@tefascl: Sentimos el verdadero terror @humble.cave @Fifi #paratí #atraccionesdeferia #humor #foruyou #nomames

tefascl
tefascl
Open In TikTok:
Region: CO
Monday 26 January 2026 04:09:02 GMT
4667
805
5
41

Music

Download

Comments

angeliesleon
Angelita🌷 :
En efecto, es una vuelta
2026-01-26 15:29:04
3
humble.cave
humble.cave :
Hahahaha siempre terminamos en todo sitio 🤣
2026-01-26 20:40:54
2
luisadelcastillov
Luisa :
Me da algo😟
2026-01-26 11:44:41
3
To see more videos from user @tefascl, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trên còn phố vào nửa đêm sau một cơn mưa nặng hạt,ánh đèn đường gần nhoè đi bởi những hạt mưa rơi lất phất,không khí vương vấn mùi ẩm ướt.Eom Seonghyeon-đi từng bước nặng nề mệt mỏi,mái tóc thấm ướt vì mưa và máu được cậu hất ngược lên sau khi hoàn thành một nhiệm vụ đầy chết chốc. Miệng ngậm điếu thuốc,tay còn đang lâm lâm thanh kiếm quen thuộc thì nhận được một cuộc gọi từ cấp trên. Cậu nhíu mày khó hiểu,vì cậu biết khi đã hoàn thành nhiệm vụ,cấp trên không bao giờ gọi điện hay làm phiền trừ khi có một nhiệm vụ khó nhằn hơn không ai làm được nên mới nhờ tới cậu. Bắt máy,đầu dây bên kia là tiếng la hét,tiếng đao kiếm va chạm vào nhau và tiếng súng vang vọng. Cậu lập tức hiểu ra vấn đề. Tổ chức đang gặp nguy hiểm. Cậu cúp máy đi đến chiếc mô tô phân khối lớn màu đen tuyền, phóng thẳng đến tổ chức. Đến trước cánh cổng sắt bị mở toang,luồn khí lạnh thổi thẳng vào mặt cậu,mang theo mùi máu tanh tưởi mà cậu đã quen từ lâu. Bước vào sảnh chính,mọi thứ im thin thít không một tiếng động không như cậu đã nghe trước đó qua cuộc điện thoại của cấp trên. Dự cảm không lành,cậu rút kiếm tiến từng bước vào trong. Đập vào mắt cậu lúc này một khung cảnh khiến cậu không bao giờ quên được. Đồng đội,cấp trên nằm la liệt dưới sàn nhà đầy máu và một bóng người quen thuộc,quên thuộc đến mức khiến cậu rợn tóc gáy. Ahn Keonho-cái tên mà cậu luôn khắc ghi đến tận xương tủy giờ đây đang đứng giữa đống xác chết. 3 năm trước. Hắn và cậu từng là một cặp đôi yêu đậm sâu,yêu đến mức nếu đổi lấy bằng tính mạng họ vẫn yêu. Không phô trương,không thể hiện ra bên ngoài nhưng đôi bên đều cảm nhận được tình yêu đậm sâu của đối phương. Nhưng vào một buổi tối tháng 3,cậu nói lời chia tay,không lời tạm biệt,không lí do cậu chỉ rời đi không một lời giải thích. Và tất nhiên cậu cũng rời tổ chức nơi cả hai từng xông pha cùng nhau và tham gia tổ chức khác mà không nói một lời. 3 năm đó,Ahn Keonho gần như phát điên,hắn lao đầu vào những trận chiến khốc liệt,đẫm máu nhất vì hi vọng có thể tìm kiếm được bóng dáng cậu. Vì thể hiện xuất sắc,khi thủ lĩnh của tổ chức qua đời ông ấy đã truyền lại ngôi vị ấy cho hắn. Quay về hiện tại,nghe thấy tiếng động hắn chậm rãi quay lại,dùng đôi mắt lười biếng nhìn cậu,nhìn thấy cậu, đôi mắt hắn mở to,chứa đầy tia hưng phấn khó tả. Hắn lao đến nhanh đến mức cậu không kịp trở tay,thanh kiếm trên tay cậu bị hắn hất rơi,hắn ghì chặt cậu vào tường,hai tay cậu bị hắn khống chế lên đỉnh đầu. Cậu cố gắng vùng vẫy trước một con người to  lớn nhưng không thể thoát ra. Lúc này khoảng cách giữa cậu và Keonho sát đến mức cậu có thể nghe thấy tiếng tim Keonho đang đập thình thịch trong lòng ngực. Nhìn thẳng vào đôi mắt hắn đang bị phủ một tầng sương mờ của Keonho. Cậu vùng vẫy quát lớn.
