm ly nữa. Rượu không làm say, chỉ khiến thời gian chậm lại. Từng tiếng nói quanh anh nhòe đi như cảnh phim bị xóa nét. Anh không cố nhớ gì, cũng chẳng muốn quên. Chỉ để lòng mình trôi theo hơi rượu vừa đủ ấm để không cô đơn, vừa đủ tỉnh để biết, có những điều đi rồi là đúng. “Till I see you again, I’ll be right here remembering when…” Câu hát cuối dừng lại. Anh nhìn ly rượu cạn, khói thuốc tan. Không có kết thúc nào thật sự, chỉ là những khoảnh khắc ta tự chọn để khép lại. Anh đứng dậy, trả tiền, gật đầu chào người chủ quán. Trên đường về, Sài Gòn vẫn sáng, vẫn ồn, vẫn như mọi khi. Chỉ có lòng anh là khác bình thản, không vướng víu, không cần phải quên. ⸻ Sài Gòn không giữ ai. Thành phố này chỉ đứng đó, nhìn người ta đến, rồi đi, giữ lại vài đêm, vài quán nhỏ, vài bài hát, vài ánh nhìn. Có người tìm lại quá khứ trong men rượu. Có người để nó trôi đi trong khói thuốc. Còn anh, chỉ ngồi lại một đêm, để biết mình vẫn còn cảm được dù chỉ bằng một hơi rượu, một khúc nhạc, và một chút yên. Rượu & Khói. Không phải để quên. Chỉ để thấy rằng…. It’s not goodbye.
Sài Gòn về đêm, trời không mưa mà đường vẫn ướt. Ánh đèn vàng loang trên mặt nhựa, từng vệt sáng như ký ức bị kéo dài ra mãi. Anh chạy xe chậm, qua những con đường từng thân thuộc đến mức chỉ cần liếc là biết sắp có khúc cua nào. Phan Đăng Lưu, hàng cây già vẫn còn đó. Hoàng Văn Thụ, quán Dimsum ngày trước vẫn mở, nơi mà anh chỉ ghé khi thấy vui, khi cuộc sống còn nhẹ như ly bia đầu tối, và lòng chưa biết thế nào là nặng. Đêm nay anh không vào, chỉ chạy chậm lại, nhìn ánh đèn bên trong hắt ra qua lớp kính, nghe tiếng chảo sắt va vào nhau, và nhớ rằng, hóa ra có những nơi chỉ nên giữ bằng trí nhớ, vì nếu quay lại, có khi chẳng còn đúng hương vị cũ. Xe quẹo vào Lê Văn Sỹ, rồi vòng về Nơ Trang Long. Con đường cũ, đoạn cuối có quán Lẩu Gà vẫn còn mở. Bảng hiệu nhòe, tiếng nói cười lẫn trong mùi khói bếp. Anh dừng lại, tắt máy. Bước vào quán, ngồi xuống cái bàn quen, góc ngoài cùng, nơi từng ngồi trong đêm cuối cùng của mình ở đây. Khi đó, anh đã đi bộ đến, uống vài ly rồi đi bộ về, đêm đó không ai nói chuyện, chỉ có tiếng lòng mình vang lên giữa phố. Còn hôm nay, anh cũng ngồi lại, chỉ khác là lòng đã yên hơn, và trong tay, không còn chai, chỉ một ly The Kaikatsu 18, thứ rượu dành cho người không cần say mới dám nghĩ. Anh rót rượu, màu hổ phách ánh lên trong ly, thơm mùi gỗ sồi và khói nhẹ. Uống chậm, để lửa rượu đi qua cổ họng, chạm vào trí nhớ, và dừng lại nơi ngực, chỗ từng có quá nhiều điều chưa nói. Từ chiếc loa cũ trong quán, nhạc vang lên: “Now what if I never kiss your lips again, or feel the touch of your sweet embrace…” Giọng hát của Laura Pausini tan ra giữa tiếng mưa mảnh ngoài hiên, vừa đủ để khiến anh dừng tay, nhìn ra ngoài, và thấy mình lặng đi một chút. Không phải vì nhớ ai. Mà vì nhớ chính mình, cái phiên bản cũ, đã từng đi qua những đêm giống thế này, với cùng một ly rượu, cùng một điếu thuốc, nhưng trong lòng còn đầy giông. “Until the day I let you go, Until we say our next hello, it’s not goodbye…” Anh rít một hơi Marlboro Gold, khói tan dần theo câu hát. Thành phố ngoài kia vẫn thở, vẫn sáng, và vẫn chẳng biết có người đang ngồi giữ lại vài mảnh nhỏ của một đời đã qua. Anh rót thêm ly nữa. Rượu không làm say, chỉ khiến thời gian chậm lại. Từng tiếng nói quanh anh nhòe đi như cảnh phim bị xóa nét. Anh không cố nhớ gì, cũng chẳng muốn quên. Chỉ để lòng mình trôi theo hơi rượu vừa đủ ấm để không cô đơn, vừa đủ tỉnh để biết, có những điều đi rồi là đúng. “Till I see you again, I’ll be right here remembering when…” Câu hát cuối dừng lại. Anh nhìn ly rượu cạn, khói thuốc tan. Không có kết thúc nào thật sự, chỉ là những khoảnh khắc ta tự chọn để khép lại. Anh đứng dậy, trả tiền, gật đầu chào người chủ quán. Trên đường về, Sài Gòn vẫn sáng, vẫn ồn, vẫn như mọi khi. Chỉ có lòng anh là khác bình thản, không vướng víu, không cần phải quên. ⸻ Sài Gòn không giữ ai. Thành phố này chỉ đứng đó, nhìn người ta đến, rồi đi, giữ lại vài đêm, vài quán nhỏ, vài bài hát, vài ánh nhìn. Có người tìm lại quá khứ trong men rượu. Có người để nó trôi đi trong khói thuốc. Còn anh, chỉ ngồi lại một đêm, để biết mình vẫn còn cảm được dù chỉ bằng một hơi rượu, một khúc nhạc, và một chút yên. Rượu & Khói. Không phải để quên. Chỉ để thấy rằng…. It’s not goodbye.

About