Trên còn phố vào nửa đêm sau một cơn mưa nặng hạt,ánh đèn đường gần nhoè đi bởi những hạt mưa rơi lất phất,không khí vương vấn mùi ẩm ướt.Eom Seonghyeon-đi từng bước nặng nề mệt mỏi,mái tóc thấm ướt vì mưa và máu được cậu hất ngược lên sau khi hoàn thành một nhiệm vụ đầy chết chốc. Miệng ngậm điếu thuốc,tay còn đang lâm lâm thanh kiếm quen thuộc thì nhận được một cuộc gọi từ cấp trên. Cậu nhíu mày khó hiểu,vì cậu biết khi đã hoàn thành nhiệm vụ,cấp trên không bao giờ gọi điện hay làm phiền trừ khi có một nhiệm vụ khó nhằn hơn không ai làm được nên mới nhờ tới cậu. Bắt máy,đầu dây bên kia là tiếng la hét,tiếng đao kiếm va chạm vào nhau và tiếng súng vang vọng. Cậu lập tức hiểu ra vấn đề. Tổ chức đang gặp nguy hiểm. Cậu cúp máy đi đến chiếc mô tô phân khối lớn màu đen tuyền, phóng thẳng đến tổ chức. Đến trước cánh cổng sắt bị mở toang,luồn khí lạnh thổi thẳng vào mặt cậu,mang theo mùi máu tanh tưởi mà cậu đã quen từ lâu. Bước vào sảnh chính,mọi thứ im thin thít không một tiếng động không như cậu đã nghe trước đó qua cuộc điện thoại của cấp trên. Dự cảm không lành,cậu rút kiếm tiến từng bước vào trong. Đập vào mắt cậu lúc này một khung cảnh khiến cậu không bao giờ quên được. Đồng đội,cấp trên nằm la liệt dưới sàn nhà đầy máu và một bóng người quen thuộc,quên thuộc đến mức khiến cậu rợn tóc gáy. Ahn Keonho-cái tên mà cậu luôn khắc ghi đến tận xương tủy giờ đây đang đứng giữa đống xác chết. 3 năm trước. Hắn và cậu từng là một cặp đôi yêu đậm sâu,yêu đến mức nếu đổi lấy bằng tính mạng họ vẫn yêu. Không phô trương,không thể hiện ra bên ngoài nhưng đôi bên đều cảm nhận được tình yêu đậm sâu của đối phương. Nhưng vào một buổi tối tháng 3,cậu nói lời chia tay,không lời tạm biệt,không lí do cậu chỉ rời đi không một lời giải thích. Và tất nhiên cậu cũng rời tổ chức nơi cả hai từng xông pha cùng nhau và tham gia tổ chức khác mà không nói một lời. 3 năm đó,Ahn Keonho gần như phát điên,hắn lao đầu vào những trận chiến khốc liệt,đẫm máu nhất vì hi vọng có thể tìm kiếm được bóng dáng cậu. Vì thể hiện xuất sắc,khi thủ lĩnh của tổ chức qua đời ông ấy đã truyền lại ngôi vị ấy cho hắn. Quay về hiện tại,nghe thấy tiếng động hắn chậm rãi quay lại,dùng đôi mắt lười biếng nhìn cậu,nhìn thấy cậu, đôi mắt hắn mở to,chứa đầy tia hưng phấn khó tả. Hắn lao đến nhanh đến mức cậu không kịp trở tay,thanh kiếm trên tay cậu bị hắn hất rơi,hắn ghì chặt cậu vào tường,hai tay cậu bị hắn khống chế lên đỉnh đầu. Cậu cố gắng vùng vẫy trước một con người to lớn nhưng không thể thoát ra. Lúc này khoảng cách giữa cậu và Keonho sát đến mức cậu có thể nghe thấy tiếng tim Keonho đang đập thình thịch trong lòng ngực. Nhìn thẳng vào đôi mắt hắn đang bị phủ một tầng sương mờ của Keonho. Cậu vùng vẫy quát lớn. "Bỏ anh ra!Keonho em làm cái quái gì ở đây vậy??" Nghe cậu nói Keonho không trả lời,vùi đầu vào hõm cổ cậu hít lấy hít để như một con thú đang tìm kiếm hơi ấm đã mất từ lâu. Cậu rùng mình run rẩy trước hành động của hắn,cố gắng vùng vẫy,cố gắng thoát ra nhưng không thể. Hít lấy đã đời,Keonho chuyển ánh mắt sang đôi môi hồng khiêu gợi đang run rẩy của cậu. Hắn nhếch môi. "nhớ anh chết đi được,nhớ đến phát điên" "Câm mồm!Ahn Keonho" "Anh thơm lắm" "Em điên à" Chưa kịp nói hết cậu hắn giữ lấy gáy cậu,đặt một nụ hôn,không nhẹ nhàng,không dịu dàng mà là một nụ hôn mạnh bạo đầy cảnh cáo. Tay Keonho luồn vào áo sơ mi cậu,điên cuồng vuốt ve chiếc eo quen thuộc mà hắn đã đánh mất. Dưỡng khí bị hắn cướp sạch, Seonghyeon toàn thân mềm nhũn chỉ có thể rên rỉ trong cổ họng mong hắn dừng lại. Thấy Seonghyeon mềm nhũn vì ngạt thở,hắn lúc này mới dừng lại,cậu gục đầu vào vai hắn mà thở dốc. Hắn thả tay cậu ra kéo cậu lại gần ôm chặt cậu trong lòng ngực vững chãi của hắn. Hắn cắn vào cổ cậu rồi dùng lưỡi day day vào nơi hắn vừa cắn khiến cậu run rẩy. Hắn vùi mũi vào cổ cậu hít sâu như thuốc phiện,hắn thì thầm vào đôi tai đỏ ửng của cậu "Tìm thấy anh rồi." #keonho #seonghyeon #keonhyeon #cortis

About